Đạo tình

Đạo tình_chương 104

Chương 104 : Xuống mồ cùng tôi

Dịch : greenrosetq

      Hawaii, hòn đảo nhỏ xinh đẹp nằm ở Thái Bình Dương nghênh đón nhiều chiếc máy bay quân dụng nhất trong lịch sử dưới ánh nắng chói chang.

      “Cuối cùng cũng được ngủ một giấc ngon lành”. Sau khi Bạch Ưng tìm thấy đoàn người, vừa tới Hawaii Ly Tâm lập tức đánh một giấc say sưa. Lúc cô tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau.

      “Đói bụng quá, lão đại đi đâu rồi?” Mở mắt không thấy bóng dáng Tề Mặc, Ly Tâm ôm bụng đi ra khỏi phòng.

      Bên ngoài, ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng khắp không gian. Không khí mát mẻ, mùi hương hoa thoang thoảng khiến Ly Tâm cảm thấy vô cùng dễ chịu, cô hít một hơi sâu, đây mới chính là cuộc sống của con người.

      “Mộc tiểu thư, cô cần gì xin hãy dặn dò”. Một người đàn ông tóc vàng cung kính đứng chờ ở ngoài cửa. Ly Tâm hơi nhíu mày, những người hầu của Tề Gia gặp đám Hồng Ưng đều gọi bọn họ là đại nhân, tại sao cô chỉ được xưng hô là tiểu thư? Ly Tâm không thể hiểu nổi nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều, đây là chuyện nhỏ. Ly Tâm mở miệng hỏi: “Lão đại đi đâu rồi?”

      “Lão đại và Jiaowen lão đại đang ở hoa viên phía sau”.

      Jiaowen đến tận nơi này? Xem ra vụ Tề Mặc mất tích ở trên biển làm kinh động không ít người. Cô gật đầu ra hiệu người đàn ông tóc vàng dẫn cô đi ra hoa viên phía sau. Ngoài tòa nhà chính, Ly Tâm chưa bao giờ nghe nói Tề Mặc ở vườn hoa nên cô cảm thấy rất hiếu kỳ và mới mẻ.

      “Tề, anh quả là dũng mãnh, không hổ danh là thần tượng của tôi”. Từ xa xa Ly Tâm đã nghe thấy giọng nói mang ba phần châm chọc bảy phần chân thực của Jiaowen.

      Đi qua góc hành lang, Ly Tâm hơi sững sờ khi chứng kiến cảnh tượng ở phía trước. Lúc này ánh nắng chan hòa bao trùm lên mặt đất và vạn vật, Tề Mặc, Jiaowen và đám Hồng Ưng đang ngồi trên ghế đá giữa vườn hoa. Xung quanh họ là muôn ngàn đóa hoa đủ loại màu sắc, mùi hương ngào ngạt lan tỏa thẩm thấu vào tâm hồn mỗi con người. Những giọt sương trên cánh hoa được ánh mặt trời chiếu sáng lấp lánh như những hạt ngọc. Nét đẹp tinh khiết của cảnh vật khiến người đàn ông đang ngồi ở kia không còn lạnh lùng tanh máu mà thể hiện vẻ đẹp trầm tĩnh lạ thường.

      “Đứng ngây người ở đó làm gì?” Một giọng nói trầm trầm vọng đến làm Ly Tâm định thần trở lại, cô thấy Tề Mặc đang trừng mắt với cô. Cảm xúc đẹp đẽ vừa rồi lập tức biến mất, Ly Tâm cau mày, có lẽ cô đã nhìn nhầm, mò kim dưới đáy bể có lẽ còn dễ dàng hơn việc tìm vẻ đẹp tinh khiết và trầm tĩnh trên người Tề Mặc.

      “Em đang nghĩ xem tại sao lão đại lại ở đây?” Ly Tâm vừa nói vừa đi đến bên Tề Mặc.

      Tề Mặc sa sầm mặt, đưa mắt nhìn Jiaowen đang cười toét miệng. Jiaowen cất giọng lãnh đạm pha lẫn sự châm chọc: “Buổi sáng sớm tươi đẹp thế này mà ở trong phòng thì phí quá. Cô nên học cách hưởng thụ cuộc sống đi, con sâu lười biếng”.

Ly Tâm ngồi xuống bên cạnh Tề Mặc, cô thản nhiên kéo đĩa đồ ăn sáng trước mặt hắn ăn ngon lành. Vừa ăn cô vừa lườm Jiaowen: “Hình như anh rất vui?”.

      Jiaowen nghe nói vậy liền cười tươi với Ly Tâm: “Cô đừng giở kế ly gián, tất nhiên là tôi vui mừng khi thấy Tề trở về bình an”. Biết Jiaowen là người giảo hoạt, Ly Tâm không nhiều lời với anh ta, cô tập trung nhét thức ăn vào miệng.

      Jiaowen đưa mắt nhìn Tề Mặc, thấy sắc mặt hắn rất bình thản, không hề tỏ thái độ bất cứ thái độ nào khi Ly Tâm giành đồ ăn của hắn. Nụ cười trên miệng Jiaowen càng rộng hơn, anh ta nói từ tốn: “Hình như tôi đã bỏ lỡ một cảnh hay”.

      “Đúng vậy”. Lập Hộ vừa đi đến nơi, mỉm cười trả lời.

      “Ồ”. Jiaowen cất cao giọng, anh ta đặt khuỷu tay xuống bàn đá rồi chống cằm nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô cùng gian tà. Mặc dù vậy Ly Tâm vẫn không thay đổi nét mặt. Cô tiếp tục ăn mà không hề bận tâm đến mấy người đàn ông xung quanh. Sau khi chén gần hết thức ăn trong đĩa, Ly Tâm mới chợt nhớ ra, cô ngẩng đầu quay sang nói với Tề Mặc: “Lão đại, anh đã ăn sáng chưa?”. Thái độ của Ly Tâm hoàn toàn coi Jiaowen như không tồn tại.

      “Em thử nói xem?” Thức ăn vừa được đưa đến, hắn chưa hề động vào đã bị Ly Tâm cướp mất, bây giờ cô còn dám hỏi hắn câu đó. Tề Mặc cúi xuống nhìn vào mắt Ly Tâm.

      Ly Tâm cười ngượng ngùng, cô tự giác chọn đồ ăn cô vẫn chưa động đến đưa cho Tề Mặc. Tề Mặc tối sầm mặt: “Em ăn hết đi”.

      Ly Tâm nhún vai, cô quên mất Tề Mặc là lão đại, ai lại đi ăn thừa đồ của cô. Thế là cô không một chút do dự tiếp tục đưa thức ăn lên miệng mình.

      Thấy bản thân hoàn toàn bị coi thường, Jiaowen khóc dở mếu dở, anh ta quay sang nói với Tề Mặc: “Tề, anh đừng chiều cô ấy quá, tôi sợ sau này cô ấy sẽ vô pháp vô thiên”.

      Ly Tâm trừng mắt với Jiaowen: “Xin anh, anh có biết chữ “sủng” (chiều) viết thế nào không? Con mắt nào của anh thấy anh ấy chiều tôi?”. Ly Tâm cảm thấy nổi da gà khi áp dụng chữ “sủng” lên người Tề Mặc, dù đối tượng là cô cô cũng không chịu nổi. Tề Mặc biết chiều chuộng người khác ư? Về điểm này cô không nghi ngờ thì ông trời cũng nghi ngờ.

      Tề Mặc cau mày nhìn Jiaowen, hắn muốn làm gì thì làm, tất cả tùy thuộc vào tâm trạng của hắn. Ly Tâm ăn đồ của hắn, hắn cảm thấy cũng chẳng sao nên mới nhường đồ ăn cho cô. Hành vi này có gì là lạ? Tuy rằng trước đây đồ ăn của hắn không một người nào dám động tới.

      Bắt gặp ánh mắt khinh thường của Ly Tâm chiếu về Jiaowen, Hồng Ưng lắc đầu: “Jiaowen lão đại, làm người nên thận trọng”. Tuy câu nói của Hồng Ưng không đầu không cuối nhưng Jiaowen lập tức hiểu ý.

      Anh ta gật đầu cười tươi: “Tôi đúng là không thể dây vào, tôi phải tránh mới được”.

      “Chỉ sợ anh tránh không nổi lại cứ thích dây vào”. Lập Hộ nhếch mép cười, thể hiện tâm trạng rất tốt.

      Jiaowen cười tươi: “Vẫn là các chú hiểu tôi nhất”.

      Tề Mặc đảo mắt qua ba người: “Hôm nay các chú rất vui?”

      Hồng Ưng gật đầu: “Vâng ạ, chuyện này đáng để vui mừng”.

      Jiaowen cười nói: “Có thể gặp lại người 99% không qua khỏi hoạn nạn, tại sao tôi không vui chứ? Các anh trở về nguyên vẹn, lẽ nào không cảm thấy vui sao?”

      Ly Tâm đã ăn no nên bỏ đồ ăn trong tay xuống bàn. Cô quay sang hỏi Jiaowen: “Là Lam Bang đúng không?”

      Nhìn gương mặt hốc hác của Jiaowen, cô có thể đoán ra hai ngày nay anh ta bị bức đến phát điên. Một người mình đồng da sắt như anh ta cũng có lúc lâm vào trạng thái tinh thần mệt mỏi thì thật chẳng giống Jiaowen chút nào. Lúc máy bay hạ cánh, Jiaowen là người xông lên đầu tiên, gương mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng và bồn chồn. Khi nhìn thấy Tề Mặc, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm và bộc lộ nỗi vui mừng.

      Bây giờ Tề Mặc cùng Jiaowen ăn sáng ở một nơi Jiaowen thích là hoa viên. Có thể thấy Tề Mặc rất hiểu tâm trạng của Jiaowen nên mới chiều theo ý của anh ta. Điều đó cũng chứng tỏ Tề Mặc coi Jiaowen như người bạn của hắn. Tuy nhiên Tề Mặc hôm nay không thấy nhăn mặt nhíu mày như mọi lần, chứng tỏ có chuyện gì đó khiến hắn vui vẻ.

      Tâm trạng tốt của đám Hồng Ưng tuyệt đối không phải xuất phát từ việc thoát khỏi nguy khốn. Ở Tề Gia từ này được sử dụng nhiều nhất nên không còn mới mẻ. Mặc dù biến cố vừa rồi tương đối nguy hiểm hơn hoàn cảnh trước đây nhưng không đến nỗi khiến họ vui vẻ như vậy. Họ còn có hứng thú trêu chọc cô chứng tỏ không phải chuyện nhỏ. Đối với đám Tề Mặc, Ly Tâm tin chỉ liên quan đến Lam Bang mới có hiệu quả như vậy.

      “Thông minh”. Jiaowen vỗ tay khen ngợi khi thấy Ly Tâm đoán đúng.

      “Lam Bang bị tiêu diệt rồi sao?” Ly Tâm liền ngồi thẳng người, nhìn Jiaowen bằng ánh mắt kinh ngạc.

      Jiaowen đen mặt trừng mắt với Ly Tâm, Lập Hộ ngồi bên cạnh cười ha hả: “Cô nghĩ Lam Bang là con mèo tam thể, nói tiêu diệt là tiêu diệt sao? Cô đánh giá thấp gia tộc có lịch sử trăm năm như Lam Bang quá đấy”.

      Ly Tâm lấy lại vẻ mặt bình thản, cô giơ tay bóp nhẹ mi tâm: “Tôi cũng biết mà, nếu có chuyện dễ dàng tiêu diệt như vậy thì các anh cũng chẳng đến nỗi đấu đi đấu lại bao nhiêu năm. Chỉ là các anh tỏ ra vui mừng quá đáng nên tôi tưởng xuất hiện kỳ tích”.

      “Kỳ tích? Trên đời này không có kỳ tích”. Tề Mặc cất giọng nhàn nhạt.

      “Trong mấy ngày lão đại đi biển, Jiaowen lão đại đã bắt tay với Phương Gia tiêu diệt gia tộc William thuộc phái Lam Bang”. Bạch Ưng vừa vặn đi tới, anh ta mang đồ ăn tới đặt xuống trước mặt Tề Mặc và cất giọng bình thản.

      Ly Tâm mới gia nhập Tề Gia không bao lâu, tuy Tề Mặc đã bắt cô tìm hiểu về cách vận hành và quản lý Tề Gia cũng như tìm hiểu về đối thủ của Tề Gia nhưng Ly Tâm vẫn chưa thể nắm bắt toàn bộ. Nghe Bạch Ưng nói vậy, Ly Tâm nhất thời không hiểu việc tiêu diệt gia tộc William có tác dụng gì với Tề Gia? Bọn họ chỉ là một gia tộc trực thuộc, đâu đến nỗi khiến mấy người đàn ông vui đến mức này?

      Thấy Ly Tâm nhìn mình bằng ánh mắt dò hỏi, Jiaowen lập tức quay sang Tề Mặc: “Tề, cô bé này cần phải dạy bảo thêm”.

      Ly Tâm bĩu môi với Jiaowen. Cô còn chưa mở miệng, giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc cất lên: “Đúng”.

      Ly Tâm quay đầu trừng mắt với Tề Mặc: “Lão đại”

      Tề Mặc giơ tay vuốt tóc Ly Tâm: “Những điều cần thiết thì phải học hỏi thêm”. Ngữ khí của hắn tuy bình thản nhưng mang sức mạnh không thể phản bác. Ly Tâm so vai rụt cổ, tay chống cằm quắc mắt nhìn Jiaowen.

      Hồng Ưng lắc đầu: “Nếu có người tiêu diệt thực lực của Jiaowen lão đại, cô thử nói xem sẽ ảnh hưởng đến Tề Gia như thế nào?”

      Vừa nghe câu này Ly Tâm liền sáng mắt cười nhếch mép, Jiaowen ở bên cạnh sa sầm mặt: “Tôi không phải trực thuộc Tề Gia. Còn nữa, đừng so sánh gia tộc William với tôi, bọn họ không có tư cách đó”.

      “Tôi chỉ là lấy ví dụ”. Hồng Ưng không bận tâm đến sự tức giận của Jiaowen, dù sao Jiaowen cũng chẳng làm gì anh ta.

      Ly Tâm lập tức hiểu ra vấn đề, quá trình như thế nào không quan trọng, quan trọng là kết quả. Hiếm khi bắt gặp đám Hồng Ưng vui vẻ như vậy, cô cũng cảm thấy vui lây.

      “Bây giờ Lam Bang người ngã ngựa đổ, có gan giao tranh thì phải có bản lĩnh chịu đựng”. Jiaowen uống một hớp rượu, an nhàn ngửa cổ đón ánh nắng mặt trời.

      Ly Tâm quan sát Jiaowen vừa ăn sáng vừa uống rượu, cô đột nhiên nhớ ra hình như Tề Mặc không bao giờ uống rượu. Kể từ lúc đi theo Tề Mặc, cô chưa thấy hắn uống một giọt rượu nào, đúng là người đàn ông biết giữ mình.

      Tề Mặc ngồi ở bên cạnh không nhìn rõ vẻ mặt của Ly Tâm, Jiaowen ở phía đối diện không bỏ sót một sắc thái nào. Anh ta nở nụ cười tao nhã: “Uống rượu dễ làm hỏng việc, Tề không bao giờ dính vào thứ có thể ảnh hưởng đến phán đoán của anh ấy. Hy vọng cô sau này cũng đừng giống như rượu, dù rất thu hút nhưng cuối cùng cũng bị bỏ đi”.

      Ly Tâm nghe vậy bất giác nhăn mặt, ánh mắt Jiaowen lóe lên một tia thâm trầm. Đám Hồng Ưng và Bạch Ưng cũng thay đổi sắc mặt. Dù bọn họ không nhìn cô nhưng Ly Tâm biết bọn họ đang chờ câu trả lời của cô.

      Ý tứ của Jiaowen rất rõ ràng, nếu một ngày nào đó cô ảnh hưởng đến sự phán đoán của Tề Mặc thì cũng là lúc cô sẽ biến mất khỏi thế giới này. Tề Mặc ngồi ở vị trí trên cao, trong tay hắn nắm sự sinh tử của biết bao con người, phán đoán và quyết sách của hắn không cho phép xuất hiện sai sót.

      Ly Tâm trầm mặc một vài giây, cô còn chưa lên tiếng, Tề Mặc đột nhiên giơ tay giữ chặt đầu cô và cất giọng lạnh lùng: “Đây là chuyện riêng của tôi, Jiaowen, anh đã vượt quá giới hạn rồi, hôm nay tôi không muốn nổi nóng với anh”. Ngữ điệu của hắn vẫn bình thường nhưng Jiaowen và đám Hồng Ưng nghe ra nộ khí trong đó.

     Jiaowen không mở miệng. Đám Hồng Ưng và Bạch Ưng đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ cũng chỉ là muốn nhắc nhở Ly Tâm, nếu một ngày nào đó xuất hiện tình thế lưỡng nan, Tề Mặc không thể hạ thủ thì cô hãy tự mình ra tay. Tuy khả năng xảy ra chuyện này vô cùng nhỏ nhưng nhỏ không có nghĩa là không tồn tại.

      Ly Tâm thong thả cầm ly rượu từ tay Jiaowen. Cô nhìn chăm chú ly rượu vang đỏ rực sóng sánh, khóe miệng cong lên thành nụ cười: “Không”.

      Ly Tâm hiểu ý của Jiaowen. Ở trong phim ảnh, những người đàn bà của các ông trùm khi rơi vào tay kẻ thù thì chỉ có hai kết quả, một là đầu hàng, hai là chết một cách oanh liệt để bảo vệ sự tự tôn. Nhưng cho đến giờ phút này, bao nhiêu nguy hiểm đều do Tề Mặc mang đến cho cô chứ không phải cô tạo ra nguy hiểm cho Tề Mặc. Phải quan tâm đến thể thống thể diện, phải chu toàn đại cuộc ư? Không, cô là người ích kỷ, từ trước đến nay cô không biết thế nào là “đại cuộc làm trọng”. Cô là kẻ tiểu nhân chỉ biết đến bản thân.

      Câu trả lời dứt khoát của Ly Tâm khiến Jiaowen hơi sững sờ. Từ trước đến nay anh ta chưa gặp người nào trả lời trực tiếp, thẳng thắn và kiên định như vậy.

      “Nếu tôi xảy ra vấn đề, Tề Mặc sẽ phải xuống mồ cùng tôi”. Ly Tâm nói chậm rãi từng từ một, cô quay sang nhìn Tề Mặc và nở nụ cười rạng rỡ với hắn. Nói xong Ly Tâm ngẩng cổ uống một hơi cạn ly rượu.

      Đám Jiaowen nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô cùng kinh ngạc, bọn họ không ngờ cô lại thốt ra lời thẳng thắn và bá đạo như vậy. Ly Tâm là người từ trước đến nay không bận tâm đến bất cứ thứ gì, ngoài sinh mạng của cô ra bọn họ không thấy Ly Tâm thật sự để ý đến điều gì. Vì vậy khi nói ra câu này, cô thể hiện sự cứng cỏi từ trong cốt tủy khiến bọn họ nhất thời choáng váng.

      Ly Tâm có biểu hiện bề ngoài thờ ơ lãnh đạm nhưng cốt cách của cô rất cứng cỏi và mạnh mẽ, mang một chút khí chất dã thú như Tề Mặc. Từ trước đến nay cô luôn che dấu điều đó, hoặc nói một cách khác đến bản thân cô cũng không phát hiện ra, chỉ khi nào nghe phải những lời vừa rồi, cô mới thật sự bộc lộ nội tâm. Tề Mặc là người thu hút cô, khiến cô nảy sinh ra ý nghĩ đồng sinh cộng tử với hắn, cả đời này mãi mãi trói chặt vào hắn. Vậy thì nếu xảy ra biến cố, cô và hắn sẽ cùng sống hoặc cùng chết, chứ đừng bao ngờ mơ tưởng bắt cô hy sinh một mình.

      Ý nghĩ ngông cuồng đột ngột xuất hiện trong đầu khiến Ly Tâm hơi kinh ngạc, có điều cô cho rằng cô nghĩ vậy chẳng có gì không đúng. Đảo mắt qua đám Jiaowen vẫn chưa hết bàng hoàng, Ly Tâm nở nụ cười tươi: “Làm gì mà nghiêm túc thế, các anh không cảm thấy lời nhắc nhở của các anh là hơi sớm sao, tôi vẫn chưa…”.

      “Nhổ ra”. Tề Mặc cất giọng nói lạnh lùng bên tai Ly Tâm, một tay hắn bóp cằm Ly Tâm xoay về phía hắn, một tay hắn giật ly rượu của Ly Tâm.

      “Em uống hết rồi”. Rượu uống vào bụng rồi làm sao nhổ ra được. Đối diện với đôi mắt đầy nộ khí của Tề Mặc, Ly Tâm chớp chớp mắt nói nhỏ. Người này sao vô duyên vô cớ nổi nóng?

      “Tôi không cho phép em uống đồ của người khác”. Tề Mặc ném mạnh ly rượu xuống đất, hắn nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đầy tức giận. Ai bảo cô dám uống ly rượu của Jiaowen.

      Sau khi hiểu ra tại sao Tề Mặc nổi nóng, gương mặt Ly Tâm lộ vẻ hối hận. Tề Mặc thấy vậy chỉ hừm một tiếng rồi ôm chặt eo cô: “Không có lần sau”. Ly Tâm gật đầu lia lịa.

      Lúc này Tề Mặc mới hết tức giận, hắn nâng cằm Ly Tâm và nhìn thẳng vào mắt cô. Tề Mặc nhếch mép nở nụ cười lạnh lẽo, hắn nói chậm rãi từng từ một: “Tôi rất vui”.

      Một câu nói ngắn gọn nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý. Đám Jiaowen và Hồng Ưng đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt họ không che dấu vẻ kinh ngạc. Ly Tâm gật đầu: “Thế thì tốt”.

      Nghe Ly Tâm nói vậy, Jiaowen nhìn Tề Mặc và Ly Tâm bằng ánh mắt bất lực. Đúng là hai kẻ điên, họ là hai quái thai hay quái vật, anh ta không thể định vị nổi. Phản ứng của Tề Mặc lẫn Ly Tâm đều vượt quá sức tưởng tượng của anh ta.

      “Khụ…khụ…Đúng rồi, Phương Tuấn Kỷ vừa tìm lão đại. Xem ra cậu ta muốn chào tạm biệt lão đại”. Bạch Ưng ho khan hai tiếng, vội chuyển sang đề tài khác. Đề tài vừa rồi đúng như Ly Tâm nói, bọn họ bàn đến hơi sớm. Dù sao bây giờ Tề Mặc và Ly Tâm vẫn chưa có gì.

      Mục đích chuyến đi lần này của Tuấn Kỷ là tìm Algae có thể tinh luyện thành dầu mỏ. Bây giờ anh ta đã tìm thấy nên coi như nhiệm vụ của anh ta hoàn thành tốt đẹp. Tuấn Kỷ đã biết rõ tâm ý của Ly Tâm, dù anh ta ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa. Tuấn Kỷ không phải là người cố đấm ăn xôi một cách mù quáng nên ra đi cũng là hợp tình hợp lý.

      Tề Mặc nói lạnh lùng: “Chú đi tiễn”. Hắn không có hứng thú gặp Tuấn Kỷ, hắn ghét tên công tử đó.

      “Để tôi đi”. Ly Tâm liền đứng dậy nhảy ra khỏi chỗ ngồi. Dù thế nào cô và Tuấn Kỷ cũng là chỗ quen biết, hơn nữa còn có cả Tú Thủy, cô không đi tiễn thì không hay lắm. Tề Mặc nhíu mày nhưng hắn không ngăn cản Ly Tâm.

——————————

      “Ly Tâm, em tỉnh rồi à?”. Tú Thủy đứng ở cổng ngôi biệt thự nhìn Ly Tâm mỉm cười.

      Ly Tâm mỉm cười đáp lại: “Chị hiểu em thật đấy”. Nói xong cô quay sang Hoàng Ưng: “Để tôi tiễn bọn họ, anh về nghỉ đi”. Hoàng Ưng gật đầu với Tuấn Kỷ rồi quay người đi vào trong.

      Tú Thủy kéo tay Ly Tâm nói nhỏ: “Sau này em hãy tự chăm sóc bản thân, đừng suốt ngày để bị thương. Em là con gái phải nhớ giữ mình. Tề lão đại là đàn ông đồng thời là người dũng mãnh như vậy, gặp nguy hiểm hãy để anh ta lo liệu, em đừng có xông lên phía trước, em nghe rõ chưa?”

      Ly Tâm bật cười kéo tay Tú Thủy: “Em biết, từ trước đến nay em chưa bao giờ làm chuyện dại dột là xông lên cả. Ai chết thì cứ chết, chẳng liên quan gì đến em”.

      “Cô biết thì tốt rồi”. Tuấn Kỷ nói chen ngang. Anh ta nhìn Ly Tâm và lên tiếng: “Tại sao cô không chịu theo tôi? Nếu cô đi theo tôi, tôi sẽ không nỡ để cô bị thương, hay là cô suy nghĩ lại đi. Tuy tôi không mạnh bằng Tề lão đại nhưng ít nhất tôi biết xót xa người phụ nữ của tôi”.

     Ly Tâm mỉm cười nói với Tuấn Kỷ: “Được thôi, nếu anh có thể khiến thời gian quay ngược, tôi sẽ suy nghĩ lại“.

      Tuấn Kỷ cười gượng, anh ta cũng chỉ là nói đùa mà thôi, anh ta biết không còn cách nào xen vào giữa hai người bọn họ. Hơn nữa thái độ của Tề Mặc với anh ta là rất lạnh nhạt và không khách sáo, Tuấn Kỷ hiểu rõ, một khi anh ta giở trò với Ly Tâm thì ngày đó cũng là ngày tàn đời của anh ta, về điểm này Tuấn Kỷ không cần nghi ngờ.

      “Được rồi, tôi không nói đùa nữa, tôi đợi cô ra đây chỉ là muốn nói với cô một câu, thân phận hiện tại của cô ở Tề Gia vẫn chưa chắc chắn lắm. Nếu cô đã thích Tề lão đại thì đừng để mình chịu thiệt, hoặc là làm Tề phu nhân danh chính ngôn thuận, hoặc là làm tốt bổn phận của một thuộc hạ, chứ vị trí không cao không thấp như bây giờ chẳng phải điều tốt lành”. Tuấn Kỷ nói bằng một giọng vô cùng nghiêm túc.

      Ly Tâm cau mày không lên tiếng, Tuấn Kỷ nói tiếp: “Tôi biết có lẽ cô chưa nghĩ đến chuyện này, cũng không có ai đề cập với cô. Hiện thực rất phũ phàng, tuy Tề lão đại có ý với cô nhưng giữa phu nhân và tình nhân tồn tại sự khác biệt về bản chất, cô phải biết nắm bắt chừng mực mới được”.

      Tuấn Kỷ vừa dứt lời, Tú Thủy thì thầm vào tai Ly Tâm: “Chị cũng muốn nói với em những điều này, bây giờ em chỉ có một thân một mình ở Tề Gia, bên cạnh em không có ai giúp đỡ mà chỉ có thể dựa vào sự ưu ái của Tề lão đại. Nhưng em nên biết sống ở gia tộc hào môn, chỉ có tình cảm là không đủ, có bản lĩnh cũng không đủ, hào môn có phương thức sinh tồn của hào môn. Dù Tề lão đại có yêu chiều em đến mấy, em cũng không thể thiếu thân phận và địa vị. Chị biết người của Tề Gia chắc chắn sẽ không nói với em những chuyện này, vì dù sao họ cũng trung thành với Tề lão đại chứ không phải em.

      Với thân phận của em bây giờ, dù em và Tề lão đại có tình cảm đến mức nào đi chăng nữa, người có địa vị cao hơn em trước sau gì cũng chèn ép em, giáo huấn em. Nhưng nếu em trở thành nữ chủ nhân của Tề Gia, sẽ không ai dám làm trái ý em, không ai dám động đến em.

      Ly Tâm, câu nói này có vẻ đi ngược lại tính chất thần thánh của tình yêu, nhưng thực tế là thực tế, đặc biệt ở một gia tộc có lịch sử trăm năm như Tề Gia. Bọn họ càng coi trọng quy tắc và truyền thống hơn, vì vậy em đừng tin có tình yêu là có tất cả, nếu cần tranh đoạt thì em nhất định phải giành bằng được. Em đừng coi nhẹ những hư danh đó, có nó em mới có thể trấn áp tất cả mọi người”.

      Nói thật là Ly Tâm chưa bao giờ nghĩ đến những điều này, trong con mắt cô gia tộc trăm năm cũng chẳng khác gì người bình thường, chỉ là họ nhiều tiền và quyền lực hơn mà thôi. Nghe Tuấn Kỷ và Tú Thủy nói vậy, Ly Tâm trầm mặc không lên tiếng.

      Tuấn Kỷ biết Ly Tâm là người thông minh, cô có thể hiểu ý của bọn họ mà không cần giải thích rõ ràng. Anh ta gật đầu: “Cô hãy cẩn thận, đừng để đám Hồng Ưng và Jiaowen đè đầu cưỡi cổ. Tuy tôi tin bọn họ chỉ cần trung thành với Tề Mặc thì sẽ không gây khó dễ cho cô, nhưng cô vẫn cứ nên cẩn thận”.

      Ly Tâm mỉm cười: “Tôi biết, mọi người không cần lo lắng. Tôi không phải là thần thánh cũng không phải phần tử thanh cao chú trọng hư danh. Tôi chỉ là người phàm tục, tật xấu của người phàm tục tôi đều có cả”.

      Tuấn Kỷ và Tú Thủy nghe nói vậy đều bật cười. Từ trước đến nay không ai nói với Ly Tâm nên cô không hiểu, một khi đả thông tư tưởng cho cô, phản ứng của cô nhanh hơn bất cứ người nào khác.

      Ly Tâm nắm tay Tú Thủy nói nhỏ: “Sau này chị đừng qua lại với Tề Gia. Chị hãy bảo trọng, em không tiễn”. Nói xong cô cười tươi với Tú Thủy, vẫy tay chào Tuấn Kỷ rồi quay người đi vào trong.

      Tú Thủy nhắc lại câu nói của Ly Tâm với Tuấn Kỷ. Đám Tuấn Kỷ hiểu ý Ly Tâm, Tề Gia không phải người tốt, nếu dính đến Tề Gia chỉ e là cả đời này dây dưa không dứt ra được. Với những kẻ có thể tiêu diệt người khác bất cứ lúc nào như Tề Gia, tốt nhất nên vạch rõ ranh giới ngay từ đầu.

      Ly Tâm có thể dính sâu vào Tề Gia là vì cô chỉ có một thân một mình, còn bọn họ có cả gia tộc ở phía sau. Đây là một hồi chuông cảnh tỉnh, nếu hợp tác với Tề Gia, sớm muộn gì gia tộc của bọn họ cũng sẽ bị Tề Gia thôn tính. Tuấn Kỷ, Ngô Sâm và Tiêu Vân đưa mắt nhìn nhau, bọn họ không nói thêm một lời nào đi thẳng về chiếc máy bay đã đậu sẵn ở phía trước.

————————-

      “Em vui lắm sao?” Tề Mặc hỏi Ly Tâm khi thấy cô quay về với gương mặt mang sức sống của ngọn gió xuân.

      Ly Tâm đi đến bên cạnh Tề Mặc gật đầu: “Vâng…Đây là gì vậy? Giấy mời?” Vừa nói Ly Tâm vừa cúi xuống nhìn tấm thiệp đỏ viền vàng trên bàn đá.

      “Thiệp mời của gia tộc William? Jiaowen, chẳng phải anh đã tiêu diệt gia tộc William rồi sao, chuyện này là thế nào?”. Ly Tâm không khỏi kinh ngạc khi thấy trên tấm thiệp đề gia tộc William.

      Jiaowen cười híp mắt: “William là một gia tộc lớn có rất nhiều nhánh con, tôi làm sao có thể tiêu diệt hết. Tôi chỉ xóa sổ nhánh chính, cũng là nhánh đứng đầu hợp tác với Lam Bang. Có điều nhánh nào nắm quyền lực thì nhánh đó là nhánh chính, đây là chân lý vĩnh hằng”.

      “Họ có ý gì vậy? Đi xem động vật? Họ mời lão đại đi xem động vật, có nhầm lẫn gì không đấy?” Ly Tâm cau mày khi đọc nội dung ở bên trong.

      Lập Hộ liền cười ha hả: “Động vật mà không phải động vật, cô đúng là thiếu hiểu biết quá đi”.

      Hồng Ưng mỉm cười: “Một nhánh con của gia tộc William muốn thông qua chúng ta để lên nắm quyền lãnh đạo gia tộc. Nếu chúng ta có thể khống chế gia tộc William, có nghĩa là chúng ta đã chặt đứt một cánh tay của Lam Bang”.

      Ly Tâm bất giác đen mặt, cô nhìn tờ thiếp mời bằng ánh mắt hiếu kỳ. Tề Mặc nở nụ cười hiếm thấy, hắn giơ tay vuốt tóc Ly Tâm: “Em có muốn đi xem động vật không?”

      Ly Tâm liền gật đầu. Địa điểm ghi trên thiếp mời là Hawaii, là địa bàn của Tề Mặc nên không sợ xảy ra bất trắc.

     “Thông báo với bọn họ là tôi nhận lời”. Tề Mặc cất giọng lạnh lùng.

Advertisements

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s