Lạc vương phi

Lạc vương phi_chương 73

Chương 73 : Nghi ngờ Băng Lam

Edit : Vân Anh
Beta : kun’xjh

      “Mộng Khê, trong nhà Băng Lam còn người thân nào khác không?” Ánh nắng ấm áp chiếu xuống, hơn nữa Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết đã trải qua quá trình dài, tay hai người đều đã ấm lên rất nhiều.

      Chỉ có điều, không biết có phải Lạc Mộng Khê cảm giác nhầm, hay do bàn tay của Nam Cung Quyết hấp thụ nhiệt độ chậm hơn tay nàng, mà tay nàng đã sắp đổ mồ hôi, nhưng tay Nam Cung Quyết vẫn còn hơi lạnh.

      Lạc Mộng Khê khẽ lắc đầu: “Chắc là đã không có, khi Tuân nhũ mẫu mua Băng Lam về, nàng ấy đang bán thân để chôn cất cha ở trên đường, theo như lời Băng Lam nói, đó là người thân duy nhất của nàng ấy……. Nam Cung Quyết, tại sao ngươi lại đột nhiên hỏi tới vấn đề này?”

      “Bổn vương cảm thấy, Băng Lam với ngươi tình như tỷ muội, lại thông minh như thế, làm nha đầu thật sự là đáng tiếc. Nếu nhà nàng ấy còn người thân, sẽ cho nàng ấy về nhà, để nàng ấy có thể đoàn tụ cùng người nhà.”

      “Hoặc là, giúp nàng ấy tìm một nhà tốt gả vào, cứ như vậy, nàng ấy cũng có chỗ tốt nương tựa, không cần lại bôn ba lao lực.” Nam Cung Quyết nhẹ giọng giải thích, mắt lạnh hơi trầm xuống, không biết suy nghĩ cái gì.

      Lạc Mộng Khê nghĩ lại cũng thấy có lý: Ở cổ đại, nữ tử đến tuổi cập kê là mười lăm tuổi đã có thể lập gia đình, Băng Lam nhỏ hơn Lạc Mộng Khê một tuổi, đã đến tuổi xuất giá……

      Ngẫm lại tại Cúc Hoa yến lúc trước, Băng Lam thêu khăn lụa thay lời tâm tình, Lạc Mộng Khê nhịn không được cười thầm: Băng Lam đã tới tuổi thiếu nữ mới biết yêu. Nàng ấy chắc đã có người trong lòng rồi, nếu không, sao nàng ấy có thể thêu nhiều thơ tình trên khăn lụa như vậy được…..

      Thấy Lạc Mộng Khê vẫn chưa nghi ngờ lời nói của hắn, Nam Cung Quyết không dấu vết nhẹ nhàng thở ra…..

      “Nam Cung Quyết, tay của ngươi, Sao vẫn lạnh thế?” Hai người đi trên đường vào ban ngày, thời tiết lại đẹp như vậy, cho dù tay không tiết mồ hôi, thì cũng nên ấm chút chứ. Nhưng so tay của Nam Cung Quyết với Lạc Mộng Khê thì lại lạnh hơn, rất lạnh.

      Lạc Mộng Khê cầm thật chặt bàn tay Nam Cung Quyết, lấy tay mình ôm sưởi ấm hai tay lạnh ngắt của Nam Cung Quyết: Rốt cuộc bệnh Hoa Đào lao của Nam Cung Quyết đã nghiêm trọng đến mức nào rồi, đã đi lâu như vậy, tay hắn vẫn không thể ấm lên….

      Nhìn Lạc Mộng Khê hơi nhíu mày, Nam Cung Quyết nhẹ nhàng cười, trấn an “Không cần lo lắng, nhiệt độ cơ thể bổn vương luôn thấp!”

      Nếu là nam tử khác nói ra những lời này, Lạc Mộng Khê khẳng định sẽ cười vào mặt, bởi vì thể chất nữ tử thiên âm, sợ lạnh, nhiệt độ cơ thể thấp mới đúng. Nhưng thể chất nam tử thuần dương, không có khả năng có nhiệt độ cơ thể thấp như hắn vừa nói.

      Nhưng nay, những lời này từ miệng Nam Cung Quyết nói ra, Lạc Mộng Khê lại không cười nổi.

      Bởi vì Nam Cung Quyết bị bệnh Hoa Đào lao, phế nhược thể hư, tốc độ máu lưu thông trong cơ thể bị chậm lại, cho nên, nhiệt độ cơ thể hắn so với nữ tử còn thấp hơn, hai tay hắn mới lạnh quanh năm như vậy.

      Lạc Mộng Khê lơ đãng đụng phải cổ tay Nam Cung Quyết, phát hiện, cổ tay hắn cũng lạnh. Lạc Mộng Khê vô cùng kinh hãi, đồng thời nâng tay sờ sờ trán Nam Cung Quyết: May mà, nhiệt độ trán bình thường, chỉ có điều, trên người hắn sao cứ giống như là có khí lạnh toát ra…

      Sợ mình tính sai, Lạc Mộng Khê liền dựa sát vào trong lòng Nam Cung Quyết, quả nhiên không ngoài dự đoán của nàng, Nam Cung Quyết giống như một người mới đi ra từ hầm băng vậy, toàn thân cao thấp, đều lạnh:

      Thân thể hắn lạnh thành cái dạng này, khí lạnh chiếm hơn phân nửa, chỉ sợ thời gian không còn nhiều, chắc là phải lấy ngày ra để tính….

      Đây là lần đầu tiên Lạc Mộng Khê chủ động dựa sát vào trong lòng Nam Cung Quyết, ngay từ đầu, Nam Cung Quyết còn có chút mất tự nhiên, dần dần, liền quen.

      Mùi hoa khương dã như có như không bay vào trong mũi, Nam Cung Quyết có chút say mê, khóe miệng cong lên một tia ý cười nhạt, nhẹ nhàng ôm Lạc Mộng Khê, trong lòng cảm khái ngàn lần: Nếu thời gian có thể mãi mãi dừng lại ở thời khắc này, thì thật tốt biết bao…..

      Xa xa nhìn lại, trời xanh mây trắng, núi xanh cây xanh, hai người giống như tranh trong tranh. Trời đất tạo nên người ngọc đứng giữa bức họạ, khắp người được phủ lên một tầng ánh sáng vàng, cảnh đẹp làm nổi bật con người, xứng đôi như thế, mộng ảo như thế, đẹp đến không thực tế.

      Cách đó không xa, một đội nhân mã cấp tốc chạy tới bên này, dẫn đầu là một người mặc quần áo màu lam, ánh mắt mỏi mệt, lo lắng, khuôn mặt tiều tụy. Khi nhìn thấy Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê đang ôm nhau, nam tử vốn đang lo lắng, mỏi mệt, trong mắt liền hiện lên một tia sáng:

      “Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê.” Người tới không phải ai khác, chính là Bắc Đường Diệp, người đã mang theo bọn thị vệ, đi tìm hai người từ ngày hôm qua:

      Nghe được tiếng gọi, Nam Cung Quyết nghiêng người nhìn về phía người đến, nhưng không buông Lạc Mộng Khê ra.

      Biết là Bắc Đường Diệp dẫn người đi tìm bọn họ, nhưng hắn lại thấy được cảnh nàng và Nam Cung Quyết đang ôm nhau vừa rồi, mặt Lạc Mộng Khê ửng đỏ, bước nhanh tạo khoảng cách với Nam Cung Quyết, nhưng tay vẫn đang bị Nam Cung Quyết nắm chặt.

      Lạc Mộng Khê dựa sát vào trong lòng Nam Cung Quyết là vì thử xem nhiệt độ trên người hắn, nhưng đám người Bắc Đường Diệp không biết. Chuyện này nàng lại không thể giải thích, nếu không, sẽ là càng tô càng đen.

      Biết được người cách đó không xa đúng là Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê. Bắc Đường Diệp âm thầm nhẹ nhàng thở ra, chạy nhanh đến hướng hai người, bọn thị vệ đuổi sát theo sau, người đi cuối cùng, không phải thị vệ, mà là Lâm Huyền Sương.

      Nhìn hai người Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê đứng chung một chỗ, giống như tiên trong tranh, vô cùng xứng đôi. Đáy mắt lạnh lùng của Lâm Huyền Sương hơi hơi lóe lóe, bước chậm tới chỗ hai người.

      Tới gần, nhìn Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê đang nắm tay, Bắc Đường Diệp bất mãn oán giận: “Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê, hai người các ngươi lúc này khanh khanh ta ta liếc mắt đưa tình, còn bổn hoàng tử phải vội vội vàng vàng, đây đây đó đó tìm kiếm các ngươi rất lâu …..”

      “Chúng ta mất tích rất lâu sao?” Đáy mắt Lạc Mộng Khê hơi trầm xuống.

      “Cũng không phải lâu lắm.” Ngữ khí của Bắc Đường Diệp cao ngạo: “Hai người các ngươi mất tích vào chiều hôm qua, hiện tại bổn hoàng tử đã tìm được rồi, dựa theo thời gian mà tính thì bổn hoàng tử đã tìm các ngươi không ít hơn một ngày một đêm ….”

      Cũng may, thời gian ta mất tích không lâu….

      Ngay tại lúc Lạc Mộng Khê âm thầm nhẹ nhàng thở ra, Bắc Đường Diệp nhìn khắp nơi một vòng, ngữ khí nghi hoặc: “Các ngươi không thấy Lãnh Tuyệt Tình sao? Hắn cùng mất tích với hai người các ngươi mà, bổn hoàng tử dẫn người tìm toàn bộ triền núi, vẫn không tìm được bóng dáng của ba người các ngươi, rốt cuộc các ngươi bị kiếm khí bức tới tận đâu?”

      Mặc dù Lãnh Tuyệt Tình muốn cướp Lạc Mộng Khê khỏi Nam Cung Quyết, nhưng mà, hắn là một trong tuyệt thế tứ công tử, là người chính trực, võ công cao cường. Nếu không có chuyện Lạc Mộng Khê, hắn là người đáng để kết giao bằng hữu, nếu bởi vậy mà chết, thì trong chốn giang hồ đúng là mất đi một đấng anh tài..

      “Nơi chúng ta rơi xuống gần chân núi, nhưng mà, chúng ta đều bị lá cây che phủ, khả năng vì nguyên nhân như thế, nên ngươi và bọn thị vệ mới không thể tìm được chúng ta.” Đáy mắt Lạc Mộng Khê hơi trầm xuống:

      “Khi hắc y nhân chém tới, Lãnh Tuyệt Tình đang đứng gần chúng ta, có thể hắn cũng rơi xuống gần chỗ chúng ta, hơn nữa cũng bị lá cây bao phủ….”

      Vừa rồi sau khi tỉnh lại, sao ta không nghĩ tới chuyện này. Nếu không, thì có thể chính miệng hỏi Lãnh Tuyệt Tình, vì sao sau khi biết tên của ta, hắn lại có phản ứng mạnh như vậy…..

      “Thì ra là thế.” Bắc Đường Diệp hiểu biết gật đầu, xoay người phân phó với bọn thị vệ: “Các ngươi cử vài người trở lại chân núi tìm xem, nhớ rõ vạch từng cái lá, Lãnh Tuyệt Tình hẳn là ở chỗ đó.”

     “Vâng.” Vài tên thị vệ cung kính đáp ứng một tiếng, lĩnh mệnh rời đi. Bắc Đường Diệp chậm rãi đi tới trước mặt Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê, ánh mắt trêu tức nhìn quét qua quét lại một lần: “Hai người các ngươi nhìn như xui xẻo, nhưng thật ra lại là may mắn…”

      Nghe vậy, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê nhìn nhau, trong mắt đầy nghi hoặc và khó hiểu: “Chỉ giáo cho?” Nam Cung Quyết hỏi ra vấn đề mà Lạc Mộng Khê cũng định hỏi tới.

      “Đêm qua…..”

      “Lạc vương gia, ngươi bị thương nặng, không nên để mệt nhiều, cần lập tức uống thuốc hoặc ngồi xuống vận công.” Đứng ở cách đó không xa, Lâm Huyền Sương đánh gãy lời nói của Bắc Đường Diệp, ngữ khí vẫn lạnh lẽo trước sau như một:

      “Ngươi thân nhiễm bệnh nặng, tim, phổi vốn đã suy yếu, một kiếm của hắc y nhân kia dù chưa làm tổn thương đến tâm mạch nhưng lại chấn ngươi bị thương, bệnh trong người ngươi….”

      “Nam Cung Quyết, ngươi bị thương?” Đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê hiện lên tia kinh ngạc: Vì sao không nói cho ta biết…..

      Nam Cung Quyết khẽ cười: “Không cần lo lắng, vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại …..”

      Vì sợ Lạc Mộng Khê biết rõ tình hình sẽ tự trách mình, nên Nam Cung Quyết đổi đề tài: ”Bắc Đường Diệp, vừa rồi ngươi nói, đêm qua xảy ra chuyện gì?

      “Không phải việc gì lớn, chỉ là việc lạ.” Trong mắt Bắc Đường Diệp lộ ra tia nghi hoặc: ”Giờ tý tối qua, có một trăm tên hắc y nhân tấn công Hoàng thành, võ công rất khá, năng lực tác chiến cũng rất mạnh……”

      “Cuối cùng bọn chúng thất bại rời đi.“ Nếu không, hiện tại Bắc Đường Diệp ngươi sẽ không thể nhàn nhã tự tại đứng ở đây nói chuyện phiếm với chúng ta. Ngữ khí trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê là khẳng định, không phải hỏi.

      “Không phải đương nhiên sao.” Bắc Dương diệp tràn đầy tự tin: “Hoàng thành có rất đông binh lính, canh phòng nghiêm ngặt, nếu chỉ dùng một trăm tên hắc y nhân đã có thể chiếm đóng Hoàng thành, thì Thanh Tiêu quốc cũng không có khả năng trở thành một trong ba đại cường quốc.”

     “Chẳng qua là, những hắc y nhân này cũng không hẳn bị đánh bại, mà là tự bỏ đi.” Nói tới đây, Bắc Đường Diệp càng thêm nghi hoặc: “Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, vừa qua giờ tý, tất cả hắc y nhân liền rút đi không còn một mống….”

      Chỉ lấy việc một trăm tên hắc y nhân tấn công Hoàng thành, rõ ràng là ý không ở trong lời, tấn công Hoàng thành chỉ là bề nổi, bọn chúng hẳn là có kế hoạch khác.

     Tấn công Hoàng thành là tội chết, rốt cuộc là kế hoạch gì, mà khiến bọn chúng phải mạo hiểm có thể bị mất đầu để yểm trợ: “Tối hôm qua trong kinh thành có xảy ra chuyện kì quái gì không?”

      Bắc Đường Diệp khẽ lắc đầu: “Trừ hai người bọn ngươi mất tích ra, cũng không có nghe nói kinh thành xảy ra việc lớn gì, nhưng mà, sáng sớm hôm nay truyền đến một tin, Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong, sắp bị đưa vào đại lao Đại Lý tự….”

      Nói đến đại lao Đại Lý tự thì ai ai cũng biết là đại lao chết, phàm là người đi vào, tuyệt đối không thể bước ra toàn mạng. Thanh Hoàng nhốt Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong vào đại lao Đại Lý tự, đã im lặng chứng minh, mạng của hai người bọn chúng chẳng còn giữ được bao lâu…..

      Trong đầu Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê gần như cùng lúc xuất hiện linh quang, đáy mắt càng ngưng càng sâu: Thì ra là thế, dương đông kích tây, đổi trắng thay đen, thay mận đổi đào, Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong, các ngươi cũng thật thông minh….

      Bắc Đường Diệp vẫn còn đang thao thao bất tuyệt nói lên nghi hoặc trong lòng mình, thì Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê đã vận khinh công lướt nhanh về phía trước: “Hai người các ngươi đi đâu vậy?”

      “Đại lao.” Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê không ngừng lại, cũng không quay đầu đã trả lời.

      “Lạc vương gia, ngươi bị nội thương, không thể dùng nội lực và chân khí.” Lâm Huyền Sương lạnh giọng nhắc nhở, có lẽ ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra, giọng nói luôn luôn lạnh lùng của nàng lại mang theo sự lo lắng và quan tâm.

      “Vết thương nhỏ mà thôi, không việc gì.” Nam Cung Quyết trả lời qua loa, không dừng mà đầu cũng không quay lại.

      Nhìn thân ảnh Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê càng lúc càng xa, mắt lạnh của Lâm Huyền Sương mơ hồ hiện lên một tia mất mát: Thì ra, từ trước tới nay, ta đều hiểu lầm Nam Cung Quyết. Hắn thân nhiễm bệnh nặng, không thể thi triển võ công, lại dùng sinh mệnh của mình để bảo hộ Lạc Mộng Khê.

      Sau khi bị kiếm khí gây thương tích, vì sợ Lạc Mộng Khê áy náy, hắn vẫn luôn cố chống đỡ chưa nói ra……

      Trong đầu hiện lên lần Lạc Mộng Khê mất tích, Nam Cung Quyết lòng nóng như lửa đốt, tìm kiếm khắp mọi nơi: Hắn rất yêu Lạc Mộng Khê, vì an toàn của nàng ấy, ngay cả mạng của mình hắn cũng không cần. Nam tử như vậy, mới đáng giá giao gửi cả đời……

      Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết vận khinh công bay đến bên ngoài đại lao, Nam Cung Quyết lấy ngọc bội đặc biệt của Hoàng thất ra, liền có thể đi thẳng vào đại lao.

      Lúc này đúng ra Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong đã bị nhốt vào đại lao Đại Lý tự rồi. Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê xuyên qua lớp lớp cửa ngục. Đi vào trong đại lao, vừa vặn nhìn thấy phạm nhân bị đeo gông xiềng, cẩn thận đánh giá một lần, cũng chưa vội tìm Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong.

      “Trong những phạm nhân được phê chuẩn chuyển tới đại lao Đại Lý tự có Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong không?” Ngữ khí của Nam Cung Quyết lạnh như băng, đầy cường thế, mang theo khí chất cao ngạo của Hoàng thất.

      “Bẩm Lạc vương gia, ở phía trước là Phùng quốc sư và Cảnh Vương gia.” Một gã ngục tốt cầm danh sách nhìn nhìn, ngón tay chỉ hướng hai gã phạm nhân mặc quần áo giống với những tù nhân khác cách đó không xa.

      Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết nhìn theo hướng tên ngục tốt chỉ, thấy được hai gã phạm nhân hung thần ác sát, mặt mày đầy hàn quang, hai người là ai thì Lạc Mộng Khê không biết, nhưng rất khẳng định, hai người này không phải là Nam Cung Phong và Phùng Thiên Cương.

      Phạm nhân bị mang đi, Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết đi một vòng trong đại lao, vẫn không nhìn thấy người bọn họ muốn tìm, trong lòng sáng tỏ, mục đích vây công tối hôm qua thật sự là vì nhân cơ hội để cứu Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong…..

      “Không biết rốt cuộc là ai đã cứu Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong?” Chậm rãi đi trên đường lớn trở về Lạc Vương phủ, Lạc Mộng Khê mang theo ngữ điệu phiền muộn hỏi.

      Đáy mắt Nam Cung Quyết hơi trầm xuống: “Phụ hoàng nhốt Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong vào đại lao, chính là muốn để bọn chúng tĩnh tâm sám hối, lại không nghĩ rằng, hai người bọn chúng lại chọn vượt ngục.”

      “Nói vậy phụ hoàng đã biết được việc này, mới để người khác giả danh Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong nhốt vào đại lao Đại Lý tự, mục đích là hy vọng hai người bọn chúng có thể cải tà quy chính, đổi mới thân phận, bắt đầu cuộc sống một lần nữa……”

      “Nam Cung Phong đầy dã tâm, không có khả năng cải tà quy chính.” Ngữ khí Lạc Mộng Khê khẳng định: “Bọn chúng trốn khỏi đại lao, là từ sáng chuyển vào tối, đây gọi là minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, chúng ta phải phòng bị nghiêm ngặt.”

      “Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong vốn có liên hệ với đại phu nhân, sau khi hai người bọn chúng bị bắt, hẳn đại phu nhân cũng đã nhận được tin tức. Ngày hôm qua ta gặp phải tên thần bí nam tử kia ở sơn động, nói vậy hắn đền là vì chuyện này, vậy kế hoạch mà hắn nói đến, chắc là nghĩ cách cứu viện Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong….”

      Chẳng qua, kẻ kia là ai? Võ công của hắn rất cao, những hắc y nhân hắn mang theo võ công cũng rất khá, hơn nữa, hắn từng nói qua, hắn không phải người trong giang hồ, chẳng lẽ là người trong triều đình, người bình thường không thể có thế lực lợi hại như thế được….

      “Thật ra, chúng ta cũng không cần quá lo lắng.” Nam Cung Quyết đột nhiên mở miệng: “Nam Cung Phong một lòng muốn đoạt ngôi vị Hoàng đế, cho nên hắn nhất định sẽ không rời kinh thành, mà tìm chỗ tương đối an toàn để ẩn thân. Đại phu nhân ở ngoài sáng, hắn ở trong tối. Hai thế lực đó sẽ cẩn thận lưu ý nhất cử nhất động của bổn Vương cùng phụ Hoàng…..”

      “Nếu chúng ta muốn tìm được Nam Cung Phong cũng không khó, có hai biện pháp, thứ nhất là giám sát chặt chẽ hành động của đại phu nhân, bởi vì đại phu nhân là tai mắt ngoài sáng của Nam Cung Phong, Nam Cung Phong chắc chắn sẽ liên hệ với bà ta.”

      “Chính là dụ rắn ra khỏi hang, nhưng mà, cách này là hiểm chiêu, nếu muốn thực hiện, phải cân nhắc chu toàn các mặt…..”

      Dụ rắn ra khỏi hang, Lạc Mộng Khê đột nhiên nhớ tới việc ở Lạc Vương phủ: “Nam Cung Quyết, ngươi đã biết là ai ngày đêm giám sát Lạc Vương phủ chưa?”

      “Bổn vương đã giao việc này cho Bắc Đường Diệp đi điều tra, chắc không lâu nữa sẽ có đáp án.” Đáy mắt thâm thúy của Nam Cung Quyết mơ hồ hiện lên một tia lạnh lẽo: Cho dù điều tra được thân phận thật sự của hắn, nhưng tạm thời không bứt dây động rừng, nói không chừng có thể lợi dụng hắn, phóng dây dài, câu cá lớn….

      Nam Cung Quyết và Mộng Khê ở dưới triền núi, hôn mê gần một ngày một đêm, đương nhiên là chưa được tắm rửa. Sau khi trở lại Lạc vương phủ, dùng xong đồ ăn, Lạc Mộng Khê ngâm mình trong nước, tắm rửa sạch sẽ, rồi nằm lên giường nghỉ ngơi, sau một hồi bôn ba nàng thật sự rất mệt mỏi.

      Sau khi Nam Cung Quyết tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ, liền qua thư phòng xử lý việc: “Bắc Đường Diệp, tìm được Lãnh Tuyệt Tình chưa?”

      Nam Cung Quyết và Lãnh Tuyệt Tình đều trong nhóm tuyệt thế tứ công tử, hơn nữa, tính cách hai người có vài phần tương tự, võ công, tài hoa cũng là tương xứng. Nếu giữa bọn họ không có chuyện Lạc Mộng Khê, chắc chắn sẽ trở thành bạn tốt, cho nên trong tiềm thức, Nam Cung Quyết không hy vọng hắn chết.

      Bắc Đường Diệp uống cạn chén trà, khẽ lắc đầu: “Khi người chúng ta đuổi tới chân núi, nhìn thấy dấu vết thay đổi của hai đống lá cây lớn, trong đó một đống là của ngươi và Lạc Mộng Khê, nói vậy một đống khác chính là của Lãnh Tuyệt Tình.”

      “Chỗ các ngươi và Lãnh Tuyệt Tình rơi xuống, cách nhau hơn năm mươi thước. Sau khi tỉnh dậy lại không phát hiện ra hắn, xem ra lúc ấy hắn không còn hôn mê, hoặc là nói Lãnh Tuyệt Tình đã tỉnh lại trước các ngươi, sau khi hai người các ngươi đẩy đống lá ra, hắn đã đi rồi….”

      Nam Cung Quyết, xem ra gần đây vận khí của ngươi không tệ, bất kể là nguyên nhân gì mỗi lần ngươi và Lãnh Tuyệt Tình gặp nhau, hắn đều không mang Lạc Mộng Khê đi được.

      Nhưng nếu ngươi có vận khí không tốt, thì lúc Lãnh Tuyệt Tình tỉnh lại, Lạc Mộng Khê sợ là đã bị hắn cướp đi từ lâu, bởi vì sau khi ngươi tỉnh dậy thân thể suy yếu, căn bản không phải là đối thủ của Lãnh Tuyệt Tình…..

      Bắc Đường Diệp phái người đi nhưng không tìm được Lãnh Tuyệt Tình, phần lớn dấu vết cũng chứng minh Lãnh Tuyệt Tình đã rời đi rồi. Nếu hắn đã không có việc gì, Nam Cung Quyết tự nhiên cũng không rảnh đi để ý tới chuyện của hắn.

      “Bắc Đường Diệp, phái người âm thầm giám sát Băng Lam, bổn vương hoài nghi, người bày nghi trận, dụ chúng ta đi hướng ngược lại với hướng của Lạc Mộng Khê chính là nàng ta.” Đáy mắt thâm thúy của Nam Cung Quyết mơ hồ thoáng hiện hàn quang: Băng Lam đi theo bên người Lạc Mộng Khê, nàng ta là người duy nhất có thời gian và cơ hội tạo dấu hiệu giả…..

      “Băng Lam và Lạc Mộng Khê tình như tỷ muội, vì sao nàng ta phải làm như vậy?” Đối với điểm này, Bắc Đường Diệp trong lòng khó hiểu.

      “Bổn vương cũng chỉ là hoài nghi, không phải khẳng định chắc chắn, cho nên mới để ngươi điều tra.” Nam Cung Quyết buông chén trà trong tay, hơi hơi cúi đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn vào trang sách: “Chuyện này tạm thời đừng cho Mộng Khê biết.”

      “Vì sao? Băng Lam là nha đầu bên người Lạc Mộng Khê ,nếu sự thật là Băng Lam làm thì nàng ta thật sự uy hiếp tới sự an toàn của Lạc Mộng Khê. Chúng ta lại không thể thường xuyên bảo hộ bên cạnh Lạc Mộng Khê, nhưng Băng Lam lúc nào cũng ở bên cạnh nàng. Nếu Băng Lam thừa dịp Lạc Mộng Khê không đề phòng, mưu đồ với nàng, thì phải làm sao?”

      Đối với quyết định của Nam Cung Quyết, Bắc Đường Diệp không đồng ý lắm: “Ta cảm thấy chuyện này hẳn nên cho Lạc Mộng Khê biết, để nàng có thể sớm phòng bị. Lấy sự thông minh của Lạc Mộng Khê, nếu Băng Lam muốn gài bẫy nàng, cũng không dễ dàng.”

      “Mộng Khê và Băng Lam nhìn thì như chủ tớ, nhưng tình lại như tỷ muội. Nếu chuyện này không phải do Băng Lam làm, chúng ta lại nghi ngờ sẽ chỉ làm ly gián Mộng Khê và Băng Lam, tình tỷ muội sẽ bị hủy hoại trong chốc lát….”

      “Nếu chuyện này là Băng Lam làm thì sao?” Bắc Đường Diệp nói ra một khả năng khác.

      “Điều tra rõ chân tướng và nguyên nhân mới nói cho Mộng Khê.” Giảm đến thấp nhất thương tổn mà Mộng Khê phải chịu bởi chuyện này.

      Thì ra ngươi vẫn luôn nghĩ cho Mộng Khê. Đáy mắt Bắc Đường Diệp chợt lóe, ngữ điệu mang theo trêu tức và nghi hoặc: “Nam Cung Quyết, từ sau khi ngươi cưới Lạc Mộng Khê, cả người đều thay đổi, tuy rằng bệnh tình của ngươi tăng thêm, nhưng khí sắc lại tốt hơn rất nhiều so với trước. Tình yêu thật sự tốt đẹp như vậy sao.”

      Ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Quyết vẫn ở trên trang sách, khóe miệng hơi cong lên một độ cong duyên dáng: “Chờ ngươi gặp được nữ tử ngươi yêu mến, sẽ hiểu được.”

      Bắc Đường Diệp ra vẻ bất đắc dĩ thở dài: “Bổn hoàng tử xem qua vô số mỹ nữ, đối với các nàng, chưa bao giờ từng có cảm giác đặc biệt, xem ra, kiếp này của bổn hoàng tử không thể gặp được người mình yêu mến…..”

      “Chưa chắc.” Ngón tay thon dài của Nam Cung Quyết lật tới trang sách tiếp theo, ánh mắt thâm thúy vẫn chưa rời trang sách: “Duyên phận rất kỳ diệu, trước khi gặp được Mộng Khê, bổn vương cũng nghĩ đến hết kiếp này cũng sẽ không thích ai…..”

      “Khởi bẩm Vương gia, tứ Hoàng tử, Lâm cô nương cầu kiến.” Tiếng thị vệ cung kính bẩm báo từ ngoài cửa truyền vào, Bắc Đường Diệp mở miệng trước: “Mời nàng ấy vào đi.”

      Quay đầu nhìn Nam Cung Quyết, ngữ khí của Bắc Đường Diệp hơi trầm xuống: “Nam Cung Quyết, bệnh của ngươi đã rất nghiêm trọng, hẳn nên để Lâm Huyền Sương cẩn thận chẩn trị giúp ngươi, không thể khinh thường…..”

      Nam Cung Quyết buông quyển sách trên tay xuống, ngẩng đầu nhìn Bắc Đường Diệp, đáy mắt thâm thúy hiện lên một tia trêu tức: “Bắc Đường Diệp, ngươi không phải là đối với Lâm Huyền Sương…..?”

      “Làm sao có thể…..” Bắc Đường Diệp gấp giọng phủ nhận: ”Lâm Huyền Sương là băng mỹ nhân đó, tuy rằng tướng mạo xinh đẹp, nhưng cả ngày lại lạnh như băng, ngươi để cho ta rước nguyên tảng băng về nhà, còn không bằng đưa ta một khối hàn băng ngàn năm, như vậy còn có tác dụng hơn….”

      Lạc Mộng Khê có tính cách cuồng dã, giống như một con mèo hoang nhỏ giương nanh múa vuốt. Ngươi thích nàng là chuyện của ngươi, còn Lâm Huyền Sương lại như một pho tượng băng, bổn hoàng tử không có hứng thú…..

      “Két” Bắc Đường Diệp đang muốn nói thêm nữa, thì bất thình lình cửa thư phòng bị đẩy ra, Lâm Huyền Sương lạnh lùng mang theo hòm thuốc chẩn bệnh, chậm rãi đi vào: “Dân nữ tham kiến Lạc Vương gia, tứ Hoàng tử.” Ngữ khí lạnh lùng, giọng nói không kiêu ngạo không siểm nịnh.

      “Lâm cô nương không cần đa lễ, mời ngồi” Nam Cung Quyết chưa trả lời, Bắc Đường Diệp đã giành mở miệng trước, nhẹ nhàng đứng lên, nhương vị trí của mình cho Lâm Huyền Sương.

      Ban đầu Nam Cung Quyết và Bắc Đường Diệp chỉ ngồi cách một cái bàn, nếu Lâm Huyền Sương chẩn bệnh cho Nam Cung Quyết, tự nhiên là phải ngồi ở vị trí của Bắc Đường Diệp.

      “Đa tạ tứ hoàng tử.” Lâm Huyền Sương lễ phép nói lời cảm tạ, chậm rãi đi tới vị trí của Bắc Đường Diệp mà ngồi xuống, lấy đồ dùng chẩn bệnh ra: “Lạc vương gia xin đưa tay tay ra.”

      Vì đang chẩn bệnh, đương nhiên không thể lại để cho Lâm Huyền Sương đứng cách Nam Cung Quyết hơn một thước. Trên người Lâm Huyền Sương tỏa ra mùi thảo dược, Nam Cung Quyết mặc dù không thích, cũng không phải rất ghét, liền đưa cánh tay qua.

      Ngay khi ngón tay Lâm Huyền Sương vừa chạm vào cổ tay Nam Cung Quyết, Lâm Huyền Sương hơi hơi giật mình một chút: Cổ tay hắn rất lạnh.

      Theo mạch đập của Nam Cung Quyết không ngừng nhảy lên, đáy mắt lạnh lùng của Lâm Huyền Sương càng ngưng càng sâu, một lát sau, Lâm Huyền Sương buông lỏng cổ tay Nam Cung Quyết, nhưng không nói gì.

      Sau khi Nam Cung Quyết thu hồi cánh tay, khuôn mặt bình tĩnh, lần nữa đưa ánh mắt chuyển tới trang sách, giống như đối với bệnh tình mình không quá quan tâm.

      Bắc Đường Diệp thì ngược lại, nóng lòng muốn biết bệnh tình Nam Cung Quyết: ”Lâm cô nương, bệnh của hắn thế nào rồi?”

      “Hoa Đào lao của Lạc vương gia đã đến thời kì cuối, sợ là thời gian không nhiều……” Lâm Huyền Sương nói thẳng, ban đầu nàng muốn tìm lời để an ủi, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

      Gương mặt của Nam Cung Quyết vẫn bình tĩnh, giống như đã sớm dự đoán được sẽ là như thế. Mắt nhìn mặt sách, suy nghĩ lại không biết bay đến nơi nào, Bắc Đường Diệp gấp giọng hỏi: “Vậy hắn còn bao nhiêu thời gian?”

      “Không đến nửa năm.” Lâm Huyền Sương ngẩng đầu nhìn Nam Cung Quyết, ngữ khí vẫn lạnh lùng trước sau như một, mơ hồ, còn mang theo một tia tức giận:

      “Đúng ra bệnh tình Lạc vương gia sẽ không chuyển biến xấu nhanh như vậy, nhưng thời gian gần đây Lạc vương gia thường xuyên dùng nội lực, cho nên, bệnh tình chuyển biến xấu rất nhanh, thời gian sống ngắn lại còn phân nửa….”

      Nam Cung Quyết vẫn đang ngồi trên ghế, không nói một lời, ánh mắt nhìn sách. Bắc Đường Diệp liếc mắt nhìn hắn, bất đắc dĩ thở dài: “Vậy còn phương pháp nào kéo dài thời gian sống của hắn không?”

      “Các ngươi biết Long thảo không? Là vật báu hiếm thấy trên thế gian, giờ chỉ còn vài cọng, nếu có thể tìm được Long thảo, Lạc vương gia còn có một tia hy vọng.” Đáy mắt Lâm Huyền Sương hơi trầm xuống:

      Long thảo thế gian hiếm có, ngay cả Dược Vương cốc ban đầu cũng chỉ có một gốc cây. Sau lại vì cứu dân chúng nghèo khổ mà chế thành thuốc, hiện nay làm sao có thể tìm được một gốc cây Long thảo để cứu Nam Cung Quyết đây.

      “Chuyện này, bổn hoàng tử sẽ nghĩ biện pháp.” Nói xong, không đợi Nam Cung Quyết và Lâm Huyền Sương nói gì, Bắc Đường Diệp đã bước nhanh ra ngoài.

      Trong lúc nhất thời, thư phòng cũng chỉ còn lại Nam Cung Quyết và Lâm Huyền Sương. Nam Cung Quyết vẫn không nói chuyện, ngồi sau bàn đọc sách, chính là không biết suy nghĩ của hắn đang ở nơi đây, hay đã bay đi nơi khác rồi…..

      Lâm Huyền Sương thu dọn đồ của mình, vô thanh vô tức, trong thư phòng, yên tĩnh khiến người ta hít thở không thông.

      Sau khi thu dọn hòm thuốc xong, Lâm Huyền Sương ngẩng đầu nhìn Nam Cung Quyết: “Lạc vương gia, phổi của ngươi đã yếu, không thể ở thư phòng quá lâu, nên đi dạo bên ngoài thì hơn, không khí bên ngoài tươi mát và trong lành hơn trong đây, cũng giúp ích cho bệnh của ngươi.”

      “Đa tạ Lâm cô nương nhắc nhở.” Nam Cung Quyết lễ độ trả lời: “Nay còn rất nhiều việc chưa xử lý xong, bổn vương tạm thời không thể ra ngoài.”

      Lâm Huyền Sương cũng không nói gì thêm, lưng đeo hòm thuốc, chậm rãi đi ra khỏi thư phòng, đi tới cửa, Lâm Huyền Sương hơi xoay người lại, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng, cũng không nói thêm gì khác, chỉ khe khẽ thở dài, xoay người ra khỏi thư phòng.

      Lâm Huyền Sương đi rồi, Nam Cung Quyết buông quyển sách trên tay xuống, ngả người về sau, dựa vào lưng ghế, đáy mắt thâm thúy hiện lên ý cười chua sót, bất đắc dĩ:

      Thời gian quý giá còn lại có mấy tháng, ta cũng phải nên an bài cho tương lai của Mộng Khê. Dù sao, mấy tháng sau, ta đã không thể ở bên cạnh nàng nữa, thế lực của Nam Cung Phong, Phùng Thiên Cương, đại phu nhân ẩn nấp khắp nơi lại đối với nàng như hổ đói rình mồi, một khi nàng không còn được Lạc vương phủ bảo hộ nữa, khẳng định sẽ sống không được yên…..

      Màn đêm buông xuống, trên giường lớn trong một phòng ngủ Lạc vương phủ, Lạc Mộng Khê vẫn đang ngủ say, không biết là bởi vì quá mệt mỏi, hay vì nguyên nhân gì khác, tuy rằng nàng đã ngủ gần cả buổi chiều, lại không có chút dấu hiệu tỉnh lại.

      “Mộng Khê, Mộng Khê…..” Nam Cung Quyết ngồi ở bên giường, nhẹ giọng gọi, nửa ngày sau, Lạc Mộng Khê mới cực kỳ không tình nguyện mà mở hai mắt mỏi mệt ra: “Chuyện gì?”

      “Sắc trời không còn sớm, thức dậy dùng bữa tối đi.” Ngữ khí của Nam Cung Quyết mềm nhẹ, trong lòng cũng là nồng đậm bất đắc dĩ: Không biết ta còn có thể ở cùng ngươi dùng được mấy bữa ăn tối nữa đây….

      “Ta không đói bụng, ngươi ăn đi, ta mệt quá, buồn ngủ quá, ngủ trước….” Giọng Lạc Mộng Khê rất nhẹ, hơn nữa có chút không rõ, vài chữ cuối cùng không thể nghe thấy nữa.

      Lời còn chưa dứt, Lạc Mộng Khê đã nhắm hai mắt lại, không lâu sau, tiếng hít thở đều đều vang lên…..

      Kỳ quái, vô duyên vô cớ, sao Mộng Khê lại có thể mệt như vậy. Nam Cung Quyết dùng mu bàn tay nhẹ nhàng áp vào trán Lạc Mộng Khê, nhiệt độ cơ thể bình thường, không có dấu hiệu nhiễm phong hàn: “Mộng Khê, Mộng Khê….”

      Nam Cung Quyết gấp giọng gọi, Lạc Mộng Khê lại không hề phản ứng, không đúng, mọi việc không thích hợp: “Người đâu, đi mời Lâm Huyền Sương.”

      Không lâu sau, Lâm Huyền Sương được gọi đến, sau khi bắt mạch, Lâm Huyền Sương đưa ra kết luận: “Vương phi hít phải chút mê hương, cho nên mới bị mê man. Trong phòng không có dấu vết đốt mê hương, xem ra, mê hương hẳn là từ ngoài cửa sổ bay vào.”

      “Hơn nữa, thời gian Vương phi trúng mê hương cũng không lâu, cho khoảng thời gian đó là vào buổi tối.”

      “Băng Lam, ngươi vẫn theo bên cạnh Mộng Khê, có phát hiện cái gì hay không?” Ngữ khí của Nam Cung Quyết lạnh lùng, mang theo uy nghiêm Vương gia.

      “Bẩm Vương gia, Sau khi nô tỳ hầu hạ Vương phi đi ngủ, luôn chờ ngoài cửa, không phát hiện chuyện gì khác thường. Lúc trời tối, nô tì đến đại sảnh, lĩnh lương tháng của mình, khi về đến, Vương gia đã trở lại…..”

      “Nói như thế, người nọ là chờ khi ngươi đi rồi liền hạ mê dược với Mộng Khê” Ngữ khí của Nam Cung Quyết hơi trầm xuống, trầm hạ mí mắt, hàn quang chợt lóe rồi biến mất: “Mộng Khê không có việc gì, xem như hữu kinh vô hiểm, ngươi lui xuống đi.”

      Tất cả những người khác đều cáo lui rời đi, Lâm Huyền Sương cũng đi rồi, nhưng Bắc Đường Diệp lại nán lại: “Nam Cung Quyết, có việc không đúng, dựa theo lời Băng Lam nói, nàng ta đến đại sảnh rồi trở về, cần thời gian khoảng một nén nhang.“

      “Trong khoảng thời gian này, nếu có người gây hại cho Lạc Mộng Khê, hạ mê hương làm nàng hôn mê, sau đó lại bắt nàng đi, hoặc giết nàng đều có thể, nhưng Lạc Mộng Khê chỉ bị hôn mê, những việc khác cũng không phát sinh, việc này không thể nào như thế….”

      “Ý của ngươi là nói, có người muốn mượn việc Mộng Khê bị hôn mê để che giấu cái gì.“ Thông minh như Nam Cung Quyết, tự nhiên sẽ không bị người khác dắt mũi đi.

      “Đúng vậy.” Bắc Đường Diệp chậm rãi đi tới cửa sổ: “Người kia rất thông minh, đã nhận ra chúng ta nghi ngờ nàng ta, cho nên, nàng ta đương nhiên phải làm chút việc để thoát khỏi hiềm nghi….”

      “Ngươi là nói Băng Lam.” Nam Cung Quyết hơi hơi trầm mi suy tư một lát: “Cũng không hẳn, nếu Băng Lam thật sự thông minh, mà nàng ta lại muốn mượn chuyện này để thoát khỏi hiềm nghi, hẳn là sẽ làm chút gì với Mộng Khê, sẽ không chỉ khiến nàng hôn mê không thôi….”

      “Nói không chừng Băng Lam đúng là đã nghĩ tới điểm này, nên cái gì cũng không làm.” Bắc Đường Diệp phân tích suy nghĩ của mình: “Huống chi, nàng ta với Lạc Mộng Khê lại tình như tỷ muội, thương tổn Lạc Mộng Khê, có thể nàng ta sẽ không đành lòng.”

      “Nhưng việc này cũng có thể là người khác cố ý hãm hại, từ một nơi bí mật gần đó, có người luôn giám sát nhất cử nhất động của Lạc vương phủ.” Nam Cung Quyết trầm giọng nhắc nhở: “Mặc kệ là nguyên nhân thế nào, chúng ta cũng không có thể khinh thường….”

      “Đối với Băng Lam, phái người giám sát chặt chẽ, mặt khác, về an toàn của Mộng Khê, cũng cần an bài thêm người.

      Đêm dài yên tĩnh, dưới ánh nến, sau khi Lạc Mộng Khê ngủ gần mười canh giờ mới từ từ tỉnh dậy, mùi đàn hương nhàn nhạt quen thuộc quanh quẩn ở chóp mũi, tiếng tim đập rõ ràng truyền vào trong tai, cánh tay lạnh ngắt lại mạnh mẽ hữu lực đang ôm chặt eo nhỏ của nàng, không cần mở mắt Lạc Mộng Khê cũng biết người nằm bên cạnh nàng là ai.

      Bụng truyền đến cơn đói khát, Lạc Mộng Khê khẽ mở mắt, đập và tầm mắt, là tẩm y màu trắng của Nam Cung Quyết, phía trên tẩm y có hai nút thắt bị mở, lộ ra lồng ngực tinh tráng trắng nõn bên trong.

      Lạc Mộng Khê hơi hơi ngẩng đầu, trông thấy dung mạo ngủ say tuấn mỹ vô trù của Nam Cung Quyết: Không thể không nói, Nam Cung Quyết thật đúng là xuất sắc đến không có thiên lý, thân phận cao quý, võ công cao cường, cầm kỳ thư họa lại không chỗ nào không thông, trước mắt với tuấn mỹ dung nhan này, chỉ cần nhìn, cũng là một loại hưởng thụ….

      Khó trách nhiều thiếu nữ rơi vào lưới tình, người sau tiếp người trước muốn lao vào vòng tay của hắn, bởi vì hắn quả thực có bản lĩnh này….

      Đêm đã rất khuya, Lạc Mộng Khê càng cảm thấy đói bụng, vốn định lật người Nam Cung Quyết qua một bên, sau đó đến phòng bếp tìm đồ ăn, nhưng Nam Cung Quyết ôm nàng rất chặt, nàng không thoát ra được, hơn nữa trên người Nam Cung Quyết truyền đến từng cơn lạnh, Lạc Mộng Khê liền đánh mất ý niệm này trong đầu:

      Quên đi, sáng sớm ngày mai cùng nhau ăn vậy, nhưng người Nam Cung Quyết sao vẫn lạnh thế nhỉ, thời gian của hắn thật sự không còn nhiều sao ….

      Thầm thở dài, Lạc Mộng Khê càng dựa vào trong lòng Nam Cung Quyết, lấy nhiệt độ cơ thể của mình sưởi ấm cho thân thể lạnh ngắt của Nam Cung Quyết: Thật sự là trời ghét người tài, Nam Cung Quyết xuất chúng như vậy, lại sống không được lâu.

      Không biết vì sao, vừa nghĩ đến Nam Cung Quyết có thể rời nàng đi bất cứ lúc nào, trong lòng Lạc Mộng Khê tự dưng dâng lên sự mất mát….

      “Mộng Khê, ngươi tỉnh rồi,” Nam Cung Quyết luôn ngủ không sâu, hơn nữa võ công hắn cực cao, đối với mọi tiếng động phát ra chung quanh, vô cùng mẫn cảm, ngay khi Lạc Mộng Khê mở mắt, hắn đã tỉnh lại:

      “Đầu còn choáng sao?”

      Lạc Mộng Khê khẽ lắc đầu: “Đầu không còn choáng, giống như có chút sương mù, sao ngươi biết đầu ta cháng váng?”

      Cánh tay Nam Cung Quyết đang ôm chặt Lạc Mộng Khê bất tri bất giác lại siết thật chặt: “Lúc mặt trời lặn, ngươi bị mê hương làm hôn mê.”

      Tiếp theo, Nam Cung Quyết nói tất cả mọi chuyện diễn ra lúc sau cho Lạc Mộng Khê, chẳng qua là, chuyện hắn nghi ngờ Băng Lam, hắn không cho Lạc Mộng Khê biết: “Người âm thầm giám sát Lạc vương phủ vô cùng giảo hoạt, Mộng Khê, ngươi về sau phải tăng thêm đề phòng, cẩn thận làm việc, để tránh lại bị trúng kế…..”

      “Nếu người giám sát Lạc vương phủ thật sự vô cùng thông minh đúng như lời ngươi nói, vậy có một số việc chúng ta khó lòng phòng bị, Lâm cô nương là người Dược Vương cốc, hẳn là có thể điều chế ra giải dược giải mê hương, không bằng nói nàng điều chế một ít, chúng ta mang theo trên người, để ngừa vạn nhất….”

      Như vậy, người luôn ngầm giám sát ta nhất định sẽ không biết chúng ta đã có phòng bị, chỉ cần hắn lại động thủ, chúng ta có thể nhân cơ hội bắt được….

      Nghe Lạc Mộng Khê nhắc nhở, Nam Cung Quyết đột nhiên nhớ tới, người trong Dược Vương cốc luôn mang theo một ít giải dược tuỳ thân, tuy nói không thể giải bách độc, nhưng để giải những loại độc bình thường cũng không có vấn đề gì.

      Trên người Lâm Huyền Sương hẳn là có giải dược của mê hương, căn bản không cần phải mắc công điều chế, vậy vì sao hắn lại không lấy giải dược từ Lâm Huyền Sương cho Mộng Khê uống vào, mà lại để nàng tuỳ ý ngủ thẳng tới bây giờ mới tỉnh, hắn cũng thật là quá sơ sót rồi….

      “Nam Cung Quyết, Lâm Huyền Sương giúp ngươi chẩn bệnh chưa?” Ban ngày khi gặp được Lâm Huyền Sương ở ngoại thành, Lâm Huyền Sương nói Nam Cung Quyết bị nội thương, cho nên, Lạc Mộng Khê có chút lo lắng.

      “Đã xem qua, không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày sẽ không sao.” Nam Cung Quyết nói qua loa, đáy mắt thâm thúy hiện lên một tia nghi hoặc: “Mộng Khê, hôm nay, sao ngươi lại không đẩy bổn vương ra?”

      Trước kia, chỉ cần sau khi Lạc Mộng Khê vừa tỉnh lại, phát hiện Nam Cung Quyết ôm nàng, khẳng định không chút do dự mà đẩy Nam Cung Quyết qua một bên……

      “Ta phát hiện cánh tay của ngươi so với gối đầu còn thoải mái hơn, được ôm cũng ấm hơn, cho nên để ngươi chiếm ít tiện nghi của ta đi, ta cũng thuận tiện sưởi ấm.” Ngữ điệu của Lạc Mộng Khê mang theo trêu tức, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lại hiện lên một tia bất đắc dĩ và đáng tiếc.

      Trong lòng Nam Cung Quyết lại dâng lên một hồi chua sót: Chắc nàng đã biết thời gian của ta không còn nhiều, cho nên, cho nên không so đo với ta, đem ra so sánh, ta lại thật hy vọng sau khi ngươi tỉnh ngủ sẽ vọi vàng đẩy ta ra, ít nhất như vậy còn có thể chứng minh, ngày ta có thể ở bên cạnh ngươi sẽ nhiều hơn……

      Lúc này đây, Lạc Mộng Khê mở rộng cửa lòng với Nam Cung Quyết, bắt đầu nằm ôm nhau nói về chuyện cũ, hiện tại và tương lai, đột nhiên phát hiện, hai người có rất nhiều sở thích giống nhau, ở cùng một việc thì có quan điểm giống nhau, giống nhau về cả cách nhìn và làm việc, hai người nói đến hừng đông cũng còn chưa nói xong.

      Mãi đến khi bên ngoài truyền đến tiếng nha hoàn nhắc nhở, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê mới lưu luyến không rời mà ngừng nói chuyện, rời giường, rửa mặt chải đầu, tắm rửa.

      Lạc Mộng Khê luôn thích tắm bồn, hơi nóng mờ ảo quanh quẩn quanh thùng gỗ được rắc hoa hơn nửa giờ, chỉ là làm nàng không thể tưởng được là, sau khi nàng mặc quần áo, ăn sáng xong, Nam Cung Quyết vẫn còn ở sau bình phong chưa đi ra.

      Lạc Mộng Khê nhất thời tò mò, chậm rãi đi tới sau bình phong, phát hiện Nam Cung Quyết trần truồng ngồi trong hồ nước, cúi đầu, hình như là đang ngủ, Lạc Mộng Khê bất đắc dĩ thở dài: Xem ra là đêm qua không ngủ đủ, hiện tại mệt rã rời ……

      Lạc mộng cầm lấy quần áo của Nam Cung tuyệt đặt trên ghế chậm rãi đi tới bên hồ, vỗ nhẹ nhẹ vai Nam Cung Quyết: “Nam Cung Quyết, dậy đi……”

      Hơi nước quanh quẩn trên mặt, nước rất ấm, ngồi bên trong tắm rửa quả thực rất thoải mái, nhưng mà, nếu so với lên giường lớn ngủ lại không giống nhau, nếu buồn ngủ, đương nhiên là muốn lên giường rồi, còn ngồi trong hồ nước ngủ thì có chút khó chịu……

      Cũng không biết vì sao, Lạc Mộng Khê gọi cả nửa ngày, Nam Cung Quyết vẫn gục đầu ngồi trong hồ, không có chút phản ứng. Lạc Mộng Khê cả kinh, bàn tay mềm khẽ chạm vào trán Nam Cung Quyết, rất lạnh……

      Chẳng lẽ Nam Cung Quyết đã sắp…… Ý thức được điểm này, trong lòng Lạc Mộng Khê bỗng dưng dâng lên sự sợ hãi, gấp giọng gọi: “Người đâu, nhanh đi mời Lâm Huyền Sương……”

Advertisements

10 thoughts on “Lạc vương phi_chương 73

  1. oi, sao ko chem quach lao Phong vs lao Cuong di, de 2 ten do vuot nguc roj ham hai anh Quyet voi chj Khe cua ta >.<
    thanks nang nha, truyen hay lam <3

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s