Đạo tình

Đạo tình_chương 76

Chương 76 : Xử phạt

Dịch : greenrosetq

      Jiaowen nghe nói vậy đưa mắt lườm Tứ Ưng. Tứ Ưng chưa bao giờ cùng một lúc tụ tập ở Tề Gia, hơn nữa lại ở đây những hai ba ngày, kẻ có đầu óc và cái mũi tinh tường chắc chắn sẽ ngửi ra mùi gì đó. Thể lực Tề Mặc vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên cần một người bảo vệ. Tứ Ưng không tiện ở lại bên cạnh Tề Mặc, vậy chỉ còn một mình Jiaowen.

      Jiaowen cau mày đáp: “Tâm ý? Nói hay thật đấy. Thôi, tôi cũng không nhiều lời với các chú. Hiếm có dịp tới Tề Gia, tôi sẽ ở lại hai ngày”. Nói xong anh ta đứng dậy đi ra ngoài.

      Tứ Ưng nhìn nhau gật đầu. Tuy bây giờ bọn họ ở trong đại bản doanh của Tề Gia nhưng vẫn không thể lơi là cảnh giác, Jiaowen có thể ở bên cạnh Tề Mặc mấy ngày thì tốt quá. Dựa vào thân thủ của Jiaowen, làm vệ sỹ của Tề Mặc tuyệt đối không thành vấn đề.

      Thời gian vùn vụt trôi qua, Ly Tâm được tiếp thêm máu tươi, sắc mặt ngày càng khá hơn. Một hai ngày sau cô đã có thể xuống giường đi lại. Trên thực tế Ly Tâm chỉ bị thương ngoài da, còn về chuyện mất máu quá nhiều, cô được bổ sung kịp thời nên hồi phục nhanh chóng.

      Tình trạng hồi phục vết thương của Tề Mặc còn nhanh hơn Ly Tâm. Hai ngày sau, trông hắn gần lúc trước, chỉ có điều thể lực của hắn không hiểu tại sao hồi phục tương đối chậm. Theo sự suy đoán của Lập Hộ, có lẽ do Tề Mặc bị nội thương nặng nề nên thể lực mới không thể nhanh chóng hồi phục. Tuy nhiên, đây cũng không phải vấn đề to tát, Tề Mặc đã hoàn toàn bình thường ngoài việc không có sức mạnh.

      Mặc dù khỏe lại nhưng Ly Tâm cũng chỉ biết mở miệng khi cơm được đưa đến, giơ chân giơ tay khi thay quần áo, mọi việc đều do Tề Mặc phụ trách. Nộ khí trong đáy mắt hắn không biến mất mà ngày càng đậm đặc hơn. Do Tề Mặc không thể hiện ra bên ngoài nên Lập Hộ và Jiaowen dù ở bên Tề Mặc cả ngày cũng không phát hiện ra, chỉ có Ly Tâm mới cảm nhận rõ ràng.

      Đặc biệt là lúc bôi thuốc cho Ly Tâm, sắc mặt Tề Mặc càng khó coi khi thấy những dấu kim tiêm trên cánh tay cô, khiến Ly Tâm đến lúc ăn cơm cũng giật mình thon thót. Cô thầm lo lắng, không biết vết thương nhanh khỏi tốt hơn hay khỏi chậm tốt hơn, không biết sau khi cô lành hẳn, Tề Mặc sẽ xử phạt cô như thế nào. Gương mặt sắt đen sì của hắn khiến cô không khỏi toát mồ hôi lạnh.

      Hai ngày nay Jiaowen không rời khỏi Tề Mặc. Nhưng Jiaowen chỉ dám đứng sau lưng Tề Mặc, khi Tề Mặc đưa mắt về phía anh ta, anh ta liền cười hihi giống một tên ngốc chứ chẳng phải là thủ lĩnh tổ chức mafia Italy, khiến Ly Tâm cũng thấy lo lắng thay anh ta. Có điều để tránh sự trừng phạt của Tề Mặc, phản ứng đó có thấm vào đâu. Nếu không vượt qua cửa ải này, anh ta sẽ bị đẩy lên sao Hỏa đào than mất.

      Tuy nhiên trong hai ngày qua, Tề Mặc chỉ đối xử lạnh lùng với Ly Tâm, hắn coi Jiaowen như không tồn tại. Chỉ Jiaowen biết rõ, Tề Mặc không thể hiện thái độ có nghĩa là một cơn thịnh nộ càng ác chiến hơn đang chờ đón anh ta. Jiaowen nhận lời làm vệ sỹ của Tề Mặc cũng chỉ với mục đích tìm xem có cách nào dập tắt nộ khí của Tề Mặc. Kết quả, thái độ của Tề Mặc khiến anh ta không biết đường nào mà lần.

      Sáng sớm, ánh nắng ban mai chiếu khắp bốn phương, lá cây rung rinh bởi làn gió nhè nhẹ, tiếng chim hót líu lo, thời tiết ấm áp, báo hiệu một ngày đẹp trời.

      Đứng trong căn phòng tối, Ly Tâm trừng mắt với Hoàng Ưng. Tại sao cô bị đưa đến đây? Vết thương của cô vẫn chưa lành hẳn cơ mà? Tại sao một ngày đẹp trời như vậy, cô không thể ra ngoài tắm nắng, chuyên tâm trị liệu mà bị đưa xuống một tầng ngầm trống không thế này?

      Thấy vẻ oán trách của Ly Tâm, Hoàng Ưng nhún vai: “Đây là mệnh lệnh của lão đại. Nếu cô không nghe, tôi cũng không ngăn cản cô”.

      Nghe Hoàng Ưng nói đây là mệnh lệnh của Tề Mặc, Ly Tâm bất giác rùng mình. Cô sắp bị xử phạt rồi, mấy ngày vừa qua không nghe Tề Mặc nhắc đến, Ly Tâm còn tưởng Tề Mặc tha cho cô. Bây giờ mới thấy, cô nên tin tưởng tuyệt đối, tin tưởng vô điều kiện vào lời nói của Tề Mặc, bởi vì hắn không bao giờ quên. Ly Tâm cau mày hỏi: “Tôi bị xử phạt như thế nào?”.

      Hoàng Ưng nhấc một cái hộp bằng da vừa mang đến và mở hộp: “Tôi không biết, nhiệm vụ của tôi hôm nay là dạy cô cách sử dụng súng”.

      “Súng?” Ly Tâm nghi hoặc hỏi Hoàng Ưng khi nhìn thấy báng súng đen nhánh trong hộp.

      Hoàng Ưng không còn vẻ mặt vô tư như thường ngày, anh ta tỏ ra vô cùng nghiêm túc: “Cô hãy nhìn động tác và trình tự tôi làm. Tôi chỉ dạy một lần thôi”. Nói xong, anh ta lấy các bộ phận trong hộp, bắt đầu lắp ráp khẩu súng lục.

      Hoàng Ưng lắp rất nhanh, loáng một cái đã thành khẩu súng lục hoàn chỉnh. Hoàng Ưng không nhìn Ly Tâm, nhanh chóng tháo dỡ khẩu súng và đặt về chỗ cũ. Sau đó, anh ta mới quay sang Ly Tâm, vẻ mặt vô cảm: “Đến lượt cô”.

      Ly Tâm hơi nhếch mép, vừa giơ tay cầm đồ vừa nhớ lại trình tự lắp ráp vừa rồi: “Tại sao lại dạy tôi cách sử dụng súng? Đây là sự trừng phạt kiểu gì thế?”.

      Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng: “Trong lúc huấn luyện không được nói linh tinh, tôi cho cô hai phút. Nếu hai phút vẫn chưa lắp xong, cô đừng trách tôi không khách khí”.  Anh ta vừa nói vừa đi tới một góc rút một chiếc roi dài, sau đó vụt mạnh vào không khí. Tiếng roi vun vút sắc lạnh truyền đến tai Ly Tâm, khiến cô bất giác sững người.

      Đến lúc này, Ly Tâm mới biết Hoàng Ưng thật sự nghiêm túc, cô bắt đầu lắp ráp khẩu súng lục. Sự trừng phạt của Tề Mặc đối với cô là bắt cô học cách sử dụng súng? Không biết hắn có ý gì?

      Cả gian phòng chìm trong yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc trên tay Hoàng Ưng. “Còn hai muơi giây nữa”. Hoàng Ưng không nhìn đồng hồ, cất giọng lạnh lùng.

      Ly Tâm cau mày, đẩy nhanh thao tác trên tay. Đối với  một người chỉ biết mỗi động tác bóp cò súng như Ly Tâm, thời gian hai phút là quá ít, cô lắp mãi cũng không thành hình.

      “Hoàng Ưng, anh dạy cho tôi một lần được không? Vừa rồi động tác của anh nhanh quá, tôi vẫn chưa nhìn rõ”. Thấy thời gian sắp hết, Ly Tâm ngẩng đầu nói với Hoàng Ưng.

      Hoàng Ưng không thay đổi sắc mặt, bắt đầu đếm ngược: “Ba giây, hai giây, một giây”. Thời gian vừa hết, Hoàng Ưng đột ngột quất chiếc roi da dài trong tay lên người Ly Tâm. Không ngờ Hoàng Ưng ra tay thật, Ly Tâm vội né sang một bên. Nhưng chiếc roi da của Hoàng Ưng như vật thể sống, bám theo Ly Tâm không rời và cuối cùng đánh trúng vào bắp tay Ly Tâm.

      Ly Tâm cảm thấy cánh tay đau rát, cô trừng mắt nhìn Hoàng Ưng: “Tôi có địa vị ngang bằng các anh, không được sự đồng ý của tôi, các anh không thể chạm đến người tôi”. Câu này chính bọn họ nói với cô, bây giờ lại dám đánh cô.

      Hoàng Ưng vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng: “Đây là mệnh lệnh của lão đại. Nếu cô không phục có thể đi tìm lão đại chất vấn. Bây giờ cô hãy làm lại cho tôi, nhưng lần này tôi chỉ cho cô một phút rưỡi”.

      Ly Tâm nghe nói là mệnh lệnh của Tề Mặc, biết Hoàng Ưng sẽ không nể tình cô. Hoàng Ưng nói xong liền tháo khẩu súng Ly Tâm lắp dở để vào chỗ cũ rồi bắt đầu tính thời gian mà không hề hỏi Ly Tâm đã chuẩn bị xong chưa. Ly Tâm nghiến răng, cố chịu nỗi đau rát ở cánh tay và bắt đầu lắp súng.

      Ly Tâm là thần trộm nên cô được huấn luyện nhanh tay nhanh mắt. Vừa rồi, Hoàng Ưng lắp súng khá nhanh nhưng các động tác không lọt qua mắt cô. Ly Tâm chỉ là phản kháng từ trong ý thức, không tập trung tinh thần nên mới không thành công. Bây giờ biết không thể làm theo ý mình, Ly Tâm thầm rủa Tề Mặc, đôi bàn tay bắt đầu lắp súng với tốc độ nhanh nhất.

      “Một phút mười hai giây”. Nhìn khẩu súng hoàn chỉnh trong tay Ly Tâm, Hoàng Ưng thông báo thời gian. Xem ra cô Ly Tâm này là người có năng lực thật sự. Lúc này, đôi lông mày của Hoàng Ưng mới từ từ giãn ra, anh ta còn tưởng mệnh lệnh của lão đại quá hà khắc với Ly Tâm, nhưng không hoàn toàn là như vậy.

      Hoàng Ưng gật đầu với Ly Tâm, anh ta quay người đi sang chỗ huấn luyện ở bên cạnh. Ly Tâm đảo mắt qua chỗ tập bắn rộng cả ngàn mét vuông. Lúc đầu cô còn nghĩ một gian phòng rộng như vậy không biết để làm gì. Hóa ra đây là nơi chuyên tập bắn súng.

      Khi đứng vào vị trí, Hoàng Ưng nhận khẩu súng trong tay Ly Tâm: “Khoảng cách từ đây đến bia tập bắn là năm mươi mét, vị trí giữa hồng tâm chỉ có một cm. Nhiệm vụ của cô ngày hôm nay là phải bắn hai phát trúng tâm điểm. Nếu không, cô sẽ không được rời khỏi nơi này”. Vừa nói anh ta vừa bắn pằng pằng sáu phát mà không thèm ngắm.

      Ly Tâm thấy trên bia tập bắn có đúng một lỗ đạn, sáu viên đạn cùng bắn trúng vào một điểm trên hồng tâm. Ly Tâm bất giác lườm Hoàng Ưng, cô biết anh ta bắn súng giỏi từ lâu, không cần anh ta trổ tài.

      Hoàng Ưng quay đầu nhìn Ly Tâm và tung khẩu súng cho cô: “Nếu cô bắn không trúng thì sẽ bị nhốt ở nơi này. Đến khi nào bắn trúng mới được phép ra ngoài”. Nói xong, anh ta sải bước rộng đi tới cửa phòng.

      Ly Tâm còn chưa biết phải làm sao, Hoàng Ưng đến cửa phòng đột nhiên quay đầu nói: “Tôi quên không báo cho cô biết, quy định ở đây là không có nước uống, không có cơm ăn. Cô cứ tha hồ dây dưa lề mề đi”. Nói xong Hoàng Ưng lập tức biến mất. Chỉ nghe một tiếc cắc vọng đến, cánh cửa đã bị khóa chặt.

      Ly Tâm sa sầm mặt khi nghe Hoàng Ưng nói không có nước uống và cơm ăn. Nhìn xuống khẩu súng trong tay và bia tập bắn ở phía đối diện, cô nghiến răng kèn kẹt: “Không cho tôi ăn cơm? Đừng mơ, Ly Tâm tôi không phải đồ vô dụng”. Nói xong Ly Tâm bắt đầu tấn công bia tập bắn tới tấp.

      Pằng pằng pằng, tiếng súng nổ trong không gian yên tĩnh khiến căn phòng dưới tầng ngầm tràn đầy sức sống.

      “Đáng chết thật, rốt cuộc đây là trò gì?” Bắn cho đến khi cánh tay tê liệt, Ly Tâm dừng lại trừng mắt nhìn bia tập bắn, không có một viên đạn nào trúng hồng tâm. Cô đã bắn không biết bao nhiêu lâu, nhả không biết bao nhiêu viên đạn mà không trúng. Nếu không phải Hoàng Ưng thị phạm trước, chắc chắn Ly Tâm sẽ cho rằng súng của cô có vấn đề.

      Bắn súng nhìn bề ngoài không phải là trò tốn thể lực, nhưng khi thửqua mới biết khó khăn đến mức nào. Cánh tay Ly Tâm lúc này vừa đau nhức vừa tê liệt, cô đứng tựa vào bờ tường điều hòa hơi thở.

      Cơ thể Ly Tâm vẫn chưa khỏi hẳn nên không có sức. Bây giờ cô lại phải đứng một thời gian dài, thực hiện cùng một động tác, gương mặt cô dần trở nên trắng bệch, từng giọt mồ hôi từ trán nhỏ xuống.

      “Đói bụng quá. Tề Mặc, anh không phải là người tốt”. Ly Tâm nghiến răng, lại bắt đầu tập bắn. Bụng trống rỗng kêu ùng ục khiến cô vô cùng khó chịu. Ly Tâm coi bia đạn ở phía đối diện là Tề Mặc, phẫn nộ nhả đạn vào “người hắn”.

      Ly Tâm vốn tưởng Tề Mặc không trừng phạt cô. Trước đây hắn chưa từng phạt nặng cô bao giờ, mặc dù hắn rất hà khắc nhưng cô đều có thể lấy công chuộc tội. Lần này, Ly Tâm cũng tưởng cô có công cứu hắn nên sẽ tha cho cô. Không biết Tề Mặc tự dưng đứt sợi dây thần kinh nào, lôi cô đến đây xử phạt.

      Xử phạt không nói làm gì, tại sao còn không cho cô ăn cơm, đây là điều cô ghét nhất. Chuyện gì cũng có thể thương lượng ngoài việc ăn uống, càng nghĩ Ly Tâm càng tức giận. Cô chỉ biết trút giận vào bia đạn trước mặt.

      Ở phòng trên cùng của tầng ngầm, Hồng Ưng lắc đầu khi chứng kiến cảnh tượng ở bên dưới qua màn hình giám sát: “Có phải lão đại nghiêm khắc quá không? Cô ấy vẫn chưa khỏi bệnh, lại chưa học bắn súng bao giờ”.

      Hoàng Ưng ngồi ở bên cạnh nhún vai: “Lão đại dặn dò như vậy, tôi làm sao dám không nghe. Tôi đã chỉnh bia đạn ở khoảng cách ngắn nhất rồi, hơn nữa sáng nay tôi cũng cho cô ấy ăn nhiều rồi mới đưa cô ấy đi. Mà anh đừng quên, năm đó chúng ta cũng chưa từng học bắn súng, bị lão đại quăng ở đó ba ngày ba đêm. Lúc đó chúng ta mới bao nhiêu tuổi, có tám tuổi thôi”. Sắc mặt Hoàng Ưng trở nên u ám khi nhớ lại chuyện bị bỏ đói, phải bán sống bán chết bắn trúng đích mới được thả ra ngoài.

      Trên màn hình hiển thị, Ly Tâm một tay sờ bụng, một tay bắn súng, mồ hôi chảy ròng ròng xuống má cô. Hồng Ưng lên tiếng: “Thuộc hạ của lão đại không phải dễ làm. Chuyện này thoạt nhìn qua tưởng là trừng phạt nhưng đến lúc cần dùng đến mới biết dụng ý của lão đại. Ly Tâm hình như vẫn chưa hiểu ra”.

      Hoàng Ưng không rời mắt khỏi Ly Tâm trên màn hình: “Cũng có thể cô ấy hiểu, nhưng thật sự không có tư chất”.

      Nghe Hoàng Ưng nói vậy, Hồng Ưng bất giác nhíu mày. Có lẽ Hoàng Ưng nói đúng, Ly Tâm vốn là người thông minh giảo hoạt, cô ấy chắc hiểu được ý nghĩa của vụ xử phạt lần này. Về việc Ly Tâm bắn mãi không trúng, có lẽ là xuất phát từ tư chất của cô.

      Thật ra Hồng Ưng và Hoàng Ưng không biết, Ly Tâm một khi bụng đói là đầu óc mơ hồ lẫn lộn, cô làm sao có thể nghĩ sâu sa như vậy. Ly Tâm chỉ muốn bắn trúng hai phát rồi đi ra ngoài giải quyết cái bụng mà thôi. Không thể không thừa nhận, ở những phương diện khác Ly Tâm rất thông minh nhưng về mặt này, cô tương đối chậm hiểu.

      Pằng pằng pằng, tiếng súng vẫn liên tục vang vọng khắp tầng ngầm. Ban đầu là những loạt đạn không ngừng nghỉ, sau đó từng viên từng viên một được bắn ra, cuối cùng mãi mới thấy một tiếng súng nổ, lúc này đã một ngày trôi qua.

      Gió đêm thổi nhè nhẹ mang mùi hương thảo mộc, cả thành phố New York được thắp sáng bởi ánh đèn điện đủ loại màu sắc.

      Ở dưới tầng hầm, Ly Tâm không nhấc nổi cánh tay. Mặt cô trắng bệch, một tay ôm bụng ngồi bệt xuống đất. Mệt quá, mệt đến mức toàn thân cô không còn chút sức lực, cánh tay bắn súng cứng đờ như không phải tay của cô. Ly Tâm rõ ràng đã tập trung hết sức lực và tinh thần, tại sao cô vẫn không bắn trúng dù chỉ một phát đạn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ cô sẽ bị chết đói ở nơi này.

      Ly Tâm bất giác đưa mắt nhìn cánh cửa bị khóa chặt. Cánh cửa đó đối với cô vô cùng đơn giản, chỉ động một ngón tay là có thể mở ra. Nhưng chắc chắn người của Tề Mặc ở bên ngoài sẽ lại ném cô vào trong này. Mất mặt quá, sống đến bây giờ cô bao giờ không hoàn thành việc huấn luyện.

      Ly Tâm muốn đứng dậy, nhưng cơ thể mất hết sức lực của cô không nhúc nhích nổi.

      Ly Tâm biết Tề Mặc nói một là một hai là hai. Nếu cô không bắn trúng, cô đừng mong ra ngoài. Vì vậy Ly Tâm không dám thả lỏng, nhưng cô đã cố gắng hết sức mà vẫn không trúng.

      Nghĩ đến chuyện sẽ chết đói ở nơi này, toàn thân Ly Tâm căng cứng. Cô bám vào bờ tường từ từ đứng dậy. Nếu đổi lại là trước đây, Ly Tâm sẽ không vô dụng như vậy, một ngày không ăn uống đối với cô chưa là gì cả. Lúc nhỏ chịu sự huấn luyện nặng nề hơn mà cô vẫn có thể kiên trì.

      Tất cả là do cơ thể cô bây giờ dường như không bằng trước kia. Thời gian gần đây Ly Tâm liên tục bị thương, tiêu hao nhiều thể lực. Hơn nữa vết thương trên người cô chưa lành hẳn, khiến cô không chịu nổi cường độ huấn luyện không nặng cũng không nhẹ như thế này.

      Cánh tay trượt xuống, cơ thể không chống đỡ nổi khiến Ly Tâm ngã xuống đất. Cô bất giác cười gượng, Mộc Ly Tâm từ năm mười tuổi chưa bao giờ thảm hại như thế này. Cô bị gục ngã bởi đói khát và đau đớn, thật mất mặt quá đi.

      Ly Tâm còn chưa lấy lại hơi thở bình thường, một bóng hình xuất hiện trên đầu cô. Ly Tâm ngước nhìn, đập vào mắt cô là bộ dạng lạnh lùng của Tề Mặc. Ly Tâm mỉm cười: “Lão đại, tôi đã cố hết sức rồi”. Không phải cô thỏa hiệp mà cô thật sự không gắng gượng nổi.

      Tề Mặc đứng nhìn Ly Tâm một lúc rồi đưa tay ôm Ly Tâm đứng dậy: “Em vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ”.

      Ly Tâm tựa người vào lòng Tề Mặc, cô gật nhẹ đầu. Ly Tâm biết lời Tề Mặc nói ra như bát nước đổ đi không lấy lại được. Cô cũng không muốn như vậy. Mộc Ly Tâm cô là người có cá tính không chịu thua, đối mặt với khó khăn thử thách, cô càng không bỏ cuộc. Chỉ là bây giờ, sức lực của cô không cho phép, cô biết phải làm sao.

      Ly Tâm còn đang không biết mở miệng như thế nào, tay cô đột nhiên bị nhấc lên, Ly Tâm quay sang nhìn, thấy Tề Mặc nắm cổ tay cô giơ về phía trước. Hắn đỡ người cô đứng thẳng: “Nhằm thẳng, nhớ tĩnh tâm”.

      Thấy Tề Mặc chịu giúp cô, Ly Tâm liền gật đầu, cùng Tề Mặc đứng vào vị trí. Tựa vào bờ ngực rộng và rắn chắc của Tề Mặc, không hiểu tại sao Ly Tâm đột nhiên cảm thấy rất tự tin, lòng cô dần dần bình tĩnh lại.

      Trong đầu không còn tạp niệm, tất cả mọi phiền muộn, bất mãn, tự cao tự đại đều biến mất. Lúc này, Ly Tâm hoàn toàn tĩnh tâm, trong mắt cô chỉ còn lại duy nhất tâm điểm trên bia tập bắn.

      Pằng…tiếng súng đanh thép vang lên. Viên đạn bay trúng hồng tâm, miệng Ly Tâm cong lên thành nụ cười.

      “Cười gì, bắn một phát nữa”. Giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc vang bên tai khiến Ly Tâm lập tức ngậm miệng.

      Cô còn một phát súng nữa, vẫn là tiếng súng đanh thép, phát này Ly Tâm cũng bắn trúng hồng tâm.

      “Tại sao tự em lại bắn không trúng?” Tề Mặc vừa hỏi vừa thả tay Ly Tâm xuống.

      Ly Tâm nở nụ cười rạng rỡ, nói khẽ: “Bởi vì tâm không đủ tĩnh”.

      Lúc này, Ly Tâm hiểu ra hàm nghĩa của việc Tề Mặc xử phạt cô, đó là do tâm của cô không tĩnh. Nếu cô bình tĩnh nhìn nhận vấn đề, dựa vào trí thông minh của cô không khó đoán ra dụng ý của đám Lập Hộ, không khó đoán ra ý tứ của Tề Mặc khi hắn từ chối lấy máu cô. Sinh mạng chỉ có một, tuyệt đối không thể lãng phí, đây chính là ý của Tề Mặc.

      Ở trong lòng Tề Mặc, Ly Tâm mỉm cười lên tiếng: “Lão đại, tôi rõ rồi ạ. Có điều bây giờ tôi đói quá”.

      Tề Mặc gật đầu. Hắn cúi người bế Ly Tâm đi ra ngoài.

      Trên đời này làm bất cứ việc gì cũng cần phải tĩnh tâm. Sở dĩ Tề Mặc đi cứu cô là vì hắn biết không còn sự lựa chọn nào khác. Nếu hắn không đi, Ly Tâm sẽ mất mạng. Về việc Ly Tâm cứu hắn, tuy động cơ không sai nhưng cô đã quên mất các yếu tố bên ngoài, rằng đánh đổi mạng sống của cô không phải là sự lựa chọn duy nhất.

      Cô là người của hắn, hắn sẽ không để cô bị tổn thương bởi kẻ khác, càng không cho phép cô tự gây thương tổn cho bản thân. Bảo vệ một người có thể bảo vệ một giờ nhưng không thể bảo vệ cả đời, khiến cô trở nên mạnh hơn, khiến cô biết làm thế nào để tự bảo vệ bản thân mới là cách bảo vệ và che chở thực sự.

Advertisements

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s