một đường đau

1 đường đau, 1 đường yêu_chương 39

Chương 39 : Máy bay giấy (3)

Edit : kun’xjh

55399051-1313336914-anh-mai-yeu-em-1

     Ruộng lúa sắp đến mùa thu hoạch. Từ khi cô ta bắt đầu chú ý này đến loại thực vật đơn giản này, chúng nó đã chuyển từ xanh thành vàng trọn năm lần.

     Trong năm năm qua, cuộc sống hàng ngày của cô ta luôn hối hả, kiếm đủ tiền để đuổi những lần phát tác của thuốc nghiện. Nhờ phúc của Bạch Khả, mấy ngày nay là những ngày vô ưu vô lo nhất của cô ta, không phải lo lắng gì, chỉ cần lừa cô bé ngốc này, dẫn cô đi lòng vòng.

     Cô ta cũng không cho rằng mình là người xấu, con người phải vùng vẫy trong cái cuộc sống thất thường này, không ai cao sang hơn ai, càng không có ai trong sạch hơn ai.

     Cửa phòng cách vách bị đẩy ra, Bạch Khả mặc áo khoác mỏng lẳng lặng đứng tựa vào cửa.

     Belle lườm cô bé liếc mắt, không nói lời nào. Cô ta đoán Bạch Khả vẫn đang giận cô ta, bởi vì cô ta không đếm xỉa đến sự ngăn cản của cô đã mang cô về tiểu bang.

     Người mở miệng trước là Bạch Khả, cô đi đến bên cạnh cô ta, ngồi trên lan can hành lang, từ đầu đến cuối vẫn không ngừng đong đưa hai chân nói: “Ngày hôm qua em mơ thấy anh ấy.”

     “Anh nào?” Belle uể oải hỏi. Cô ta biết người kia là ai, cũng biết Bạch Khả chắc chắn đã nhận nhầm. Yêu người ta như vậy mà còn nhận nhầm, nên nói cô bé quá ngốc hay là quá khát vọng.

     “Là Đường Nhất Đường, chồng em,” Bạch Khả vô cùng hạnh phúc nói, “Em mơ thấy cùng anh ấy……”

     Cô không nói tiếp nữa nhưng Belle rất rõ. Bởi vậy cô ta không thể chia sẻ niềm vui với cô. Cô ta không hiểu rốt cuộc là làm thế nào Bạch Khả lại đắc tội với người anh em sinh đôi của Đường Nhất Đường, khiến anh ta phải chỉnh cô như vậy, còn khiến cô ta trở thành đồng lõa.

     Bạch Khả lải nhải về những gì đã trải qua trong mộng, cô nói cô nghĩ rằng Đường Nhất Đường nhất định sẽ để tâm đến việc cô cùng người khác lên giường, nhưng trong mộng anh ấy không những không nói một câu trách cứ, còn ôm cô dịu dàng hơn bất cứ lần nào trước đây, dường như đã thay đổi thành một người khác.

     “Có cái gì mà hạnh phúc chứ, chẳng qua chỉ là giấc mơ mà thôi.” Belle nói.

     “Rất hạnh phúc mà.” Hai đùi Bạch Khả đều đung đưa.

     “Cắt.” Belle lơ đễnh.

     “Em nói tiểu thư Pope này, không phải là chị chưa từng yêu đấy chứ.” Bạch Khả cười khẽ hỏi. Cô bệnh nặng mới khỏi, tâm tình sảng khoái, thể hiện ra vẻ hoạt bát hiếm thấy.

     “Ai nói, lúc chị nói chuyện tình yêu em còn không biết em nhỏ thế nào đâu.” Belle lên mặt cụ non nói.

     “Chị già thế sao? Thím?” Bạch Khả trêu ghẹo.

     “Chị đã hai mươi chín tuổi.” Belle nói kèm theo cử chỉ, tuổi tác từng khiến cô ta bực bội lúc này lại thành ra nhà tư bản khoe khoang.

     “Sao?” Bạch Khả nghi ngờ. Nhìn Belle bình thường ăn mặc trang điểm xinh đẹp, cô nghĩ trông chị ấy già dặn thế thôi, chứ cũng không hẳn đã lớn tuổi.

     “Chị cho em xem giấy chứng nhận của chị.”

     Belle chạy vào phòng lấy giấy tờ tùy thân trong ví ra, lấy ra gần như chiếm hơn nửa không gian ví.

     “Xem đi.” Cô ta rút hộ chiếu từ trong ví đưa cho Bạch Khả.

     Đối chiếu với ngày tháng năm sinh trong hộ chiếu, Bạch Khả bấm bấm ngón tay, một lúc sau mới nói: “Thật sao, chị thật sự hai mươi chín tuổi hả. So với Nhất Đường còn lớn hơn ba tuổi.”

     “Ha ha.” Belle đắc ý phe phẩy cái ví đang mở.

     “A, đứa bé trong ảnh là con chị sao?”

     Bạch Khả chỉ vào phần ảnh lòi ra khỏi ví tiền. Không nghĩ tới một câu này lại khiến Belle đột nhiên biến sắc.

     “Cái gì mà con chị chứ, chị già đến vậy sao? Chị sẽ có con lớn như vậy? Con!”

     “Ôi chao, chị đừng giận, là em nói lung tung.” Bạch Khả giải thích.

     Belle đưa mắt nhìn, không để ý đến cô, cứ nhìn chằm chằm hình trong ví, miệng lẩm bẩm: “Con, con……”

     Bạch Khả ngượng ngùng, len lén đưa mắt nhìn kỹ người trong tấm hình.

     Đó là một cậu bé da trắng, chắc chưa đến mười sáu tuổi, nếu lần này cô không đoán sai. Các cậu bé châu Âu nói chung trông rất đẹp trai, thậm chí có thể dùng xinh đẹp để hình dung, rõ ràng, cậu bé này hoàn toàn có thể phân vào loại đẹp. Đặc biệt là đôi mắt cậu. Cô cũng không biết hình dung như thế nào, cũng giống như rất nhiều người châu Âu, lông mày làm nổi bật đôi mắt sâu, đồng tử màu nâu sẫm giống như tảng đá chìm trong con suối cạn phơi dưới ánh mặt trời. Nhưng có một chỗ nào đó rất độc đáo.

     “Cậu bé có một nốt ruồi!” Bạch Khả kinh ngạc không ngừng đè vai Belle.

     “Em cũng nhìn ra, rất mê người đúng không!” Cảm xúc của Belle thay đổi rất nhanh, còn phấn khích hơn cả cô, “Đây là nốt ruồi đẹp nhất thế giới.”

     Cái ví gần như bị cô ta dán lên mặt Bạch Khả, Bạch Khả mở to hai mắt nhìn nốt ruồi màu đen trên khóe mắt cậu bé. Nếu đây là chân dung một người, vậy nốt ruồi kia giống như cây bút vẽ rồng điểm mắt.

     “Đây là nốt ruồi lệ.” Bạch Khả nói.

     “Nốt ruồi lệ là gì.” Belle chưa bao giờ nghe qua từ đó.

     “Nốt ruồi mọc trên mi mắt gọi là nốt ruồi lệ. Trung Quốc có một truyền thuyết lâu đời, người nào đó được níu giữ bởi nước mắt của người yêu trước khi nhắm mắt, và những giọt nước mắt đó để lại một dấu vết trên khóe mắt, điều ấy là dấu hiệu hai người sẽ được tái ngộ vào kiếp sau.”

     “Tại sao mỗi nơi đều có những truyền thuyết kỳ dị nhỉ,” Belle bán tín bán nghi.

     “Còn có, người có nốt ruồi này sẽ không ngừng rơi lệ, cho dù gặp lại người yêu cũng sẽ đau lòng rơi lệ vì người ấy cả đời.” Bạch Khả đồng tình nói.

     “Nói hưu nói vượn, anh ấy chưa bao giờ khóc.”

     “Thật sao?”

     “Đương nhiên là thật. Lúc chị quen anh ấy, anh ấy là một cậu bé ngoan, dịu dàng, trầm tĩnh, cư xử nho nhã lễ độ.”

     “Sặc……”

     Bạch Khả thầm nghĩ, người luôn thẳng thắn như Belle mà có thể dùng từ nho nhã để hình dung một người, nói vậy anh ta chắc chắn đã đạt đến trình độ nhất định, hoặc là anh ta có ý nghĩa đặc biệt với chị ấy.

     “Chẳng lẽ anh ta là mối tình đầu thời niên thiếu của chị?” Cô hỏi.

     “Aizzz, chị phát hiện em càng ngày càng thông minh.” Belle giả cười. Cô ta oán thầm: “Chỉ ngoài lúc đụng chạm tới đàn ông, ngốc như một con bò.”

     “Anh ấy không phải mối tình đầu của chị, tuy nhiên chị và anh ấy từng có tình yêu.”

     “Từng có tình yêu?”

     “Ừ…… Việc này, chị có nên nói cho em không nhỉ, muốn hay không, muốn hay không đây?” Belle lầm bầm lầu bầu, đối với việc đã chôn trong lòng cô ta năm năm, lúc này bị Bạch Khả gợi lên, trong lòng hơi hoảng.

     “Từng có tình yêu là chỉ quan hệ giống như em và Nhất Đường sao? Hai người cũng yêu nhau giống như bọn em sao?”

     “Yêu nhiều hơn hai đứa!” Belle bị tính cách bất phục của mình hại non nửa cuộc đời, lại còn chưa giác ngộ. Cô ta bắt đầu nhanh chóng hồi tưởng lại tất cả quá trình giữa cô và cậu bé trong hình, từ lúc quen biết đến khi chia lìa. Sau khi thêm mắm thêm muối, tô thêm cho đẹp, mời nói cho Bạch Khả: “Anh ấy tên là Mickey. Đây là năm năm trước, lúc ấy chị là huấn luyện viên bóng rổ của một trường trung học, mà anh ấy là học trò kém cỏi nhất của đội bóng rổ.”

     “Học trò!”

     “Đúng, năm hai trung học.”

     “……”

     Thông tin của câu đầu tiên khiến Bạch Khả nổ bùm một cái, cô không thể không đề cao cảnh giác, để tránh bị kinh hãi lớn hơn nữa.

     “Chị là huấn luyện viên bóng rổ xuất sắc, nổi tiếng với phương pháp dạy học hà khắc. Nhng nam sinh trung hc đang trong thời kỳ ni lon ở dưới quyền của chị cũng không dám thở mạnh. Chính lúc đó chị gặp anh ấy. Em có biết, trong trường học có một nhóm nhỏ thường vì có nhiều điểm mạnh mà được chú ý, điểm mạnh của anh ấy là học tập. Hơn nữa anh ấy rất đáng yêu, tính cách lại tốt, tất cả mọi người đều thích anh ấy. Ngoài chị.”

     “Có lẽ là vì trước đây chịu nhiều cực khổ, chị không thể đi nhìn những anh chàng mình nm gi trong tay ln lên, mà không có kinh nghiệm đối nhân và thái độ sống tốt, chỉ nhiều hơn người ta một nốt ruồi liền cho rằng bản thân khác biệt người thường. Trên thực tế chị quả thật đã gặp qua rất nhiều người như vậy, cho nên khi chị nhìn thấy anh ấy gia tri hun luyn u oi ngi trên băng ghế d bị uống nước trái cây do thành viên đội cổ vũ với đôi chân như cò trắng đưa cho, chị liền ném quả bóng trúng đầu anh ấy. Ha ha ha ha, biểu tình của anh ấy lúc đó giống như bị cởi quần trước mặt người đẹp vậy. Ha ha, đáng đời, ai bảo anh ấy bày ra khuôn mặt đạo đức giả, cả ngày cười cười với người khác, nhìn phát phiền. Không ngờ từ đó anh ấy lại quấn lấy chị. Cho đến bây giờ chị vẫn không nghĩ ra, sao anh ấy lại thích một người lớn hơn anh ấy nhiều tuổi như vậy được. Tám tuổi, đúng tám tuổi! Chị……”

     “Chồng em lớn hơn em bảy tuổi.” Bạch Khả duỗi bảy ngón tay nói.

     “Không giống nhau. Bình thường đều là đàn ông lớn hơn phụ nữ, mà……”

     “Chờ chút, nói như vậy, khi đó anh ta mới mười sáu tuổi!”

     “Em đừng cắt ngang lời chị.” Belle trừng mắt. Cô ta lại sắp xếp suy nghĩ trong đầu: “Ba chị cho chị cảm giác là toàn bộ đàn ông đều không đáng tin, nhưng mà chị vẫn thích đàn ông, thích nhìn vào mắt bọn họ. Nhưng đôi mắt anh ấy rất lạ, giống như trên người chị có bí mật gì đó bị anh ấy phát hiện. Không may là anh ấy thật sự phát hiện ra bí mật của chị. Anh ấy lấy việc này uy hiếp chị lên giường với anh ấy. Mới chỉ là cậu bé mười sáu tuổi, mà tâm cơ đã sâu như vậy, làm cho người ta chán ghét.”

     “Vậy chị đã đáp ứng?” Bạch Khả nhịn không được hỏi.

     “Đáp ứng rồi. Cái đó thì có là gì, lên giường đối với chị mà nói không khác gì với lúc trước khi cải tà quy chính. Nếu như vậy có thể ngăn chặn cái miệng của anh ấy, cớ sao lại không làm.”

     Nói đến này, Belle với tay vào trong cái ví da căng phồng lấy ra một cái bật lửa. Vẫn là thuốc, nhưng nhãn hiệu khác nhau. Cô ta hít sâu một hơi nói: “Mới đầu anh ấy rất kinh ngạc, chắc không nghĩ đến chị thẳng thắn như vậy. Sau lại không nhịn được cám dỗ mà cởi quần áo, trần truồng đứng đó không biết bước tiếp theo phải làm thế nào. Chưa từng thấy ai ngốc như anh ấy, em họ chị mười hai tuổi đã không còn là xử nam. Nếu anh ấy không biết, chị đây sẽ chủ động. Lúc xong việc chị nghĩ, rốt cuộc là ai hiếp ai vậy. Ngay lúc đó, anh ấy nói anh ấy yêu chị.”

     “Các chàng trai ở tuổi dậy thì luôn tò mò đối với tình dục, phổ biến nhất chính là quyến rũ những cô bé hàng xóm trốn trong xe để sống lêu lổng. Loại này lúc nói lời yêu, thì ai tin. Tuy nhiên điu này không ngăn cn bọn chị thưởng thc khoái cm tình dc. Bọn chị trong phòng thay quần áo, ở ban công, trong lớp học, gần như những xó xỉnh nào trong trường cũng làm qua một lần. Dần dần, kỹ thuật của anh chàng đó càng ngày càng tốt, chị hoàn toàn chuyển thành bị động. Có một lần, bọn chị hẹn hò trong nhà kho bỏ hoang, bây giờ chị vẫn có thể nhớ tới mùi mốc meo ở đó. Lúc ấy, chị nhìn ra cửa sổ, để anh ấy ôm chị từ phía sau, bởi vì chị muốn lúc làm tình có thể nhìn thấy ruộng lúa bên ngoài. Chị không đ ý đến ca s b hư hng nng, xi măng thô ráp, còn có những mảnh thủy tinh sắc nhọn.”

     “Lúc ấy là đầu mùa hạ, ruộng lúa giống như một thỏi vàng lớn, nhìn thấy thế chị quá hưng phấn, càng không ngừng nói với anh ấy ‘Mạnh lên mạnh lên’, mà cánh tay anh ấy ngăn cách chị với cửa sổ, gắt gao ôm chị, để lại ở chỗ này……”

     Xoa nhẹ lên vùng ngực đầy đặn của mình, cô có cảm giác độ ấm của bàn tay anh vẫn còn ở đó.

     “Anh ấy chẳng cường tráng, còn thấp hơn chị một chút, không phải vì chị cũng sẽ không gia nhập đội bóng rổ. Chị nghĩ nếu anh ấy bị thương chắc chắn sẽ khóc giống như đứa trẻ, nhưng anh ấy không vậy. Anh ấy chỉ liếm liếm vết máu mờ trên cánh tay, cười nói với chị mùi vị không ngon lắm. Đó là lần đầu tiên chị phát hiện mắt anh ấy rất đẹp, đặc biệt là nốt ruồi nơi khóe mắt. Chị biết chị đã yêu anh ấy.”

     “Quan hệ của bọn chị giống như máu chọc thủng da, theo miệng vết thương chảy ra ngoài, nóng bỏng, dính đặc, nhưng nguy hiểm. Có lần chị muốn chia tay anh ấy, nhưng anh chàng quá cố chấp, dùng đủ các cách để khiến chị hồi tâm chuyển ý. Cuối cùng chị bị một ngàn máy bay giấy do anh ấy tự tay gấp cùng với một bài thơ đánh bại. Anh ấy vẫn nhớ trong lúc vô ý chị đã từng nói ba chị là phi công. Trên thực tế, cho dù có tâm hay là vô tâm, anh ấy vẫn sẽ nhớ kỹ mỗi một câu của chị.”

     “Lúc sắp đến sinh nhật mười sáu tuổi của anh ấy, bọn chị vốn muốn cùng nhau chúc mừng, nhưng cha mẹ anh ấy đã chuẩn bị một bữa tiệc cho anh ấy trước. Chị rất tức giận, vô cùng tức giận, một nhà bọn họ hoà thuận vui vẻ, có một đám bạn bè vây quanh bên cạnh anh, mà chị cái gì cũng không có. Trong lúc kích động, chị đến quán bar. Loại người đi ra từ bùn đất giống như chị cho tới bây giờ vẫn mang theo mùi rữa nát, một khi quay trở lại nơi đó, rất dễ bị đồng loại hấp dẫn. Có một thằng cứ bám lấy, muốn bán thuốc phiện cho chị bị chị đấm lệch mũi. Không ngờ hắn còn ghi hận trong lòng, dẫn theo một nhóm người chặn chị lại trên đường. Đúng lúc này anh ấy chạy đến sau khi chuồn khỏi bữa tiệc. Kế tiếp chuyện giống như đóng phim, bọn chị nắm chặt tay nhau chạy như điên trên đường, mười mấy người chạy phía sau đều mang theo dao, gậy. Có lúc nằm mơ chị vẫn có thể mơ thấy một màn lúc ấy, ở trong mộng, bọn chị cứ chạy, bỗng nhiên dưới chân tênh, một lực mạnh đẩy bọn chị theo đường parabol trực tiếp bay khỏi mặt đất.”

     “Thế rồi bọn chị bị bắt. Anh ấy bị bọn chúng đánh mù một con mắt, chính là đôi mắt có nốt ruồi kia. Có đứa tạp chủng phát rồ tiêm thuốc phiện nguyên chất vào mạch máu của chị. Sau đó tai họa mới bắt đầu. Chị đến bệnh viện mới biết thần kinh thị giác của con mắt kia đã bị đứt, anh ấy bị mù vĩnh viễn. Chị không biết anh ấy đã dùng cách gì để thuyết phục cha mẹ anh ấy đồng ý cho chị đến bệnh viện nhìn anh ấy, anh chàng này luôn có cách. Ở bệnh viện, anh ấy kéo tay chị nói, muốn chị vĩnh viễn là con mắt kia của anh ấy. Chị rất muốn đồng ý, nhưng chị không thể. Khi chị nhìn thấy anh ấy nằm trên giường, yếu ớt như vậy, mới thật sự ý thức được mặc dù anh ấy vẫn biểu hiện thành thục lý trí như thế, thật ra anh ấy chỉ mới mười sáu tuổi. Trẻ như vậy lại bị mù một con mắt, chẳng lẽ một gái điếm nghiện ngập như chị còn muốn làm liên lụy đến chàng trai đáng thương này?

     “Sống hai mươi mấy năm, đó lần lần duy nhất chị tỉnh táo như vậy. Sau khi gấp cho anh ấy một ngàn máy bay giấy, chị lừa anh ấy nói giấy không đủ phải ra ngoài mua. Chị vẫn không quên được ánh mắt anh ấy nhìn chị lúc gần đi, nốt ruồi lệ thật sự giống một giọt lệ ở nơi khóe mắt. Từ đó về sau, chị không còn về nơi đó nữa. Không còn gặp anh ấy nữa.”

     Gió ở khắp nơi lại bắt đầu thổi đứt quảng, ngọn lửa trên bật lửa bị gió thổi đến run rẩy. Belle nhả một làn khói nói: “Được rồi, câu chuyện kết thúc.” Cô ta không ngừng vuốt mấy sợi tóc bị thổi loạn, nhưng vô ích. Gió thổi càng lúc càng mạnh.

     “……” Bạch Khả muốn nói cái gì đó, giật giật miệng nhưng chưa nói ra.

     “So với bọn em thì thế nào?” Belle dửng dưng nói.

     “Rất giống, nhưng không nói được là giống ở đâu.”

     “Cắt, chúng ta đừng xúc động. Chí ít chồng em vẫn bình an vô sự, Mickey của chị chỉ bị mù một mắt.”

     “Sao chị biết chồng em bình an vô sự?”

     “À….. Đoán. Chẳng lẽ em không hy vọng sao? Chị đói bụng rồi, đi ăn cơm thôi.”

     Belle nhanh nhẹn đứng lên, chạy vào phòng thay quần áo, khi ra ngoài còn nhìn gương sửa tóc. Nhìn thấy nếp nhăn khóe mắt, cô ta lấy ngón tay đè lại đè nếp nhắn kia, nhưng không thấy chút hiệu quả. Hai năm nay cô ta thật sự già quá nhanh.

     “Mình thật là đẹp.” Cô ta khen bản thân, đồng thời cố quăng ánh mắt quyến rũ đối với cái gương, ưỡn ngực ra khỏi cửa.

     Lúc ăn cơm trời đổ mưa to, trong nhà hàng có vài người bản xứ rất vui vẻ, nâng chén chúc mừng mưa mang đến mùa thu hoạch. Ông chủ miễn phí tặng mỗi người một ly bia. Belle uống từng ngụm từng ngụm thật sự vui vẻ, có nghĩa là các cô lại nán lại ở đây nốt buổi sáng.

      Bị sự niềm nở của nhà hàng cuốn hút, cảm xúc chán chường vì thời tiết của Bạch Khả có hơi giảm, cô nhấp một ngụm bia trong ly, nhớ tới câu hỏi lúc nãy muốn hỏi mà chưa hỏi được.

     “Belle, chị không muốn đi tìm anh ấy sao?”

      “Tìm ai? Mickey?” Belle mới nói đó đã quên ngay, không nghĩ tới Bạch Khả còn nhớ kỹ. Cô ta nhấp ngụm bia nói: “Năm thứ ba là thời điểm khó khăn nhất, rất nhiều lận nhịn không được muốn đi tìm anh ấy. Chị thậm chí còn ở lại các tiểu bang quanh Kansas. Wichita, Andale, hai cái tên này mỗi ngày chị đều phải nhắc tới hơn trăm lần, nhưng chị không làm cách nào để bước vào được. Chị thử cai nghiện, nhưng rất thống khổ. Hơn nữa bây giờ anh ấy cũng đã hai mươi mấy tuổi rồi, chắc chắn đã sớm thay vài người bạn gái, sao còn có thể nhớ một bà già như chị chứ.”

     “Em tin anh ấy chắn chắn sẽ không quên chị.”

     “Ha ha, chị cũng hy vọng anh ấy không quên. Chị còn có một điều tiếc nuối, còn nhớ bài [ Máy bay giấy ] kia không, đó là anh ấy viết cho chị, chị hứa với anh ấy phải đọc cho anh ấy nghe sau trận đấu. Đáng tiếc trước khi trận đấu bắt đầu chị đã chuồn mất. Ha ha, chị nói dối anh ấy nhiều như vậy, chắc chắn anh ấy sẽ ước gì từ trước đến giờ chưa từng quen biết chị.”

     “Belle, đi tìm anh ấy đi, anh ấy nhất định đang đợi chị. Giống như em biết Nhất Đường đang đợi em.”

     “Cục cưng bé nhỏ, tin chị đi. Nếu anh ta quan tâm đến em, đã sớm chạy vội tới đây tìm em rồi.”

     “Em chạy đi tìm anh ấy cũng giống nhau mà!”

     Bạch Khả đặt ly lên bàn, tiếng va chạm vang dội làm cho Belle đang say chuếnh choáng giật mình. Không đợi cô ta mở miệng mắng, Bạch Khả đã lôi cô ta ra khỏi chỗ ngồi.

     Vài gã đàn ông có vẻ côn đồ nhìn chằm chằm vào các cô với ánh mắt sáng ngời, thỉnh thoảng khe khẽ nói nhỏ với người bên cạnh.

     Cơn mưa bên ngoài vừa mới tạnh, bầu trời vẫn còn âm u, cơn gió mang theo hơi nước táp vào người. Belle chà chà da gà nổi trên cánh tay, nhìn Bạch Khả giống như một ngọn lửa nhỏ xoay trái xoay phải đóng gói những thứ linh tinh chất lên xe. Phần lớn là đồ cô ta mua son môi, kem bôi tay, nước hoa, dao cạo…… Cô đã trút ham muốn mua sắm bất tận.

     Cô ta đang uể oải bị Bạch Khả kéo vào trong xe. Mưa cũng ngừng rơi, cũng đã nghỉ ngơi đủ, cô ta nhất thời không tìm ra lý do để cản trở cô nữa.

     “Chúng ta dọc theo đường cũ đến kansas.”

     Bạch Khả nói, mặt mày hớn hở nhìn Belle, tựa như có chuyện tốt đang chờ bọn họ ở phía trước.

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s