Đạo tình

Đạo tình_chương 107

Chương 107 : Liên thủ

Dịch : greenrosetq

      Ly Tâm không ngờ Phong Vân William lại nói như vậy, cô ngây người trong giây lát rồi gật đầu: “Nhưng em vẫn còn là đứa trẻ”.

      Ánh mắt Phong Vân William lóe lên tia sắc lạnh: “Chị coi thường tôi?”

      Nhìn bộ mặt đẹp đẽ như thiên thần nhưng đôi mắt tối tăm như địa ngục của Phong Vân William, Ly Tâm lắc đầu bất lực. Cô giơ tay vuốt tóc Phong Vân William: “Tôi vẫn muốn nhắc lại câu đó, tôi đã đưa em về đây thì sẽ không bỏ mặc em. Nếu em muốn bảo toàn mạng sống thì phải từ bỏ những thứ từ trong cốt cách của em. Em cũng biết là tôi không phải dọa em”.

      Phong Vân William không né tránh động tác dịu dàng của Ly Tâm, cậu ta nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. Cậu ta làm sao có thể không biết, đây là Tề Gia, tất cả mọi người đang chờ cậu ta mắc sai lầm để giải quyết cậu ta. Người của kẻ thù tuyệt đối không thể cắm rễ sinh trưởng ở nơi này, tuy tuổi còn nhỏ nhưng bản thân cậu ta hiểu rõ hơn ai hết. Có lẽ chỉ cô gái trước mặt là người duy nhất đối xử tốt với cậu ta.

      Thấy Phong Vân William không lên tiếng, Ly Tâm vỗ đầu cậu ta nói ngắn gọn: “Xem xét nặng nhẹ”. Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài.

      Phong Vân William nằm trên giường nhìn theo bóng lưng Ly Tâm, cậu ta hơi cau mày, xem xét nặng nhẹ là một lời nhắc nhở sắc bén thể hiện tâm tư rất thông minh.

      Mấy ngày sau đó Tề Gia không có bất cứ động tĩnh gì, Jiaowen đã quay về Italy giải quyết công việc của anh ta, còn đám Tề Mặc và Hồng Ưng vẫn như bình thường, không có động thái nào đặc biệt. Ly Tâm do không hiểu nội dung cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông nên hàng ngày cô chịu khó đến phòng điều khiển, tìm kiếm và nghiên cứu mọi tài liệu. Cô biết cô phải học hỏi từ đầu, một tòa lớn cũng bắt đầu từ nền móng. Tề Mặc cũng không bắt ép Ly Tâm, để mặc cô muốn làm gì thì làm.

      Cầm tập tài liệu dày cộp trong tay, Ly Tâm cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cô bóp nhẹ mi tâm. Cô thật sự khó có thể tiêu hóa nổi tập tài liệu về lịch sử giới hắc đạo này.

      Người luôn dính với cô như hình bóng chính là Phong Vân William. Nhìn quanh không thấy một ai, cậu bé thu lại vẻ yếu ớt đáng yêu và lườm Ly Tâm: “Đi theo chị là sai lầm của tôi”.

      Ly Tâm đang cắm cúi xuống đống tài liệu liền hừ một tiếng: “Em đừng có…”. Lời nói của Ly Tâm dừng ở đây, cô lập tức ngẩng đầu nhìn Phong Vân William đang ngồi trên ghế sofa ở bên cạnh bằng vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: “Em có thể nói chuyện?”

      Phong Vân William lật tập tài liệu trong tay và cất giọng lạnh lùng: “Tôi nói với chị là tôi bị câm bao giờ chưa?”

      Ly Tâm nhíu mày: “Thằng nhóc này dấu kỹ quá”. Đến tư liệu điều tra của Hồng Ưng cũng chỉ ra cậu bé này bị câm, thế mà bây giờ có thể nói chuyện. Điều đó chứng tỏ cậu bé rất lợi hại mới có thể lọt qua mạng lưới tin tức của Tề Gia.

      Phong Vân William hừ một tiếng, tỏ thái độ coi thường câu nói của Ly Tâm. Ly Tâm cũng chẳng để ý, cô tiếp tục cúi xuống xem tư liệu: “Sao tự nhiên em cho tôi biết?”

      Thấy vẻ mặt của Ly Tâm không hề tỏ ra kinh ngạc ngược lại vô cùng bình thản, như cô dễ dàng chấp nhận việc cậu ta có thể nói chuyện, Phong Vân William trừng mắt với Ly Tâm: “Đồng loại phải thương lấy nhau, nếu chị bị tèo vì quá vô dụng thì cũng sẽ liên lụy đến tôi”.

      Quan sát Ly Tâm vài ngày, Phong Vân William thấy Ly Tâm luôn coi cậu ta như đứa trẻ. Nếu đổi lại là người khác, cậu ta sẽ không thể không đề phòng. Điều này chỉ có thể kết luận Ly Tâm thuần khiết, thuần khiết đến mức cậu ta muốn đánh người.

      Ly Tâm rõ ràng là một con hồ ly lười biếng, đúng là chỉ có Tề Mặc mới nghĩ ra chuyện cải tạo cô thành chim ưng. Nếu không phải sinh mạng của cậu ta nằm trong tay Ly Tâm, cậu ta chắc chắn chẳng thèm để ý đến cô. Cô làm cậu ta tức chết đi được.

      Không nghĩ đến thì thôi, càng nghĩ càng bực mình, nếu gặp người khác cậu ta có thể dễ dàng ứng phó. Về phần Ly Tâm, nói cô không thông minh thì không đúng lắm, nói cô nghĩ không ra cũng không đúng, nói cô ngốc nghếch thì cô thông minh, nói cô thông minh thì cũng chẳng thấy thông minh ở điểm nào. Cô khiến cậu ta không thể chịu đựng nổi. Dõi theo tấm lưng Ly Tâm quay về cậu ta, Phong Vân William liền cầm quyển sách ném về phía cô.

      Nghe tiếng gió xẹt qua, Ly Tâm liền né người tránh sự tấn công của Phong Vân William, cô gắt lên: “Ngứa da lắm phải không?”

      Phong Vân William nghiến răng trừng mắt với Ly Tâm: “Chị xem những thứ vớ vẩn đó có tác dụng gì? Rốt cuộc chị muốn làm nữ chủ nhân của Tề Gia hay muốn làm thuộc hạ của Tề lão đại? Đầu óc chị để đi đâu? Chị đúng là đồ óc heo, Tề lão đại sao lại thích người như chị?”

      Ly Tâm sa sầm mặt, cô đứng dậy đi tới ấn đầu Phong Vân William. Cậu ta hét lên: “Sao tôi có thể xui xẻo như vậy, tưởng rằng có cơ hội thoát thân, nào ngờ gặp phải người lắm chuyện như chị. Bây giờ chị còn hung dữ với tôi, tôi đánh chết chị”. Nói xong cậu ta vung tay đá chân vào người Ly Tâm.

      Phong Vân William không có công phu, Ly Tâm lại luyện được thân thủ né tránh nên chẳng mấy chốc cô đã đè Phong Vân William xuống ghế sofa. Cô giơ tay phát vào mông Phong Vân William mấy cái: “Tôi lắm chuyện phải không? Nếu tôi không mua em, liệu em có thể sống đến ngày hôm nay? Em đúng là đồ không biết phân biệt phải trái”.

      Phong Vân William bị đánh như đứa trẻ, cậu ta tức đến mức đỏ bừng mặt. Cậu ta túm chặt cánh tay Ly Tâm, móng tay cậu ta chuẩn bị bấm vào da cô nhưng không hiểu tại sao cậu ta dừng lại và cuối cùng buông tay. Phong Vân William hét lên với Ly Tâm: “Nói vớ vẩn, tôi đã để bọn họ bắt tôi, tự nhiên sẽ có cách thoát thân, chị nghĩ tôi là đồ vô dụng sao?”. Phong Vân William vừa mắng vừa trừng mắt với Ly Tâm.

      Ly Tâm hơi sững sờ, cô nhìn Phong Vân William chăm chú: “Là em cố ý?”

      Phong Vân William vẫn chưa hết tức giận: “Nếu tôi không cố ý, kẻ ngốc như Phong Hành có thể bắt nổi tôi sao, ông ta còn chưa có bản lĩnh đó”.

      Ly Tâm liền buông người Phong Vân William và ngồi xuống ghế sofa. Phong Vân William ngồi dậy chỉnh lại quần áo, động tác cậu ta rất tự tin và cao quý, không có vẻ gì là một người bị hại, Ly Tâm bất giác cau mày: “Người em sợ là Tề Gia?”. Phong Vân William nói rất đúng, Ly Tâm không hề ngốc nghếch, chỉ là không nhắc đến thì cô không nghĩ tới, một khi nhắc đến cô có phản ứng nhanh hơn bất cứ người nào.

      Phong Vân William cất giọng lạnh lùng: “Ai mà không biết Tề Gia từ trước đến nay luôn đuổi cùng giết tận. Nếu tôi không lộ diện trước mặt người của Tề Gia, liệu tôi có thể thoát khỏi sự truy sát của Tề Gia? Dù tôi có bản lĩnh đến mấy, một mình tôi cũng chẳng làm gì được”.

      Cậu ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt phẫn nộ: “Kết quả tôi tự nhiên bị túm về Tề Gia, chị thử nói xem tôi có đen đủi không?”.

      Đối diện với gương mặt tức giận của Phong Vân William, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy tâm trạng tốt hẳn lên, cô ngoài người véo mũi Phong Vân William miệng cười hi hi: “Bây giờ thì tốt rồi”.

     Phong Vân William đánh mạnh vào bàn tay bóp mũi cậu ta của Ly Tâm, cậu ta trừng mắt với cô và nghiến răng kèn kẹt: “Từ nay trở đi chị hãy lưu ý cho tôi. Tôi có ngày hôm nay là do chị, sau này chị đừng có kéo tôi xuống nước đấy”.

     Ly Tâm cười ha ha với Phong Vân William. Lúc này cô mới phát hiện cậu ta có mặt nào đó giống một đứa trẻ. Cô mở miệng trêu cậu ta: “Em nói nhiều như vậy, không sợ tôi cho mọi người biết bộ mặt thật của em?”

      Phong Vân William nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường: “Muốn chết thì chị cứ nói đi, tôi chẳng bận tâm. Tôi ở dưới kia đợi chị, xem chị có thể chịu đựng được bao lâu”.

      Ly Tâm cau mày: “Em coi thường tôi?”

      Phong Vân William nói lạnh lùng: “Coi thường? Chị chẳng có gì đáng coi trọng cả”.

      Ly Tâm bất giác nghiến răng, Phong Vân William dứ dứ nắm đấm về phía cô: “Tôi thật sự chẳng muốn bị trói buộc với chị một chút nào”.

      Ở nơi này chỉ một mình Ly Tâm có thể bảo vệ sự an toàn của cậu ta. Ở một nơi toàn loài lang sói, chỉ một người duy nhất không hiểu quy tắc của hắc đạo nhưng lại được lão đại hắc đạo yêu thương là Ly Tâm có thể bảo vệ cậu ta. Nhưng Ly Tâm càng yếu thế, cậu ta sẽ càng gặp nguy hiểm. Nếu không muốn đối mặt với nguy hiểm, muốn leo lên đầu người khác và không cần nhìn sắc mặt của người khác, cậu ta chỉ còn một cách là đưa Ly Tâm lên cao. Ô dù càng lớn mạnh, cậu ta sẽ càng an toàn. Phong Vân William vốn sắp đặt đâu vào đấy, bảo đảm không sơ suất gì, nhưng cuối cùng kết quả lại thành ra như thế này. Mẹ kiếp, đúng là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, đây là lần đầu tiên Phong Vân William chửi bậy dù chỉ ở trong lòng.

      “Đống giấy lộn đó không có tác dụng gì đâu. Nếu chị muốn làm nữ chủ nhân của Tề Gia chứ không phải thuộc hạ của Tề lão đại, chị đừng mất  thời gian xem mấy thứ đó”. Phong Vân William ổn định lại tâm trạng, đã đến nước này rồi thì chỉ có thể đi tiếp. Phong Vân William ném tập tài liệu sang một bên, khoanh hai tay trước ngực lạnh lùng nhìn Ly Tâm.

      Bắt gặp vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Phong Vân William, Ly Tâm nhíu mày: “Em nói đi”. Tiếp thu ý kiến là một trong những ưu điểm của cô.

      Phong Vân William bày ra vẻ mặt “trẻ con cần được dạy dỗ tử tế”, cậu ta gật đầu: “Một nữ chủ nhân của gia tộc hắc đạo là phải có tầm nhìn rộng, đứng trên đầu mọi người, giúp đỡ lão đại, bao quát toàn cục diện, chị  không cần phải đích thân tham gia sát phạt, chị cũng không cần so đo với đám Hồng Ưng xem ai trung thành và có công lao lớn hơn. Chị phải học cách dùng người chứ không phải người khác điều khiển chị”.

      Phong Vân William ngừng một vài giây rồi nói tiếp: “Chị tìm hiểu những thứ này không có một chút tác dụng gì hết. Chị cần phải tỏ rõ vị trí của chị, chị sẽ là phu nhân của Tề lão đại, giới hắc đạo dù là hữu danh hay vô danh đều muốn lấy lòng chị, chị không dựa vào bọn họ mà bọn họ phải dựa chị. Vì vậy chẳng cần thiết xem những thứ này, thế giới thay đổi mỗi ngày, chị có thể nhìn ra tương lai?”

      Từ miệng một đứa trẻ có gương mặt thiên thần nói ra những lời như vậy, Ly Tâm cảm thấy toát mồ hôi lạnh. Phong Vân William càng nói càng đen mặt, nếu không phải thấy Ly Tâm đi sai hướng, cậu ta thật sự không muốn để lộ cho cô biết cậu ta có thể nói chuyện.

      Ly Tâm hơi sững người. Trước đây có từng có ai nói với cô điều này, tổ chức ăn trộm không nói làm gì, còn ở Tề Gia, Tề Mặc là người ít mở miệng, đám Hồng Ưng và Jiaowen tuy ủng hộ cô nhưng chắc chắn không cho cô biết những lý luận như trên.

      Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm biết cô đã sai lầm hoàn toàn về phương hướng. Cô tưởng một khi bồi dưỡng năng lực có thể phân cao thấp với đám Hồng Ưng, mọi người thuần phục cô. Cô không hề hay biết làm nữ chủ nhân của Tề Gia không có nghĩa là lật đổ Hồng Ưng và tự mình ngồi lên chiếc ghế đầu tiên, cô tranh với Hồng Ưng là hoàn toàn vô tác dụng.

      Ly Tâm trầm mặc một lát rồi nhìn Phong Vân William: “Tôi không thể động đến”. Dù Tề Mặc yêu thương cô đến mấy cô cũng không thể động đến đám Hồng Ưng.

      Phong Vân William cười nhạt: “Sao tôi có thể đi theo người như chị. Về năng lực, những kẻ khác không biết giỏi hơn chị gấp bao nhiêu lần. Về lòng trung thành, chị tuyệt đối không trung thành với Tề lão đại bằng bọn họ. Về đầu óc, chị toàn thông minh không đúng chỗ. Về thân thủ, chị đúng là chả ra sao cả. Tôi thật sự không hiểu Tề lão đại thích chị ở điểm nào?”

      Bị Phong Vân William nói một tràng giang đại hải nhưng Ly Tâm không thể phản bác vì hình như câu nào cũng đúng.

      Thấy Ly Tâm không lên tiếng, Phong Vân William tỏ ra tức giận: “Chị tính bỏ cuộc?”

      Ly Tâm lườm Phong Vân William: “Con mắt nào của em thấy tôi bỏ cuộc?” Cô chỉ là không thể phản bác những lời nhận xét chính xác mà thôi, ai dám bảo cô bỏ cuộc chứ.

      Bắt gặp vẻ kiên quyết trong ánh mắt của Ly Tâm, Phong Vân William biết vừa rồi cậu ta nhìn nhầm, cậu ta nói lạnh lùng: “Chị không thể động đến cũng phải động. Có Tề lão đại chống lưng cho chị, chị sợ gì chứ? Được rồi, bây giờ không nói đến vấn đề đó nữa. Theo tình hình trước mắt dù chị có muốn động đến bọn họ cũng chẳng động nổi, tôi sẽ cho chị biết việc quan trọng nhất bây giờ. Những chuyện khác chị có thể không nắm được nhưng cục diện hiện tại chị không thể không biết, phải vậy không?”

      “Lam Bang”. Ly Tâm nói ngay, việc quan trọng nhất bây giờ chỉ có Lam Bang.

      Phong Vân William hừ một tiếng: “Chị nghe cho rõ nhé, tôi chỉ nói một lần, chị muốn hỏi gì thì hỏi”. Vừa nói cậu ta vừa đưa tài liệu liên quan đến Lam Bang cho Ly Tâm.

      Ly Tâm cũng dứt khoát, cô không hề cảm thấy mình là cô gái hai mươi tuổi đang thỉnh giáo một cậu bé mười hai tuổi. Cô mở miệng hỏi thẳng: “Chị muốn biết tại sao cho đến bây giờ hai bên vẫn giữ thái độ im lặng? Tề Gia và Lam Bang đã trở mặt, tại sao không có động tĩnh nào khác ngoài việc tiêu diệt gia tộc William?”

      Khóe miệng Phong Vân William giật giật, cậu ta trừng mắt với Ly Tâm. Ly Tâm đáp trả bằng ánh mắt lạnh lùng, dù cậu ta nói cô vô dụng cũng được, về điểm này cô nghĩ mãi không thông.

      “Tại sao không có động tĩnh ư? Chị có biết Tề Gia và Lam Bang chiếm bao nhiêu lực lượng trong giới hắc đạo không? Cả hai đều là gia tộc có bề dày lịch sử cả trăm năm, cả hai đều xuất thân là nhà sản xuất vũ khí, lũng đoạn giới hắc đạo trong một thời gian dài. Bao nhiêu năm qua, cả hai gia tộc phát triển đến mức khó có thể tưởng tượng nổi. Bất cứ một động thái nào cũng sẽ liên quan đến vô số con người, thậm chí chính phủ nhiều nước. Nếu không có sự chuẩn bị chu toàn nhất, ai dám động thủ chứ?” Phong Vân William cất giọng bình thản.

      Phong Vân William nhắc đến Ly Tâm mới chợt nhớ ra, thảo nào gần đây thị trường cổ phiếu không ngừng biến động, chỉ số kinh tế cũng lên xuống thất thường. Cô có ghi chép lại khi nghe Hoàng Ưng báo cáo như vậy, nhưng cô không hiểu điều này có liên quan gì đến Tề Gia và Lam Bang, cả hai nhà có chơi cổ phiếu đâu? Bây giờ thì cô hiểu rồi.

      Phong Vân William nói tiếp: “Không nhắc đến chuyện khác, chỉ nói riêng về vụ Jiaowen lão đại hủy diệt gia tộc William chúng tôi, khiến cục diện hiện tại hết sức hỗn loạn không dễ giải quyết. Gia tộc William là cánh tay phải của Lam Bang, dưới nó còn có đống gia tộc dây mơ rễ má, các nhánh phụ và gia tộc trực thuộc nhiều vô kể.

      Có thể thấy những gia tộc hắc đạo như Tề Gia, Lam Bang và William đã phát triển đến đỉnh điểm, có vô số nhánh con. Một khi điểm cao nhất bị chặt đứt, có thể hình dung ra bên dưới hỗn loạn đến mức nào.

     Chỉ một gia tộc William đã hỗn loạn đến mức này, nếu một trong hai gia tộc Tề Gia hoặc Lam Bang sụp đổ, chỉ e là thế giới đại loạn. Không có chúa tể rừng xanh chấn áp, động vật trong rừng sẽ trở nên điên cuồng. Đây chính là nguyên nhân tại sao Tề lão đại và Lam lão đại dù giương cung nhưng vẫn không chịu bắn ra”.

      Phong Vân William nói một hơi đến đây, Ly Tâm bất giác tựa người vào thành ghế sofa, vẻ mặt cô đầy nghi hoặc: “Nói như em, cả hai gia tộc không thể bị lật đổ, thế thì tại sao…”.

      Ly Tâm chưa nói hết câu, Phong Vân William lập tức hiểu ý cô nên cắt ngang lời: “Một núi không thể có hai con hổ. Ai mà không muốn xưng vương, không ra tay cũng được, chuẩn bị đầy đủ rồi một miếng nuốt trôi. Nếu không chỉ e là hai bên đấu nhau khiến cả hai đều bị tổn thương, vậy thì thế giới này sẽ tiến hành chia bài lại”.

      Ly Tâm trầm mặc hồi lâu, cô gõ đầu ngón tay lên ghế sofa. Phong Vân William gật đầu: “Đây chính là cục diện của hắc đạo. Chị hãy nhớ kỹ chị đứng ở đỉnh cao nhất có nghĩa chị không cần xông lên giết địch mà cần bày mưu tính kế”.

      Ly Tâm nhìn Phong Vân William một lúc rồi mỉm cười: “Phải biết dùng người”.

      Phong Vân William nhếch mép nở nụ cười tươi, cậu ta gật đầu: “Đúng, chị không cần chuyện gì cũng nhúng tay vào, chị chỉ…Chị làm gì vậy?”. Phong Vân William đột nhiên sa sầm mặt trừng mắt nhìn Ly Tâm. Một đứa trẻ mới tý tuổi bày ra bộ mặt thâm trầm trông rất chi là khôi hài.

      Ly Tâm giơ tay đè Phong Vân William xuống, cô cười ha ha: “Có quân sư không dùng thì thật lãng phí”.

      “Chị buông tôi ra”. Phong Vân William tức giận hét lên.

      Phong Vân William còn tưởng Ly Tâm tiếp tục bắt nạt cậu ta nhưng không ngờ Ly Tâm lập tức ngồi thẳng dậy dựa vào thành ghế sofa. Ánh mắt cô nhìn cậu ta như bắt gặp con mồi, Phong Vân William cau mày nói: “Nếu tôi tự nguyện, chị có dám dùng tôi không?”

      Cậu ta là người của gia tộc William, nếu Ly Tâm dám dùng cậu ta làm trợ thủ của cô, vậy thì cậu ta chỉ có thể kết luận Ly Tâm hoặc là ngu xuẩn đến đỉnh điểm, hoặc là ngông cuồng đến đỉnh điểm. Nếu là Tề Mặc, cậu ta tin chắc là người ở vế sau. Còn đổi lại là Ly Tâm, cậu ta quyết định tin cô thuộc hạng người ở vế trước.

      Ly Tâm nhìn thẳng vào mắt Phong Vân William mỉm cười: “Nếu em không muốn giúp tôi thì việc gì phải nói với tôi nhiều như vậy?”

      Thần sắc của Phong Vân William vẫn không hề biến đổi, nụ cười trên môi Ly Tâm càng rộng hơn: “Người thông minh tự nhiên muốn thứ tốt nhất cho bản thân. Sau này xem dựa vào em đấy”. Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài. Phong Vân William nhìn theo bóng lưng Ly Tâm, cậu ta cảm thấy hơi thú vị.

      “Đúng rồi anh bạn nhỏ, tôi không thích bộ dạng già dặn của em, nghiêm túc quá, tôi vẫn thích thiên thần kia hơn”. Ly Tâm để lại một câu rồi khuất dạng hoàn toàn.

      Phong Vân William đen mặt, cậu ta nghiến răng dõi theo bóng Ly Tâm. Sau đó cậu ta chỉnh đốn lại quần áo, từ từ nở nụ cười đáng yêu rồi đi theo Ly Tâm.

——————-

      Đến tối, khi Tề Mặc về phòng ngủ, Ly Tâm đã nằm trên giường ngủ say sưa từ lâu, hoàn toàn không giống bộ dạng tích cực của mấy ngày trước. Hắn cau mày ngồi xuống giường và vỗ nhẹ lên tấm chăn.

      Ly Tâm đã thành thói quen, cảm giác có người ở bên cạnh, cô liền cuộn chăn nhường chỗ nằm cho Tề Mặc rồi giơ tay ôm hắn. Cử chỉ này đã được huấn luyện thành phản xạ có điều kiện, dù cô đang ở trong giấc mộng đẹp.

      Tề Mặc liền thò tay kéo Ly Tâm ra khỏi chăn và cất giọng trầm trầm: “Em đã làm xong mọi việc rồi à?”

      Cảm giác thấy hơi lạnh thổi bên tai, một giọng nói lạnh lẽo mang hàn ý đi thẳng vào tiềm thức, Ly Tâm bất giác rụt cổ. Bây giờ là mùa hè đâu có lạnh như vậy, cô cũng không mở điều hòa xuống dưới không độ, tại sao lại có gió lạnh Siberia thổi tới, Ly Tâm theo phản xạ lùi về phía sau.

      Thấy Ly Tâm vẫn không tỉnh lại, Tề Mặc liền kéo đầu Ly Tâm lại gần. Hắn giơ tay chặn mũi cô và cúi xuống phủ miệng lên đôi môi như cánh hoa anh đào của cô.

      “Lão đại, anh làm gì vậy?” Ly Tâm bừng tỉnh vì ngạt thở. Cô đẩy mạnh Tề Mặc rồi hít lấy hít để. Cô đã bị hắn làm như vậy vài lần, không biết Tề Mặc nghĩ gì, hắn nói không để cô bị thương nên bây giờ hắn không đánh cô nữa. Nhưng Tề Mặc đổi phương pháp gọi cô thức giấc, Ly Tâm ngược lại cảm thấy thích cách hắn phát vào mông cô như trước kia hơn nụ hôn ngạt thở này.

      “Em đã làm xong việc chưa?” Thấy Ly Tâm tỉnh hẳn, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, hắn giữ gáy Ly Tâm để cô đối diện với hắn.

      Ly Tâm vội gật đầu: “Xong rồi”.

      Tề Mặc nhíu mày, nộ khí từ người hắn tỏa ra trong giây lát. Ly Tâm vội ôm chặt Tề Mặc, ngả đầu lên vai hắn: “Đừng giận mà, em biết em đang làm gì, em không phải làm qua loa lấy lệ đâu, chỉ là em đã tìm được một trợ thủ giỏi”.

      Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc cúi xuống chăm chú nhìn vào mắt cô mà không lên tiếng. Ly Tâm hiểu Tề Mặc đang đợi cô mở miệng.

      Ly Tâm liền nở nụ cười ngọt ngào, cô ngồi trong lòng Tề Mặc ngẩng lên nói với hắn: “Em biết là anh cố ý để một người hữu dụng ở bên cạnh em. Lão đại, cám ơn anh”. Vừa nói cô vừa hôn nhẹ lên cằm Tề Mặc. Hết cách rồi, chiều cao của cô chỉ có thể đến mức đó.

      Tề Mặc cất giọng trầm trầm: “Phong Vân William đúng là một thằng nhóc không tồi, nó có thể che dấu bao nhiêu năm, chứng tỏ nó cũng hữu dụng”.

      Tề Mặc là ai chứ? Hắn chỉ cần liếc qua là có thể nhìn rõ sự thật giả của một con người. Từ lúc ở phòng VIP, hắn đã biết Phong Vân William không yếu ớt như vẻ bề ngoài. Dù Phong Vân William có che dấu giỏi đến mức nào nhưng cũng vẫn chỉ là một cậu bé mười hai tuổi nên không thể lừa nổi hắn. Có điều đám Hồng Ưng và Bạch Ưng không nhìn ra bộ mặt thật của thằng bé chứng tỏ nó khá lợi hại.

      Ly Tâm biết rõ Tề Mặc nhìn người rất chuẩn. Người như Tề Mặc không có lý nào không nhìn ra bộ mặt thật của Phong Vân William. Hắn gây áp lực vô hình cho cậu bé, Phong Vân William cũng cảm nhận được điều đó nên mới chủ động mở miệng. Ngoài việc Tề Mặc giao Phong Vân William cho Ly Tâm để cô dùng cậu bé, Ly Tâm nghĩ không ra hắn có ý đồ gì khác.

      Người của Tề Gia coi Tề Mặc là ông trời, là thần thánh từ lâu, không một ai dám giúp đỡ Ly Tâm. Nhưng Phong Vân William thì khác, hắn tạo áp lực cho cậu ta, muốn bảo toàn mạng sống thì phải tranh thủ, chỉ có Ly Tâm tốt cậu ta mới được sống yên ổn. Tề Mặc ngoài thân thủ, bản lĩnh điều khiển người khác cũng xuất sắc hơn người, nếu không đám Hồng Ưng đã chẳng trung thành với hắn như vậy.

      Ly Tâm mỉm cười tựa người vào ngực Tề Mặc: “Lão đại, sao anh nhìn ra thằng bé đó có bản lĩnh?” Cô biết Tề Mặc nhận ra nhưng không biết nguyên nhân tại sao.

      Tề Mặc ôm eo Ly Tâm cất giọng bình thản: “Móng tay nó có chứa độc tố số mười ba, đầu ngón trỏ có vết chai. Nó rất thông minh, sống trong giới hắc đạo, thuần khiết là một trò khôi hài, yếu đuối như vậy mà nhiều năm cũng không bị xử lý, tôi có lý do tin chắc tin tức ở bên ngoài đều sai cả”.

      Ly Tâm nghe vậy hơi nhíu mày, cô không hề phát hiện thấy trên người thằng bé có độc tố, độc tố số mười ba không màu không mùi vị, vậy mà Tề Mặc cũng nhìn ra. Ly Tâm không khỏi cảm thán thay Phong Vân William, chắc cậu ta cũng không ngờ Tề Mặc xuất hiện ở nơi đó. Nếu Phong Vân William biết Tề Mặc có mặt tại buổi bán đấu giá, chắc cậu ta cũng không bày ra bộ dạng như vậy.

      “Hãy dùng cho tốt. Nó có năng lực giúp đỡ em”. Tề Mặc đưa tay vuốt tóc Ly Tâm, Ly Tâm nhìn Tề Mặc chăm chú.

      Tề Mặc ôm chặt thắt lưng Ly Tâm và nói chậm rãi: “Chỉ có người trong hắc đạo mới hiểu quy tắc và trình tự thao tác của hắc đạo, gia tộc William cũng không nhỏ, nó lại có thể lừa cả đám Hồng Ưng nên chắc có bản lĩnh giúp em. Có điều, dùng tốt sẽ thắng, dùng không tốt sẽ thua, tôi không muốn một ngày nào đó sẽ phải giết nó”.

      Ly Tâm gật đầu: “Em sẽ thận trọng, anh không cần lo lắng”.

      Ly Tâm biết Tề Mặc không muốn giết Phong Vân William, cũng không muốn cậu bé ảnh hưởng đến cô, cô liền ôm chặt Tề Mặc. Người đàn ông này không biết ăn nói, chỉ biết thể hiện bằng hành động, nhưng tất cả đều là nghĩ cho cô. Chỉ riêng điều đó cũng xứng đáng để cô hết mình vì hắn.

      Cảm nhận được vòng tay của Ly Tâm, Tề Mặc nở nụ cười nhàn nhạt, hắn cất giọng trầm trầm: “Đừng làm tôi thất vọng”.

      Ly Tâm gật đầu, kéo Tề Mặc nằm xuống giường. Dưới ánh trăng sáng, hai thân hình cuộn chặt vào nhau khiến không khí lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn.

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s