tướng quân háo sắc

Tướng quân háo sắc_chương 22

Chương 22 : Hành Tri trở về

Edit : kunxjh

       Trong dạ dày ta sông cuộn biển gầm, thật vất vả mới thuận khí. Nhớ tới tình cảnh hiện tại của mình, đầu ta liền nổ đùng một tiếng.

       Cha, mau tới nhặt xác con đi… T_T

       Bị bệ hạ khinh bạc, tốt xấu gì thì vẫn còn có thể lưu lại cái mạng. Dù sao tiết tháo (chí khí cương trực và trong sạch) của ta đã sớm bị lời đồn nhảm của mọi người làm cho nát bét rồi. Nhưng bị bệ hạ khinh bạc đến ói ra, ta cảm thấy hắn chắc chắn có đem ta bầm thây vạn đoạn cũng khó mà tiêu mối hận trong lòng. Người hoàng thất xưa nay ngạo mạn, cho nên hắn cũng sẽ không là ngoại lệ.

       Trước mắt đưa đến một chén trà, bàn tay bưng chén trà rất là dùng sức, các đốt ngón tay đều lộ ra vài phần trắng bệch. Chủ nhân của bàn tay kia cúi mi nhìn ta, thần sắc mờ mịt không rõ.

       Ngón tay ta run run tiếp nhận chén trà, súc miệng, phục người xuống nói: “Thần… Thần tội đáng muôn chết.”

      “Đỡ chưa?” Hắn hỏi.

      Nghe giọng nói trầm thấp lạnh nhạt của Hoa Nam Bình, ta có chút không thở nổi. Trong lòng rối rắm giống như một đống bánh quai chèo thật lớn, “Đỡ nhiều.” Ta muốn giải thích, “Thần chỉ là nhất thời —— “

       Hắn nhìn xuống ta liếc mắt một cái, ánh mắt sắc bén đến đáng sợ. Ta theo bản năng ngậm miệng, chỉ sợ càng giải thích càng lộn xộn.

      Ta gục đầu xuống nhìn bóng người in trên nền nhà, mặt trên hiện ra khuôn mặt trắng bệch của ta, ta nhất thời mờ mịt. Từ khi nào mà thân thể của ta lại kém đến nhường này, càng ngày càng ngày suy yếu. Nếu còn xuống cấp như vậy, hậu quả ta thật không dám nghĩ.

      Hoa Nam Bình nâng tay đỡ trán, xoay người không muốn nhìn ta nữa, nói: “Phúc công công, tuyên thái y.” Cung nữ thái giám xung quanh đã sớm bị hắn sai ra ngoài, giờ phút này trong đại điện chỉ có hai người bọn ta, đương nhiên sẽ không có ai đáp lại hắn. Hắn lúc này mới ý thức được, liền dừng bước chuyển hướng ra ngoài điện.

      Ta nhanh chóng nói: “Thần về tự xem cũng được. Hôm nay Phán Hề về, bệnh lớn bệnh nhỏ của thần hắn đều rõ nhất.”

      Hoa Nam Bình nghe vậy gật gật đầu, hướng ta phất tay áo, “Ngươi lui xuống đi.”

       Ta tạ ơn đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm. Trước khi ra cửa đại điện, ta lén nhìn trộm thấy hắn đang lật một quyển tấu chương, ánh mắt chạy không xác định. Hắn dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, hơi hơi nghiêng đầu, nhìn ta, thanh âm không cao không thấp nói: “Lần sau đừng để cô nhìn thấy nàng theo chân bọn họ cùng càn quấy, nếu nàng lại ký lung tung lên tấu bức hôn, thì chớ trách cô ——” Hắn dừng một chút, dường như nhớ tới cái gì đó, nhưng không nói tiếp.

       “Thần cũng không dám nữa.” Ta lắc đầu nói.

       Ra Hàm Nguyên Điện, bầu trời bắt đầu rơi những bông tuyết thật nhỏ. Mang theo tâm tình may mắn vừa dạo Quỷ Môn quan về, ta bước xuống bậc thang, vừa vặn nhìn thấy Tần thượng thư đang đứng bên kia chờ ta.

       Lão nhìn nhìn ta, dường như phát hiện trạng thái của ta hiện tại không tốt, cũng không dám tùy tiện hỏi, chỉ nói: “Tiểu tướng quân sắc mặt không tốt, thân thể không khoẻ sao?”

      Ta giật giật khóe miệng, biết lão muốn hỏi cái gì, vì thế dừng bước, còn nghiêm túc nhìn lão: “Tần thượng thư, bệ hạ đây là giết gà dọa khỉ, ta bị giáo huấn một chút, cho nên ông hẳn là hiểu được ý bệ hạ.”

       Dứt lời ta xoay người bước đi, lão thượng thư ở lại than thở.

      Tần thượng thư cũng được coi là trung thành và tận tâm, huống chi bệ hạ lên ngôi ở độ tuổi này thật sự không thể nào nói nổi. Cái chính là tính cách của hắn khó có thể nắm bắt, các vị đại thần không thể bức bách, lão thượng thư đáng thương lại phải đau đầu.

      Dù sao ta cũng không bao giờ chỏ mũi vào loại chuyện này nữa. Trong giết gà dọa khỉ thì kẻ bị giết chính là con gà, ta nghĩ mà sợ liền sờ sờ cổ.

      Huống chi, có một số việc, vẫn nên hồ đồ thì tốt hơn.

      Ta nâng mu bàn tay lên xoa xoa hơi ấm trên môi mà người nọ lưu lại, bất đắc dĩ cúi mặt xuống.

      ? ? ?

      Trở lại quý phủ, cha ta thấy ta về muộn nên hỏi ta hai câu, ta giải thích: “Bởi vì Tần thượng thư dâng tấu chương giục bệ hạ sớm ngày đại hôn, bệ hạ nổi giận. Hơn nữa con cũng ký tên vào tấu chương kia, nên lưu con lại răn dạy vài câu.”

      Cha ta nghĩ nghĩ rồi nói với ta: “Về sau mà có loại tấu này, ngươi tuyệt đối không được góp vui.”

      Ta lắc lắc tay, “Đánh chết cũng không dám.”

      Cha ta thấy bộ dạng sợ sệt của ta, dường như nổi lên nghi ngờ trong lòng, còn muốn truy vấn nhưng ta đã mang theo cái đuôi chuồn nhanh trước, “Hành Tri nói hôm nay huynh ấy về, con đến cửa đông đón huynh ấy.”

      Cha ta nghe vậy nhất thời vui vẻ ra mặt, bảo ta cút đi nhanh chút.

      Cuối chiều trời giá rét, tuyết rơi trên vai, ta phủi bông tuyết đầy người, lật mình xuống ngựa, nắm dây cương chậm rãi đi đến cổng thành. Triệu Thanh Y vốn muốn đi theo, nhưng sáng nay tiếp ta hạ triều về liền phát sốt không giảm, cả người mê man mà cũng không thấy rõ đường, ta nhanh chóng bảo hắn hãy về nghỉ ngơi.

      Thủ vệ cổng thành vẫn nghiêm ngặt, lần này thủ vệ nhận ra ta. Mấy năm trước ta từng ở cấm quân một khoảng thời gian, việc huấn luyện bọn họ hằng ngày đều qua tay ta, cho nên cũng coi như quen thuộc. Hàn huyên hai câu, biết được bây giờ toàn bộ thủ vệ đã đổi thành cấm quân, thì ra những người kia đều bị bắt về quân doanh trọng luyện.

      “Vậy thì tốt.” Ta nói, “Ban đầu những người kia quả thật không quy củ, lúc đứng ở đây ngay cả một quân tư đứng đắn cũng không có, dung tục không chịu nổi, mất hình tượng của người Đại Hoa ta.”

      Người nọ cười nói: “Nên để tướng quân huấn luyện bọn họ mười ngày nửa tháng, gần như đều thoát thai hoán cốt.”

      Ta cũng cười, “Ngươi đây chính là vẫn oán giận ta lúc trước quá nghiêm khắc?”

      Hắn cuống quít xua tay.

      Lúc này, có vài chiếc xe ngựa đi đến cổng thành, thủ vệ tiến lên kiểm tra. Ta từ xa nghe được tiếng oán giận của Triệu Khả, “Tra tra tra, nếu có thể tra ra cái lông gì, triệu cô nãi nãi sẽ mang họ ngươi. Bà đây về Trường An, dọc đường tra xét trăm tám mươi lần còn để cho người ta sống không!”

      Ta nắm dây cương đi qua, nói: “Triệu Khả, đừng có càn quấy, chỉ là kiểm tra một chút hà cớ gì phải so đo.”

      Triệu Khả kinh ngạc quay đầu nhìn ta, nhảy vọt hai bước đi lên. Ta ném dây cương cho cô nàng, cô nàng nhận lấy, vui vẻ mà nói, “Tiểu thư!” Cô nàng quay đầu nhìn nhìn, “Sao chỉ có một mình người, con rùa Triệu Thanh Y kia đâu?”

      Ta gõ trán cô nàng, “Hô to gọi nhỏ, còn ra thể thống gì!”

      Cô nàng nhăn mặt nhăn mũi, xa phu bên kia thấy cô nàng không lên xe, cũng không cách nào khởi hành, ở một bên lo lắng nhìn xung quanh.

      Lúc này, rèm trên xe ngựa bị xốc lên, lộ ra khuôn mặt ôn nhuận mang theo nụ cười yếu ớt. Hắn hướng về phía Triệu Khả nhìn xung quanh, thời điểm nhìn thấy ta dường như có chút không thể tin, nụ cười trên khóe môi càng chói mắt, thần sắc trong đôi mắt nhất thời sáng như ngọc. Ta cách mưa tuyết nhìn lại, trái tim cũng mềm mại vài phần.

      Ta cười nhìn hắn, gọi: “Hành Tri.”

      Hắn nhảy xuống xe ngựa, áo xanh đơn bạc, áo choáng có vết tuyết nhàn nhạt, chậm rãi đi tới hướng ta. Lúc chỉ còn cách vài bước chân dường như có chút chần chờ, cước bộ hắn dừng lại một chút, sau đó đột nhiên bước lớn hai bước hung hăng ôm lấy ta. Hắn ôm rất dùng sức khiến ta gần như khó thở, ta chưa bao giờ nghĩ rằng loại người đọc sách như hắn lại có sức như vậy, nên nhất thời có chút kinh ngạc, đợi lúc ta có phản ứng thì hắn đang dùng cái trán của hắn đặt lên trán ta, nhắm mắt lại khẽ gọi tên ta.

      Hô hấp gần trong gang tấc, trong lòng hắn cũng rất ấm áp. Ta vừa rồi bị đông đến lạnh run, nhất thời tham luyến nên không nghĩ sẽ rời đi.

      Xe ngựa phía sau vào thành đều đổ ở ngay cổng, cổng thành nhất thời nhao nhao ồn ào. Hắn lúc này mới buông ra, hít sâu vào, ôn hòa mềm nhẹ nói, “A Ngọc, chúng ta về nhà thôi.”

2 thoughts on “Tướng quân háo sắc_chương 22

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s