Đạo tình

Đạo tình_chương 114

Chương 114 : Vực sâu địa ngục

Dịch : greenrosetq

      “Chị vẫn chưa chết à?” Phong Vân William lẻn vào rất nhanh, giọng nói của cậu ta không rõ là quan tâm hay chế nhạo.

      Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William, vẻ mặt cô đầy tức giận: “Thẳng nhỏ này chết ở đâu mà bây giờ mới xuất hiện?”

      Phong Vân William cúi xuống nhìn Ly Tâm, cậu ta cất giọng trầm trầm: “Chị không nghĩ chính là tôi ra tay với chị?”

      Mắt không rời khỏi gương mặt như thiên thần của Phong Vân William, Ly Tâm lắc đầu. Tuy cô không nhìn rõ người tấn công cô nhưng với chiều cao và bàn tay của hắn thì chắc chắn không phải là Phong Vân William. Lúc tỉnh lại, ý nghĩ Phong Vân William giở trò từng thoáng qua đầu cô nhưng không rõ vì nguyên nhân gì, trực giác báo cho cô biết, cậu bé không phải là thủ phạm.

      Thấy Ly Tâm lắc đầu một cách kiên định, ánh mắt cô không hề tỏ ra nghi ngờ, Phong Vân William bất giác cau mày, cậu ta mở miệng nói: “Tôi thật sự chẳng muốn giúp chị chút nào, loại người như chị chết sớm đầu thai sớm còn hơn”. Vừa nói Phong Vân William vừa đỡ Ly Tâm đứng dậy.

      “Em làm gì vậy? Ở đây…”.

      “Chị nói nhiều thế làm gì? Nhanh lên”. Ly Tâm còn chưa nói hết câu, Phong Vân William lập tức cắt ngang lời cô. Cậu ta đỡ lưng Ly Tâm đưa cô đi nhanh ra ngoài.

      Ly Tâm biết Phong Vân William tuy tuổi còn nhỏ nhưng rất thận trọng và lắm mưu kế, do đó cô không nói thêm một lời nào, cố gắng lê bước cùng cậu bé đi. Mặc dù trong lòng Ly Tâm có nhiều thắc mắc nhưng cô biết bây giờ không phải lúc.

      Lúc ra khỏi phòng, Ly Tâm mới phát hiện nơi cô bị nhốt là nhà bếp, một nhà bếp chưa từng nấu nướng nên không có mùi dầu khói, thảo nào cô không có cảm giác gì cả. Nếu không quan sát trang trí nội thất ở bên ngoài, sẽ không ai nghĩ đây là nhà bếp.

     “Anh bạn nhỏ, chúng ta đi đâu vậy?” Ly Tâm mở miệng hỏi khi thấy Phong Vân William không phải đưa cô đi ra ngoài. Cậu bé đẩy mạnh bức tường bên ngoài nhà bếp, bức tường không có một dấu hiệu bất thường nhưng khi Phong Vân William sờ tay vào chỗ bày mấy con dao thái thịt, bức tường đột nhiên mở ra một ô trống, bên trong là thông đạo tối om.

      Phong Vân William nói nhỏ: “Đi nhanh lên”. Vừa nói cậu ta vừa ôm ngang lưng Ly Tâm kéo cô vào thông đạo bí mật.

      Ly Tâm quay đầu nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ nhà bếp. Lúc này vẫn là  ban đêm, ở ngoài có nhiều giọng nói sốt ruột và tức giận của nhiều người. Không hiểu tại sao Phong Vân William không đưa cô ra ngoài, ngược lại kéo cô vào mật đạo. Tuy nhiên, thân thể Ly Tâm đang rất suy yếu nên cô không thể thoát khỏi bàn tay của Phong Vân William.

      “Tại sao không đi ra ngoài?” Ly Tâm mở miệng hỏi ngay khi cánh cửa của mật đạo khép lại.

      Phong Vân William dùng bật lửa để chiếu sáng, cậu ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khinh miệt: “Ra ngoài? Chị nghĩ đây là địa bàn của ai hả? Chị thích thì đi đi”. Nói xong cậu ta liền buông tay Ly Tâm.

      Không được Phong Vân William đỡ, Ly Tâm lảo đảo tựa người vào bờ tường mật đạo. Nghe hàm ý châm biếm trong câu nói của Phong Vân William, Ly Tâm lập tức hiểu ra vấn đề.

      Đây là địa bàn của Lam Bang, nếu cô và Phong Vân William đường đường chính chính đi ra ngoài, chỉ e chưa tới cửa đã bị bắt lại. Lần này đúng là cô sơ ý quá.

      Ly Tâm mỉm cười với Phong Vân William: “Bé con, em là người của Lam Tư phải không?”. Có thể đưa cô đi lại ngay tại địa bàn của Lam Tư, Ly Tâm thật sự không nghĩ ra lý do nào khác, bởi vì chỉ có người của Lam Tư mới ở trong căn phòng này.

      Phong Vân William cười nhạt: “Chị sợ rồi à?”

      Ly Tâm cười khẽ: “Có gì đáng sợ chứ? Đến Lam Tư tôi còn không sợ, tại sao phải sợ em? Lại đây để tôi dựa một chút”. Ly Tâm vừa nói vừa khoác vai Phong Vân William. Mật đạo rất nhỏ nên khoảng cách giữa hai người chưa đến một cánh tay, Ly Tâm dễ dàng tựa vào người Phong Vân William, để cậu ta đỡ tấm thân yếu ớt của cô.

      Thấy Ly Tâm không hề tỏ ra sợ hãi hay đề phòng mình, Phong Vân William chỉ hừ một tiếng rồi để cô dồn trọng lượng cơ thể vào người cậu ta. Cậu ta cất giọng khinh thường: “Nếu không có tôi, sớm muộn gì chị cũng bị đi đời”. Miệng nói cứng như vậy nhưng Phong Vân William vẫn giơ tay đỡ Ly Tâm.

      Ly Tâm mỉm cười nói: “Đúng vậy, quân sư nhỏ tuổi của tôi”.

      Phong Vân William đưa Ly Tâm tiến về phía trước, cậu ta cất giọng lạnh lùng: “Tôi không phải là người của Lam Tư”.

      Ly Tâm không ngờ Phong Vân William giải thích với cô, cậu ta tuy tuổi còn nhỏ nhưng suy nghĩ không khác người lớn. Giải thích cho cô biết là chuyện hiếm có, Ly Tâm bất giác gật đầu: “Sao em tìm được đến chỗ tôi?” Tề Mặc không tìm thấy cô trong khi Phong Vân William có thể tìm ra, Ly Tâm không muốn suy đoán lung tung nên mở miệng hỏi thẳng.

      Phong Vân William cất giọng lạnh nhạt: “Tôi ra khỏi mật đạo thì đụng trúng phòng của chị. Chị nghĩ liệu tôi có thể không phát hiện ra người to đùng như chị?”

      Ly Tâm nghe vậy hơi nhíu mày. Trên đời có những sự việc trùng hợp một cách kỳ lạ. Phong Vân William trốn ở đâu không trốn, lại trốn đúng vào địa bàn của Lam Tư, gặp đúng nơi cô bị giam cầm, cậu ta quả nhiên là phúc tinh của cô.

      Mật đạo vừa hẹp vừa dài, không khí yên lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở. Tiếng động ở bên ngoài hoàn toàn biến mất.

      Ly Tâm dựa vào người Phong Vân William thở hổn hển. Cô phát hiện nếu bây giờ cô không nói chuyện, chỉ sợ không khí yên tĩnh sẽ khiến cô không thể gắng gượng. Thế là cô mở miệng: “Làm thế nào em phát hiện ra mật đạo này? Em không bị thương đấy chứ?”

      Phong Vân William quay sang trừng mắt với Ly Tâm: “Bây giờ chị mới nghĩ đến sự an nguy của tôi?”

      Nghe thấy sự phẫn nộ và chỉ trích trong lời nói của Phong Vân William, Ly Tâm liền mỉm cười xoa đầu cậu bé: “Tôi xin lỗi, mấy tiếng đồng hồ vừa rồi xảy ra quá nhiều chuyện nên tôi không nghĩ tới em, tôi thật sự xin lỗi”. Từ lúc tỉnh lại, người cô nghĩ nhiều nhất là Tề Mặc, sau đó cô tập trung tìm cách thoát khỏi tình cảnh hiện tại. Cô thật sự không bận tâm đến Phong Vân William.

      Lúc bị tấn công cho đến trước khi ngất đi, Ly Tâm không nghe thấy một tiếng động dị thường, Phong Vân William lại là cậu bé cực kỳ nhanh nhẹn nên trong tiềm thức, cô không lo lắng cho cậu bé. Bây giờ Phong Vân William nhắc đến chuyện này, Ly Tâm bất giác toát mồ hôi lạnh. Cô đã quá sơ suất, dù Phong Vân William lợi hại cỡ nào, cậu ta cũng chỉ là một đứa bé mười hai tuổi.

      Do đó Ly Tâm trực tiếp nói lời xin lỗi, thái độ của cô rất thành tâm thành ý. Phong Vân William hơi sững người, cậu ta nghĩ Ly Tâm sẽ viện cớ này cớ kia, không ngờ cô lại nói xin lỗi một cách dứt khoát như vậy.

      “Thôi khỏi, tâm tư của chị đặt hết vào Tề Mặc rồi, làm gì còn nghĩ đến chuyện khác, tôi cũng chẳng trông chờ vào chị”. Phong Vân William xua tay. Cậu ta đúng là chưa bao giờ mong chờ Ly Tâm nhớ đến sự an nguy của cậu ta, càng không trông chờ người của Tề Gia sẽ đi tìm cậu ta một khi cậu ta biến mất. Tất cả đều dựa vào bản thân, cậu ta đã lĩnh ngộ và quen với điều này từ lâu.

      Ly Tâm vuốt tóc Phong Vân William, cô cất giọng khẽ khàng: “Trên đời này không có nhiều thứ khiến chị coi trọng, thứ để ở trong lòng càng ít. Nhìn bề ngoài chị có vẻ tùy ý, sao cũng được, nhưng kỳ thực là bạc tình. Chị sẽ không bao giờ bận tâm, càng không bao giờ lo lắng cho những người không liên quan tới chị. Vì vậy, bé con, em hãy làm em trai của chị đi”.

      Nghe câu đầu tiên của Ly Tâm, Phong Vân William đen mặt. Đến mấy từ cuối cùng, cậu ta lập tức dừng bước quay sang nhìn Ly Tâm.

      Ly Tâm mỉm cười với Phong Vân William, ánh mắt cô tràn ngập sự yêu thương: “Chị là trẻ mồ côi, từ nhỏ không có người thân. Em có đồng ý làm người thân đầu tiên của chị không?”.

      Phong Vân William ngẩng đầu đối diện với gương mặt tươi cười rạng rỡ của Ly Tâm. Dưới ánh lửa lập lòe, vẻ mặt cô thể hiện rõ sự yêu thương, thích thú, ấm áp, không hề giả tạo, không hề miễn cưỡng, cũng không có sự nịnh nọt hay lợi dụng. Sự dịu dàng của Ly Tâm khiến Phong Vân William ngây người trong giây lát.

      Một lúc sau, Phong Vân William mới định thần, cậu ta quay đầu và buông một câu lạnh lùng: “Ai thèm”. Sau đó cậu ta lại đỡ Ly Tâm đi tiếp.

      Cảm nhận thấy đôi bàn tay của Phong Vân William hơi run run, Ly Tâm bất giác mỉm cười vuốt tóc cậu bé. Cô đột nhiên hiểu ra tại sao Tề Mặc lại thích vuốt tóc cô, hóa ra cảm giác này rất tuyệt. Đó là một thứ tình cảm yêu thương trìu mến, cho dù tình cảm của Ly Tâm với Phong Vân William hoàn toàn khác Tề Mặc đối với cô. Ly Tâm bỗng dưng nhận ra, Tề Mặc luôn bộc lộ tâm tình của hắn thông qua hành vi cử chỉ chứ không phải bằng lời nói. Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi Ly Tâm càng tươi tắn hơn.

      Thấy Ly Tâm có tâm trạng rất tốt, Phong Vân William mím chặt môi như không thèm bận tâm đến lời đề nghị vừa rồi của cô. Nhưng nội tâm của cậu bé không lừa nổi Ly Tâm. Có lẽ ở bên cạnh Tề Mặc một thời gian dài nên cô cũng trở nên nhạy cảm hơn. Cô dường như có thể nhìn thấu tâm tình của Phong Vân William.

     Dù sao Phong Vân William cũng chỉ là cậu bé mười hai tuổi. Dù bề ngoài cậu ta có kiên cường như thế nào, dù trí tuệ của cậu ta có phát triển đến mức nào, cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ đang ở tuổi dựa dẫm, tuổi vô lo.

      “Lúc chị bị tấn công, em đứng bên cạnh nên chứng kiến từ đầu đến đuôi, nhưng em giả vờ như không nhìn thấy, để mặc bọn chúng bắt chị đi”. Sau một hồi im lặng, Phong Vân William đột ngột lên tiếng.

      Ly Tâm chờ Phong Vân William nói tiếp, cô không trách hành vi khoanh tay đứng nhìn của cậu bé. Phong Vân William còn nhỏ tuổi lại không biết võ thuật, nếu cậu bé manh động, chỉ e là sẽ mất mạng ngay lập tức. Hơn nữa Phong Vân William không phải là người cố sống cố chết, cậu bé giống Tề Mặc hồi nhỏ ở điểm biết nhẫn nhịn.

      “Chị vừa bị đưa đi, đám Hồng Ưng liền phát hiện chị biến mất. Em chưa bao giờ thấy Tề Mặc nổi điên như vậy. Anh ta lập tức dẫn người lao đi tìm chị”. Phong Vân William nhếch mép nở nụ cười châm biếm: “Đúng là đồ vô dụng, đến em đứng ở bên cạnh bọn họ cũng không nhìn thấy, tất cả mọi người đều rời khỏi nơi đó”.

      Ly Tâm bất giác cau mày, cô giơ tay vỗ nhẹ lên đầu Phong Vân William: “Anh ấy là anh rể của em, em không được phép nói anh ấy vô dụng”.

      Phong Vân William quay sang trừng mắt với Ly Tâm nhưng không phản đối lời cô. Cậu bé tỏ ra tức giận: “Chị còn còn nói chen ngang nữa thì đừng mong em kể cho chị nghe”.

      “Được rồi, được rồi, chị không nói nữa, em kể tiếp đi”. Ly Tâm gượng cười.

      Phong Vân William nghiến răng: “Đồ vô dụng là vô dụng, ở tình huống đó tự nhiên bị một người đàn bà làm ảnh hưởng đến năng lực phân tích và phán đoán, không phải vô dụng thì là gì? Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp một cách ngẫu nhiên đến thế, rõ ràng là cái bẫy. Vậy mà nơi quan trọng nhất lại không có người canh gác, cả đám rút đi hết, đúng ngu không chịu nổi”.

      Sau khi mắng xong, Phong Vân William dường như đã hả giận, cậu ta cất giọng lạnh lùng: “Tề Mặc dẫn người rời khỏi chỗ đó không bao lâu, mấy người ở trong phòng nhanh chóng đi ra, em lén lút đi theo bọn họ, nghe không sót một từ nào, quả nhiên bọn họ chính là người đứng sau tất cả những vụ này”.

      Ly Tâm nghe nói vậy lập tức túm tay Phong Vân William: “Em có bị thương ở đâu không?”

      “Em đã bảo chị đừng có chen ngang mà”. Phong Vân William lại trừng mắt với Ly Tâm, cậu ta hừ một tiếng rồi nói tiếp: “Em là ai hả? Một khi em đã bám theo, dù bọn họ có bản lĩnh cũng không thể phát hiện ra em”.

      Phong Vân William nói có vẻ tự tin nhưng bộ dạng cậu ta bẩn thỉu, quần áo dính máu. Bây giờ ở trong bóng tối không nhìn thấy rõ nên Ly Tâm quyết định không phản bác lời cậu ta.

      Mấy người đó đều là nguyên thủ quốc gia, bên cạnh bọn họ chắc có không ít vệ sỹ, Ly Tâm cũng có thể đoán ra Phong Vân William mạo hiểm như thế nào.

      Thấy Ly Tâm không mở miệng, Phong Vân William nói tiếp: “Sau khi làm rõ, em chuẩn bị rút lui, nhưng đúng lúc đó bị bọn họ phát hiện. May mà em nhanh nhẹn, lại khá gặp may mắn nên trong trong quá trình trốn tránh em phát hiện ra mật đạo này. Không ngờ khi ra khỏi mật đạo, em lại nhìn thấy chị”.

      Nghe Phong Vân William chỉ vài ba câu kể xong câu chuyện, ngữ điệu của cậu ta không cao không thấp mà chỉ có bình thản và lạnh lùng, Ly Tâm bất giác vuốt tóc cậu ta. Cậu bé này quật cường đến đáng ghét, thông minh đến mức khiến người khác phát điên, máu lạnh vô cùng nhưng cũng rất đáng yêu.

      Ly Tâm đột nhiên nghĩ ra điều gì lập tức lên tiếng: “Ý của em là mấy vị nguyên thủ quốc gia đó bày trò đối phó với Tề Mặc và Lam Tư?”

      Phong Vân William gật đầu: “Đúng rồi, thật ra chuyện này không khó đoán. Hai giới hắc bạch đạo trên thế giới này chẳng có ai đủ khả năng đồng thời nuốt một lúc hai nhà Tề Gia và Lam Bang. Kế hoạch của bọn họ không phải quá tỉ mỉ, thậm chí còn hơi cẩu thả, nhiều người có thể nghĩ ra. Chỉ có điều không ai dám thực hiện, bởi vì không có cơ hội hoặc là sợ nuốt không trôi sẽ phản tác dụng”.

      Ngừng một lát Phong Vân William nói tiếp: “Nhưng nếu một số nguyên thủ của các cường quốc liên kết thì không có vấn đề gì, bọn họ có đủ thế lực thôn tính cả Tề Gia lẫn Lam Bang”.

     Nghe đến đây tim Ly Tâm đập nhanh một nhịp, cô sớm đoán ra kẻ chủ mưu không phải nhân vật tầm thường, nhưng cô không ngờ lại là các nguyên thủ quốc gia. Ly Tâm cau mày hỏi: “Làm vậy bọn họ có ích lợi gì chứ?”

      Phong Vân William quay sang Ly Tâm: “Ích lợi gì ư? Được, chị thử nghe xem có ích lợi gì nhé, Tề Gia và Lam Bang đều là nhà sản xuất vũ khí, hai gia tộc này gần như lũng đoạn cả thị trường Âu Mỹ, trong tay nắm thiết vị vũ khí tiên tiến nhất và nguồn tài nguyên của toàn cầu.

      Nước Mỹ có chế độ chính trị như thế nào chắc chị cũng biết. Mỗi kỳ tổng thống ở đằng sau lưng đều có những thế lực chống đỡ. Đặc biệt, các nhà sản xuất vũ khí là đối tượng bị lôi kéo đầu tiên. Nếu không có sự ủng hộ của bọn họ, những người đó khó có thể ngồi lên ghế tổng thống. Các nhà cầm quyền vừa kính vừa sợ những thế lực như vậy, nhưng lại không thể khống chế bọn họ. Bọn họ là sự uy hiếp to lớn đối với các nhà cầm quyền. Vì vậy chị thử nói xem, các nhà cầm quyền nên để mặc bọn họ thao túng mình hay tiêu diệt bọn họ thì tốt hơn?”

      Mấy câu nói của Phong Vân William đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề, Ly Tâm hít một hơi sâu, thế giới này là như vậy, đây mới là thế giới chân thực nhất.

      Nhìn vẻ mặt của Ly Tâm, Phong Vân William biết cô đã hiểu ra vấn đề, cậu ta nói tiếp: “Đúng lúc Tề Gia và Lam Bang trở mặt, vừa vặn cho bọn họ cơ hội tốt. Loại bỏ hai gia tộc đồng nghĩa với việc tiêu diệt cả giới hắc đạo, bọn họ sẽ xây dựng một trật tự mới, trật tự mà bọn họ trở thành nhân vật trung tâm. Về phần thế lực và những thứ còn sót lại của hai gia tộc, em tin mấy vị nguyên thủ đó có đi ngủ cũng cười toét miệng”.

      Đến lúc này Ly Tâm mới lên tiếng: “Thảo nào lúc ở bên ngoài chị nghe thấy tiếng huyên náo hỗn loạn, chắc bọn họ đã có hành động?”

      Phong Vân William gật đầu đồng tình: “Em cũng nghe thấy rồi, có lẽ bọn họ đã động thủ. Bọn họ chỉ cần chậm chễ một chút sẽ bị Tề Mặc và Lam Tư bắt được, đến lúc đó bọn họ chạy đằng trời…”

      Nói đến đây Phong Vân William đột nhiên ngậm miệng, Ly Tâm quay sang nhìn cậu ta, cả hai đều dừng bước, sắc mặt đầy đăm chiêu.

      “Tiêu diệt cả giới hắc đạo, lập lại trật tự mới”. Ly Tâm nhắc lại câu nói của Phong Vân William.

      Gương mặt Phong Vân William đột nhiên trở nên khó coi vô cùng, cậu bé ôm chặt eo Ly Tâm, đỡ cô quay lại đường cũ. Vừa rồi cậu ta chỉ là thuận miệng nói ra, bây giờ cậu ta mới nghĩ đến. Tiêu diệt cả giới hắc đạo có nghĩa là phá hủy toàn bộ nơi này, bao gồm tất cả những người ở ngoài kia. Đến lúc này Phong Vân William bất chấp việc trở lại địa bàn của Lam Tư.

      Ly Tâm cũng quên đi đau đớn, bước nhanh về phía trước. Cô giơ tay khởi động chiếc hoa tai, hoa tai chỉ phát ra tiếng rè rè, báo hiệu không có sóng. Ly Tâm nhăn mặt: “Không có tín hiệu, ở đây có thiết bị gây nhiễu. Bọn họ tính làm gì vậy?”

      “Hủy diệt tất cả”. Phong Vân William cất giọng vô cùng nghiêm túc. Không biết các nguyên thủ kia bày trò gì, nhưng kết quả bọn họ cần là hủy diệt sạch sẽ nơi này.

      Phong Vân William vừa dứt lời, ánh lửa trên tay tắt ngóm, chiếc bật lửa tinh xảo trên tay cậu ta đã hết nhiên liệu. Trong giây lát, cả mật đạo tối om. Mật đạo có khá nhiều ngã rẽ xuyên nhau, tuy không phức tạp như Kim Tự Tháp nhưng nếu không thuộc đường cũng rất khó mò ra ngoài.

      Phong Vân William ghi nhớ lối đi vừa rồi, cậu ta chỉ sững người trong giây lát rồi lại đỡ Ly Tâm đi về phía trước.

      “Rẽ trái”

      “Không, rẽ phải”. Tới một ngã rẽ, Ly Tâm và Phong Vân William có ý kiến khác nhau.

      Bắt gặp thái độ kiên quyết của Phong Vân William, Ly Tâm liền làm theo ý của cậu bé. Ly Tâm là siêu trộm nên nhớ đường rất giỏi. Nhưng bây giờ cô không được khỏe, đầu óc hơi quay cuồng nên cô không chắc mình nhớ đúng.

      Trong mật đạo tĩnh mịch chỉ có tiếng bước chân và hơi thở ngày càng nặng nề.

      “Chị hãy cố gắng thêm một lúc nữa”. Cảm thấy thân thể Ly Tâm ngày càng đè nặng, Phong Vân William bất giác ôm chặt eo cô tiến về phía trước. Cậu ta tận mắt chứng kiến cảnh cô bị bắn, vết thương nặng đến mức nào cậu ta biết rõ, nhưng lúc này chỉ có thể kiên trì.

      “Em yên tâm, chị không chết nổi đâu”. Ly Tâm nghiến răng, cô cảm thấy vết thương hình như toác ra và bắt đầu chảy máu, nhưng cô vẫn có thể kiên trì.

      “Có phải chúng ta đi nhầm đường rồi không?” Đi một lúc phải gặp lối ra mới đúng, nhưng mãi vẫn không thấy gì, Ly Tâm cau mày hỏi nhỏ.

      Phong Vân William biết có lẽ cậu ta đã đi nhầm đường, thế là cậu ta đỡ Ly Tâm rẽ sang một hướng khác, lối này có vẻ thông suốt chắc sẽ có đường ra. Nếu bây giờ quay lại đường cũ, cậu ta cũng không thể xác định phương hướng.

      “Mùi gì vậy nhỉ?” Đang đi, đột nhiên Phong Vân William dừng lại, cậu ta ngửi thấy mùi gì đó trong không khí.

      “Lưu huỳnh, là mùi lưu huỳnh”. Ly Tâm phát giác ra điều bất thường.

      “Chị dựa vào đây”. Phong Vân William để Ly Tâm dựa vào tường, còn cậu ta đi lom khom về hướng phát ra mùi lưu huỳnh.

      Nơi này sao lại có lưu huỳnh? Ly Tâm tựa cả người vào bờ tường khép mi mắt, cặp chân mày của cô ngày càng nhíu chặt. Lưu huỳnh lúc làm thuốc nổ mới cần đến, còn ở đây, mùi lưu huỳnh chỉ thoảng qua, nếu không phải là người có khứu giác nhạy cảm chắc khó có thể phát hiện.

      Phía trước đột nhiên có tiếng động nhẹ, sau đó là ánh lửa chiếu sáng. Ly Tâm liền mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến Ly Tâm hóa đá trong giây lát.

      Thuốc nổ được chất đầy ở thông đạo phía trước, còn ánh lửa được phát ra từ bó đuốc trên tay Phong Vân William. Ly Tâm đưa mắt nhìn Phong Vân William, sắc mặt cậu bé cũng trắng bệch.

      Đây là loại thuốc nổ tiên tiến nhất trên thị trường hiện nay, đều do Tề Gia và Lam Bang sản xuất, sức công phá của nó như một trái bom. Nhìn đống thuốc nổ chất đầy thông đạo, hai chân Ly Tâm mềm nhũn. Cô biết uy lực của loại thuốc nổ này. Lúc cô cùng Tề Mặc đuổi theo lô vũ khí ở trên biển, loại thuốc nổ này khiến một con tàu chở hàng cỡ lớn nổ tung trong nháy mắt.

      Ở trên tường một lối rẽ khác gần đó, rất nhiều máy hẹn giờ được dán lên tường. Dưới ánh lửa, những cái máy hẹn giờ nhỏ này phát ra ánh sáng sắc lạnh, giống như chỉ cần mở miệng là nuốt trôi mọi thứ.

      Phong Vân William hiển nhiên cũng biết đó là thứ gì. Cậu ta lùi lại hai bước, đưa bó đuốc cho Ly Tâm rồi cất giọng hơi run run: “Để em đi xem sao”.

      Ly Tâm cầm bó đuốc, bám vào bờ tường lùi lại mấy bước. Nơi này nhiều thuốc nổ như vậy, càng tránh xa ngọn lửa càng tốt.

      Một lúc sau, Phong Vân William quay về, sắc mặt cậu ta khó coi đến mức đỉnh điểm. Cậu ta cất giọng nói nhỏ: “Chỗ này toàn bộ đều là thuốc nổ, mấy thông đạo phía trước đều có, đại khái khoảng một tấn, uy lực có lẽ…”

      “Còn bao nhiêu thời gian?” Ly Tâm hít một hơi sâu, cắt ngang lời Phong Vân William. Cô cố gắng ép bản thân trấn tĩnh.

      Phong Vân William giơ tay, trong tay cậu ta có một máy hẹn giờ, đồng hồ báo hiệu thời gian vẫn chưa hoạt động, chắc là bọn họ chưa đặt hẹn giờ.

      “Bên trong toàn bộ là máy hẹn giờ”. Phong Vân William nói nhỏ. Phía trong kia có rất nhiều máy hẹn giờ dán trên tường, cứ cách một vài mét lại có một cái. Nếu không tiêu hủy hết số máy hẹn giờ, chỉ cần sót lại một cái, cả đống thuốc nổ vẫn cứ nổ tung như thường.

      Ngoài ra nếu phá hỏng máy hẹn giờ, khối thuốc nổ cũng sẽ phát nổ. Vừa rồi Phong Vân William đếm qua cũng tới hàng trăm cái, không biết còn bao nhiêu cái cậu ta không nhìn thấy.

      “Chúng ta phải ra ngoài bằng được”. Ly Tâm túm tay Phong Vân William. Sắc mặt cô trắng bệch, người cô run lẩy bẩy nhưng giọng nói của cô kiên định vô cùng. Chỉ dựa vào cô và Phong Vân William thì chẳng thể làm được gì. Cho dù người của cả tòa lâu đài này tới đây cũng không thể gỡ hết máy hẹn giờ. Vào lúc này cô chỉ còn cách duy nhất là thông báo cho Tề Mặc và Lam Tư.

      Phong Vân William gật đầu đồng tình. Cậu ta lại ôm ngang người Ly Tâm đỡ cô bước đi. Bây giờ vết thương hay đối kháng cũng phải bỏ qua hết, bảo toàn tính mạng mới là quan trọng nhất.

 

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s