Đạo tình

Đạo tình_chương 92

Chương 92 : Khách quý tới nhà

Dịch : greenrosetq

      Tú Thủy hoảng hốt giơ tay túm Ngô Sâm, nhưng động tác không nhanh bằng Ngô Sâm. Tú Thủy không giữ được Ngô Sâm liền nghiến răng quay đầu chạy theo Ly Tâm. Vừa rồi cô nghe thấy Ly Tâm nhắc đến thuốc nổ, thuốc nổ là thứ có thể phát nổ bất cứ lúc nào, đi vào trong đó chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Tuy nhiên Tú Thủy biết Ngô Sâm không thể bỏ rơi hai người bạn ở bên trong.

      Ly Tâm không nhiều lời với Tú Thủy, cô chỉ nói nhỏ: “Theo em” rồi chạy nhanh ra bên ngoài, lao về phía nhà để xe. Tú Thủy cố giữ bình tĩnh, chạy theo Ly Tâm.

      Ầm ầm, tầng thấp nhất ở phía đông ngôi biệt thự đột nhiên có tiếng nổ, Ly Tâm không quay đầu tiếp tục chạy, nhưng cô đoán ra đám người đột nhập không thể khống chế nhóm Tuấn Kỷ nên châm ngòi nổ. Người của bọn chúng vẫn ở bên trong mà chúng dám châm ngòi nổ, xem ra đây không phải xã hội đen bình thường.

      “Ly Tâm…” Tú Thủy run rẩy gọi Ly Tâm, cô sợ đến mức không nói ra lời.

      Ly Tâm vừa chạy vừa hét: “Sợ gì chứ? Bọn họ có bản lĩnh gây chuyện, thì sẽ có bản lĩnh thoát ra ngoài”. Nói xong cô nổ súng vào khóa cửa nhà xe rồi nhanh chóng mở cửa lao vào trong.

      Tiếng nổ từng đợt truyền đến, may mà đối phương không dùng loại thuốc nổ cao cấp, nếu không ngôi biệt thự nhỏ này chắc chắn sẽ trở thành đống gạch vụn trong giây lát. Ly Tâm túm tay Tú Thủy lôi lên xe. Không có khóa xe, Ly Tâm chọc ngoáy một hai giây, chiếc Ferrari màu xám bạc phóng như bay ra ngoài.

     Ánh lửa lập lòe chiếu sáng một góc ngôi biệt thự, Ly Tâm đã quen với những cảnh tượng hoành tráng hơn đây gấp nhiều lần nên sắc mặt cô không hề thay đổi. Cô dừng xe ở ngay trước cổng ngôi biệt thự rồi nhìn đồng hồ trên tay: “Em sẽ cho bọn họ hai mươi giây”. Đi theo Tề Mặc một thời gian dài, Ly Tâm quen đếm thời gian bằng giây chứ không phải bằng giờ hay bằng phút.

      Ánh lửa ở trước mặt ngày một lan rộng, tiếng nổ vẫn tiếp tục vang lên, Ly Tâm ngồi im lặng trên ô tô, sắc mặt cô lạnh lùng vô cảm. Cùng với tiếng nổ, vật thể từ trong ngôi biệt thự bay tung tóe, cả vào ô tô và rơi xuống đầu hai cô gái.

      Ánh mắt Ly Tâm lộ vẻ bất mãn, cô sờ tay lên đầu nhặt những mảnh vụn vôi vữa. Ly Tâm thầm nghĩ xe nào không chọn lại đi chọn đúng xe mui trần khiến toàn thân bụi mù, khi nào về lại mất công tắm rửa.

      Ầm, một tiếng nổ lớn vang lên, cả ngôi biệt thự như sáng bừng trong phút chốc. Lúc này Tú Thủy tim như nhảy ra khỏi lồng ngực, mắt không rời khỏi lối ra ngôi biệt thự. Phát hiện đám Tuấn Kỷ lao từ trong biệt thự ra ngoài, Tú Thủy mừng rỡ hét lớn: “Ở đây, nhanh lên, mau lên xe, nhanh lên”.

      Đám Tuấn Kỷ phát hiện chiếc ô tô của Ly Tâm đang đỗ trong đêm tối ở phía xa xa, nếu không phải Tú Thủy lên tiếng, bọn họ chắc sẽ không nhìn thấy, ba người đàn ông lập tức chạy như bay về hướng xe của Ly Tâm.

      “Còn ba giây nữa”. Ly Tâm nhìn đồng hồ, sắc mặt không hề thay đổi. Hai tay cô đặt lên vô lăng chuẩn bị xuất phát, tình huống này quả thật không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

      Đám Tuấn Kỷ không hiểu ý Ly Tâm, Tuấn Kỷ chạy ở đằng trước bay người vào trong xe, đồng thời Ngô Sâm cũng nhảy vào, trong khi đó Tiêu Vân chậm hơn hai người một bước.

      Hết ba giây, Ly Tâm lập tức rồ ga, chiếc xe phóng vọt lên. Tiêu Vân vẫn còn chưa kịp nhảy vào xe trợn mắt hoảng hốt, Tuấn Kỷ phản ứng nhanh nhoài người túm lấy Tiêu Vân, Ngô Sâm ở bên cạnh cũng nắm lấy thắt lưng Tuấn Kỷ kéo mạnh về phía sau, cả hai hợp sức lôi được Tiêu Vân lên xe.

      Tiêu Vân thở hổn hển hét lớn với Ly Tâm: “Ly Tâm, cô làm gì vậy? Cô muốn lấy mạng tôi à, cô…”. Anh ta còn chưa nói hết câu, một tiếng nổ cực lớn vang lên.

      Tiêu Vân quay đầu nhìn, chỉ thấy cả ngôi biệt thự sụp xuống, khói lửa bốc đầy trời, gạch đá bắn tung tóe về bốn phương tám hướng. Tiêu Vân liền há hốc miệng á khẩu trong giây lát.

      Tuấn Kỷ dựa vào ghế xe, mắt dõi về phía trước chứ không thèm để ý đến phản ứng của Tiêu Vân. Lần này gặp lại Ly Tâm, anh ta cảm thấy cô thay đổi không ít. Nếu trước đó cô tỏa ra ánh sáng rực rỡ thì bây giờ cô đã biết cách thu hồi ánh sáng, khiến bản thân cô càng trưởng thành hơn, đầy đặn hơn, thứ ánh sáng phát ra từ người cô càng sắc nét và chói mắt hơn.

      Tuấn Kỷ nở nụ cười nhàn nhã với Tiêu Vân: “Bây giờ thì cậu biết cô ấy có phải lấy mạng cậu hay không?”. Tiêu Vân nhíu mày không lên tiếng.

      “Tính toán chuẩn xác thật đấy”. Ngô Sâm liếc nhìn Ly Tâm, cô có thể tính toán chính xác thời gian phát nổ sau cùng, có thể tính toán khoảng cách an toàn nhất. Việc tính toán hoàn hảo như vậy đến anh ta cũng chưa bao giờ làm nổi.

      Ly Tâm không nói chuyện với bất cứ người nào, cô lạnh lùng lái xe lao thẳng về phía trước. Tuấn Kỷ và Ngô Sâm đưa mắt nhìn nhau nhưng cũng không bận tâm, bọn họ bắt đầu gọi điện thoại truyền đạt mệnh lệnh cho người của mình.

      Đến lúc tờ mờ sáng, Ly Tâm lái xe tới vùng bờ biển, cô phanh kít lại, mở cửa bước xuống xe rồi quay lại nhìn bốn người còn ở trên xe.

      Tuấn Kỷ mỉm cười giơ hai tay làm động tác đầu hàng: “Tôi xin lỗi, tôi không ngờ lại xảy ra chuyện này, đã khiến cô hoảng hồn”. Từ cuối cùng không mấy thành thật bởi anh ta không hề thấy Ly Tâm có biểu hiện hoảng hồn.

      Ly Tâm lạnh lùng trừng mắt với bốn người: “Muốn kéo tôi xuống bùn phải không? Tôi có động chạm gì đến các anh đâu?” Cứ nghĩ đến chuyện hai lần gặp nguy hiểm trong một ngày kể từ lúc đụng phải bọn họ là cô thấy khói bốc lên đầu.

      Tuấn Kỷ nở nụ cười quyến rũ nhảy ra khỏi xe đứng đối diện với Ly Tâm: “Tôi sẽ giải quyết tử tế, lần sau tuyệt đối không để xảy ra sơ suất như vậy”.

      “Anh còn muốn có lần sau nữa? Không có đâu”. Ly Tâm vung tay chuẩn bị bỏ đi, trước mặt là lối vào thành phố, cô đã cố ý lái xe đến đây.

      Tuấn Kỷ vội túm chặt cổ tay Ly Tâm: “Tôi bảo đảm, tuyệt đối không có lần sau, cô…”.

Tuấn Kỷ chưa nói hết câu, tiếng gầm rú của động cơ ô tô từ xa xa      thoáng chốc đã đến gần, tốc độ nhanh đến kinh hồn. Tuấn Kỷ vội nhảy vào trong xe, cất giọng trầm trầm: “Ly Tâm, mau lái xe đi”. Ly Tâm nghe câu này biết ngay có chuyện không ổn, cô lập tức ngồi vào vị trí, nhấn ga đưa chiếc Ferrari lao vun vút về phía trước.

      Điều khiển chiếc xe cao cấp như Ferrari, Ly Tâm hoàn toàn có thể phát huy thực lực của cô, chiếc xe phóng như bay trên đường. Tuy nhiên kẻ đuổi theo ở đằng sau hình như cũng là cao thủ, xe của chúng không bị rớt lại quá xa.

      Đằng trước đột nhiên vọng đến tiếng bánh xe ma sát trên mặt đường với tốc độ cao, Ly Tâm nhíu mày đánh tay lái lao sang một làn đường khác, rồi quay xe đi theo hướng ngược lại, hành động của cô khiến xe đang đi trên đường vội phanh kít, tránh sang một bên đụng phải nhau tạo thành cảnh tượng hỗn loạn.

      Ly Tâm nhân lúc hỗn loạn, lái xe ép những chiếc xe đang đi tới dạt về hai bên, tạo thành một lối nhỏ ở giữa cho cô. Chiếc xe đuổi theo bắt gặp xe của Ly Tâm đi ngược lại phía bọn chúng nhưng cũng chỉ biết mở to mắt nhìn xe cô đi qua bởi chúng không có khoảng trống để quay đầu.

      Ngô Sâm nãy giờ không chú ý đến hành động của Ly Tâm, đột nhiên lên tiếng: “Vụ này không đúng, không giống phong cách của bang phái nhỏ mà Tiêu Vân đụng chạm đến. Bọn chúng làm gì có khả năng đuổi cùng giết tận như vậy”.

      Tiêu Vân sa sầm mặt: “Tôi cũng cảm thấy có gì đó bất ổn, từ Nhật Bản đuổi đến Hàn Quốc, lại tới Hongkong. Tổ chức quy mô nhỏ bé như Yamaguchi không thể làm được”.

      Ly Tâm vừa tập trung lái xe vừa vểnh tai nghe bọn họ nói chuyện. Nghe đến tên tổ chức Yamaguchi, cô hơi nhíu mày, cô đã từng nghe qua tên tổ chức hắc bang này, nhưng ở địa bàn Âu Mỹ, tổ chức Yamaguchi chẳng là gì cả. Ly Tâm nghĩ Yamaguchi tương đối có tiếng tăm ở châu Á, bây giờ nghe Tiêu Vân nói vậy, hình như thực lực của bọn họ cũng không ra sao.

      Thực ra Ly Tâm không biết, Yamaguchi là tổ chức hắc bang hàng đầu Nhật Bản, là thế lực lớn ở Châu Á. Chỉ có điều, cả Ly Tâm lẫn đám Tiêu Vân và Ngô Sâm sống ở bên Mỹ, trong mắt bọn họ chỉ có Tề Gia, Lam Bang và Mafia, vì vậy bọn họ cho rằng Yamaguchi là thế lực nhỏ không đáng bận tâm.

      Tuấn Kỷ gật đầu đồng tình: “Không phải bọn chúng”

      Ngô Sâm quay sang nhìn Tuấn Kỷ: “Là ai? Cậu đã điều tra ra rồi?”

      Thần sắc Tuấn Kỷ trở nên nghiêm túc hẳn: “Thuốc nổ sử dụng ở biệt thự tối qua, nếu tôi không nhìn nhầm, thì chính là sản phẩm của Lam Bang, đã bị đào thải từ bốn năm trước”.

      Tiêu Vân sững người: “Ý cậu là Lam Bang?”. Ly Tâm cũng cảm thấy rất kỳ lạ, Lam Bang tại sao lại nhắm vào Tiêu Vân?

      Tuấn Kỷ lắc đầu: “Cũng không chắc lắm, tổ chức Yamaguchi là một nhánh của Lam Bang. Chúng không có thực lực mạnh đến mức vượt qua địa giới của chúng. Chúng hành động nhanh như cắt, lôi cả tôi vào cuộc. Có điều, tôi cảm thấy chúng chỉ là đe dọa và cảnh cáo chúng ta chứ không có ý giết người diệt khẩu”.

      Ngô Sâm trầm mặc một lát rồi lên tiếng: “Nếu đúng là Lam Bang, tôi nghĩ chúng không phải nhằm vào tôi và Tiêu Vân, có khả năng mục tiêu của Lam Bang là cậu”.

      Tuấn Kỷ nhếch mép mỉm cười: “Tôi cũng nghĩ như vậy”.

      Tú Thủy nghe nói vậy lập tức nói với giọng gấp gáp: “Vậy mà anh vẫn còn giữ vẻ bình thản như không có chuyện gì xảy ra, anh còn không mau tăng cường lực lượng bảo vệ đi”. Tú Thủy không biết Lam Bang hay Yamaguchi là gì, nói một cách khác cô không hề biết bọn chúng lớn mạnh thế nào, cô chỉ cảm thấy nếu chúng đã nhằm vào Tuấn Kỷ thì anh ta nhất định sẽ gặp nguy hiểm.

      Tuấn Kỷ mỉm cười châm biếm: “Nếu chúng dám động đến tôi, thì chẳng cần gây ra mấy chuyện cảnh cáo như thế này đâu. Có điều tôi muốn biết ý đồ của chúng, tại sao chúng dám cảnh cáo Phương gia chúng tôi?”. Ngữ điệu của Tuấn Kỷ tương đối bình tĩnh.

      Tuy nhiên, Ly Tâm bắt gặp tia lạnh lùng và sắc bén từ ánh mắt Tuấn Kỷ qua gương chiếu hậu. Cô đột nhiên cảm thấy, có lẽ anh chàng playboy này không chỉ biết mỗi việc đi cua gái.

      Reng reng reng, điện thoại tùy thân của Tuấn Kỷ đột ngột reo vang, nụ cười trên môi Tuấn Kỷ hơi thay đổi, anh ta cười gượng : “Ông già biết tin nhanh thật đấy”. Vừa nói anh ta vừa thở dài bắt điện thoại.

      Ly Tâm giảm tốc độ, cô buồn bực trừng mắt với Tuấn Kỷ qua gương chiếu hậu. Cô và anh ta rõ ràng là quan hệ tiền trao cháo múc, tại sao bây giờ cô lại trở thành lái xe của bọn họ. Tuấn Kỷ nở nụ cười quyến rũ khi bắt gặp ánh mắt của Ly Tâm, khiến sắc mặt cô càng tối thêm.

      “Ly Tâm, rẽ trái”. Tuấn Kỷ cười híp mắt chỉ đường cho Ly Tâm.

      Ly Tâm đạp cần phanh, đợi đến khi xe dừng lại hẳn cô mới cất giọng lạnh lùng: “Tôi thuê chiếc xe này, tôi sẽ thanh toán tiền đầy đủ cho anh. Còn bây giờ, các anh xuống xe hết cho tôi”. Cô không muốn bị dây vào mấy chuyện phiền phức, mà những người ở trên xe hình như là phiền phức lớn.

      Tuấn Kỷ cong cong khóe mắt: “Đây là vật không bán, nhưng tôi có thể tặng cô. Ly Tâm, cô không muốn đi cùng chúng tôi, tôi sẽ không ép cô, nhưng sau khi tìm thấy Tùy Tâm, tôi sẽ đi đâu tìm cô? Hơn nữa, bây giờ tôi bị truy sát, tuy chỉ là lời cảnh cáo nhưng gãy chân gãy tay cũng là một loại cảnh cáo, cô nhẫn tâm bỏ mặc chúng tôi ở nơi này? Không có kỹ thuật lái xe của cô, chỉ e là chúng tôi chưa kịp đến nơi đã mất đi mấy phần mạng sống.

      Đúng rồi, quan trọng nhất là bọn chúng đến đây cảnh cáo tôi, Tú Thủy không nằm trong phạm vi cảnh cáo của chúng. Nhưng sợ là chúng thấy cô ấy không thuận mắt sẽ ra tay cả với cô ấy. Thế lực Lam Bang lớn đến mức nào, tôi không cần nói nhiều. Gia thế của Tú Thủy Ngô Sâm không phải bình thường, nhưng chịu thiệt vẫn là chịu thiệt, dù sao mạng sống cũng chỉ có một mà thôi”.

      Ly Tâm quay đầu lạnh lùng nhìn Tuấn Kỷ: “Anh uy hiếp tôi?”

      Tuấn Kỷ mỉm cười lắc đầu: “Không, tôi chỉ là thành tâm thành ý đề nghị cô hãy đến nhà tôi trong khoảng hai ngày. Đợi vụ này giải quyết ổn thỏa, tôi tuyệt đối không ngăn cản cô, cô muốn đi đâu thì đi. Cô đã giúp tôi hai lần, đối phương sẽ tưởng cô cùng hội cùng thuyền với chúng tôi. Bây giờ là lúc nguy hiểm lắm”.

      Bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Tuấn Kỷ,  Ly Tâm hơi nhíu mày. Tú Thủy ở bên cạnh thấy vậy nhoài người sang ôm tay Ly Tâm: “Ly Tâm, em nhẫn tâm bỏ chị ở lại đây sao? Phương Tuấn Kỷ có cả gia tộc lớn đứng sau nên không ai dám động đến anh ấy. Chị thì chẳng có gì cả, đi theo bọn họ cả ngày chỉ biết lo nơm nớp. Để đề phòng chuyện xấu, chúng ta đến Phương gia hai ngày đi. Ly Tâm, coi như em đi cùng chị được không? Có em đi cùng chị, chị cũng yên tâm hơn”.

      Thấy vẻ mặt khẩn cầu của Tú Thủy, Ly Tâm bất giác trừng mắt với cô: “Trước đây không có em, chẳng phải chị vẫn sống tốt đấy thôi”. Miệng nói vậy nhưng cô vẫn rồ ga phóng xe đi. Cô không muốn tìm phiền phức thì phiền phức lại tự tìm đến cô, đáng ghét thật.

      Tú Thủy cười tươi khi thấy Ly Tâm tuy nói những lời vô tình nhưng chân tay làm theo ý Tuấn Kỷ, Ly Tâm đúng là vẫn nể tình cô. Hơn nữa tình hình bây giờ như Tuấn Kỷ nói, anh ta là người có thế lực nên Lam Bang cùng lắm chỉ cảnh cáo, những người còn lại chẳng là gì đối với Lam Bang, nếu chúng động thủ thì bọn họ chỉ có chịu thiệt. Trong khi đó, Ly Tâm càng không có thế lực chống đỡ đằng sau lưng, nếu liên lụy đến Ly Tâm, bọn họ sẽ áy náy cả đời. Vì vậy đưa Ly Tâm cùng đến Phương Gia mới là thượng sách.

      Thật ra bọn họ không biết chỗ dựa của Ly Tâm lớn đến mức nào, nếu Tề Gia và Lam Bang công khai trở mặt thì không nói làm gì, còn nếu hai bên ở trạng thái bằng mặt không bằng lòng, dù đi đến đâu Lam Bang đều phải kiêng dè Ly Tâm. Về phần Ly Tâm, cô nhận lời đến Phương gia không phải vì sợ Lam Bang mà cô lo lắng cho sự an nguy của Tú Thủy. Dù sao Tề Mặc cũng không bắt cô quay về ngay, cô sẽ đưa Tú Thủy đến nơi an toàn rồi tính sau.

      Phương Gia là một gia tộc nổi tiếng trong giới bạch đạo. Tuy nhiên, thế lực của bọn họ không ở Âu Mỹ mà ở nước Nga, bọn họ xưng bá ở hai địa bàn rộng lớn là Nga và Trung Quốc nên bọn họ cùng Tề Gia và Lam Bang ở Âu Mỹ tạo thành thế kiềng ba chân. Thế lực của Phương gia không vang danh khắp bốn châu khác nhưng cũng không thể coi thường.

      Lão đại đương nhiệm của Phương gia là bố của Phương Tuấn Kỷ, là một nhân vật hô phong hoán vũ ở hai địa bàn Trung Quốc và Nga. Phương Gia có sự nghiệp hiển hách trên giới bạch đạo, có mối quan hệ mật thiết với chính phủ hai nước. Ngành nghề có quy mô lớn nhất trong tay Phương gia là khai thác dầu mỏ.

      Sau khi đến Phương Gia, Ly Tâm trở lại trạng thái vô lo như bình thường, cô vui vẻ cùng Tú Thủy hưởng thụ khoảng thời gian an bình hiếm có.

      “Ly Tâm, ngón tay của em bị thương từ lúc nào vậy, đưa chị xem nào!”. Buổi chiều không có việc gì làm, Tú Thủy và Ly Tâm cùng đám Ngô Sâm chơi bida trong phòng giải trí của ngôi biệt thự, Tú Thủy lên tiếng hỏi khi thấy miếng băng y tế dán quanh ngón tay Ly Tâm.

      Ly Tâm nhếch mép trả lời: “Không sao cả”. Nói xong cô cầm gậy đánh bóng, không trúng, Ly Tâm tránh sang một bên, nhường chỗ cho Tiêu Vân.

      “Kỹ thuật không tồi”. Tuấn Kỷ không biết đi vào lúc nào, đứng ở bên cạnh mỉm cười tán dương Ly Tâm. Ly Tâm nghe vậy bất giác sờ lên miếng băng dán bọc quanh chiếc nhẫn.

      “Đúng rồi, tối nay có một vị khách quý đến đây, tôi có thể không chơi cùng mọi người, mọi người cần gì cứ dặn dò là được, không cần nể mặt tôi đâu”. Tuấn Kỷ mỉm cười lên tiếng.

      Ngô Sâm cau mày: “Khách quý? Trong con mắt của Phương gia cũng có hai từ này sao? Là ai vậy, nhân vật tai to mặt lớn cỡ nào?”

      Tuấn Kỷ lắc đầu: “Tôi không biết, là ba tôi nhắn lại, ông già chỉ nói là có khách quý đến, nhưng không nói rõ là ai. Ông già sẽ đích thân tiếp đón, tôi đi theo, không cho phép bất cứ ai lộ diện, chắc đây không phải là nhân vật tầm thường”. Tuấn Kỷ vừa nói vừa tỏ ra nghiêm chỉnh.

      Tiêu Vân để cây gậy đánh bóng xuống bàn đi tới: “Không phải là nguyên thủ quốc gia nào đấy chứ?”

      Tuấn Kỷ lắc đầu: “Nếu phải, đã không có chuyện ông già dặn dò kỹ thế. Tôi nghĩ chắc là một đại nhân vật nào đó ở trong giới”.

      “Là ai nhỉ?” Tú Thủy cũng góp lời

      “Nếu biết là ai đã không cần suy đoán”. Tuấn Kỷ mỉm cười.

      “À, vụ Lam Bang giải quyết thế nào rồi?” Ly Tâm ngồi một bên nói chen vào. Tề Mặc đang ở New York đợi cô, cô thật sự không dám ở lại nơi này lâu hơn.

      Tuấn Kỷ vừa tiến lại gần vừa lên tiếng: “Lam Bang và ba tôi có một số tranh chấp, không ai chịu nhường ai. Lam Bang hết cách nên đành phải dùng tôi để cảnh cáo ba tôi. Có điều cách làm này mà khiến Phương Gia cúi đầu, chúng tôi cũng không có địa vị ngày hôm nay. Vì vậy rất xin lỗi, cô vẫn phải ở lại đây hai ngày”. Tuấn Kỷ nói xong ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm.

      Ly Tâm cau mày, có chuyện gì mà Lam Bang làm căng với Phương gia như vậy? Tuy cô không biết Phương gia có thế lực lớn đến mức nào nhưng nghe khẩu khí chẳng coi Lam Bang ra gì của Tuấn Kỷ, có thể đoán Phương gia cũng không vừa. Nhưng Lam Bang tỏ thái độ nóng vội như vậy, lẽ nào Tề Gia đã bắt đầu động thủ? Nên biết Tề Mặc không phải loại người chịu để kẻ khác chơi xấu, nhiều khả năng Tề Mặc đã ra tay rồi.

      Nghĩ đến đây, Ly Tâm lại cầm cây gậy gỗ đi đánh bóng tiếp. Tuấn Kỷ thấy vậy không làm phiền Ly Tâm mà quay sang trò chuyện cùng đám Ngô Sâm, chỉ có ánh mắt anh ta là nghiêm túc từ đầu đến cuối.

      Màn đêm buông xuống, Ly Tâm tươi cười cùng Tú Thủy, Tiêu Vân và Ngô Sâm rời khỏi phòng giải trí. Hiếm có dịp được vui chơi cả buổi chiều, sự bất mãn của Ly Tâm hoàn toàn biến mất thay vào đó là tâm trạng vui vẻ.

      “Sao lại canh gác cẩn mật như vậy”. Mới rời khỏi phòng giải trí vài bước, Ngô Sâm đột nhiên lên tiếng.

      Ly Tâm ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trên con đường lớn phía trước tòa nhà chính, đám người hầu cung cung kính kính xếp thành hai hàng, tất cả đèn đóm bật sáng choang, khiến sân trước ngôi biệt thự sáng như ban ngày. Do phòng giải trí thuộc ngôi biệt thự của Tuấn Kỷ ở ngay bên cạnh, cách tòa nhà chính không xa mấy nên Ly Tâm có thể nhìn thấy rõ ràng. Tuấn Kỷ và một người đàn ông lớn tuổi đứng ở cửa tòa nhà chính, như đang chờ đợi khách quý đến. Ly Tâm bất giác nhíu mày, cảnh tượng này có vẻ giống lúc cô cùng Tề Mặc trở về Tề Gia.

      “Bốn vị mời qua bên này”. Một người cúi xuống làm động tác mời đám Ly Tâm đi về một hướng khác.

      Ly Tâm mới đi hai bước, sân trước có tiếng xe ô tô vọng lại, cô bất giác quay đầu, thấy tất cả mọi người đều cúi xuống. Một hàng xe con từ từ tiến vào, xe đều màu đen tuyền càng trở nên bá khí trong đêm tối. Chiếc Cadillac đầu đoàn toát ra sự sắc bén tôn quý.

      Cadillac chẳng phải là loại Tề Mặc ưa thích hay sao? Ly Tâm liền quay hẳn người, chiếc Cadillac dẫn đầu đột ngột dừng lại, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, Ly Tâm bỗng nhiên có một cảm giác chẳng lành.

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s