Đạo tình

Đạo tình_chương 70

Chương 70 : Đào chi yêu yêu*

Dịch : greenrosetq

(*) “Đào chi yêu yêu” có nghĩa là “Mơn mởn đào tơ”, một câu trong Kinh thi. Nhưng Đào ở đó tức là Hoa đào, cây đào. Còn tựa chương này tác giả dùng chữ “Đào” có nghĩa là đào thoát, đào tẩu, thành ra tớ chẳng biết dịch thế nào :(

      Hai người ngồi nghỉ tầm mười phút, Tề Mặc đứng dậy hắng giọng: “Đi thôi”.

      Ly Tâm biết nơi này vẫn rất nguy hiểm. Ngoài sự uy hiếp của đám thổ dân còn bị nhiễm xạ nặng. Bản thân cô không nói làm gì, Tề Mặc chắc chắn sẽ không thể chịu đựng lâu. Hơn nữa, hai người không có đồ ăn thức uống, cứ tiếp tục tình trạng này khong sớm thì muộn cũng sẽ bỏ mạng. Ly Tâm im lặng cùng Tề Mặc đứng dậy.

      Ly Tâm né tránh cánh tay Tề Mặc giơ ra định ôm cô. Cô kiên định nắm chặt khẩu súng Tề Mặc vừa đưa, miệng mỉm cười: “Tôi đi được”. Vừa nói, Ly Tâm vừa thò đầu ra khỏi hốc cây. Nếu Tề Mặc tiếp tục bế cô chạy, tốc độ và thể lực của hắn sẽ nhanh chóng cạn kiệt. Vào lúc này, cô giảm gánh nặng cho hắn bao nhiêu, cơ hội sinh tồn sẽ nhiều hơn bấy nhiêu. Cô không phải là người yếu đuối, tuyệt đối không làm hòn đá kéo chân hắn vào lúc này.

      Tề Mặc thấy vậy hơi nhíu mày: “Em hãy tự mình chú ý”. Nói xong hắn dẫn đầu chạy về phía trước. Tề Mặc biết bây giờ không phải là lúc tranh cãi nên hắn không ép buộc Ly Tâm.

      Tề Mặc và Ly Tâm kẻ trước người sau tiến về phía trước. Hai người chỉ cách nhau chưa đến một cánh tay. Trong rừng cây rậm rạp gần như không thấy ánh mặt trời, họ cố gắng chạy càng xa bộ tộc thổ dân càng tốt.

      “Lập Hộ, Lập Hộ, có nghe thấy tôi nói gì không? Hãy trả lời tôi đi!”. Ly Tâm bám sát Tề Mặc. Vừa chạy cô vừa không ngừng phát tín hiệu từ chiếc hoa tai, để có thể liên lạc với bất cứ hệ thống thông tin nào.

      “Bạch Ưng, Hoàng Ưng. Mẹ kiếp, các anh còn chưa chết thì mau trả lời tôi đi”. Không có tiếng trả lời, đầu kia chỉ phát ra tiếng rè rè. Ly Tâm tức đến mức không nói thành lời. Lẽ nào bọn họ chỉ biết trốn đi, lẽ nào bọn họ không biết cô và Tề Mặc còn đang ở trong rừng núi. Lẽ nào không có Tề Mặc chỉ bảo, bọn họ chẳng chịu động chân động tay?

      Hoặc có thể nơi này không có tín hiệu, Ly Tâm tính đến khả năng khác. Nơi rừng núi hoang vu lấy đâu ra tín hiệu, không phải là thiết bị thông tin đặc biệt thì không có tác dụng. Chiếc hoa tai Ly Tâm đang dùng có thể bắt sóng với chiếc còn lại ở bất cứ nơi đâu trên trái đất. Nhưng chiếc còn lại bây giờ đang ở trên tai Tề Mặc, cô chỉ có thể thử phát đi tín hiệu. Lập Hộ có bắt được tín hiệu của cô hay không là vấn đề khác. Đây cũng là điều khiến Ly Tâm lo lắng nhất hiện nay.

      “Có rắn”. Tề Mặc ở đằng trước giơ tay gạt một tán cây rất lớn, Ly Tâm bám sát sau lưng hắn. Đột nhiên một con rắn màu đỏ tươi quăng  người từ trên cành cây vào lưng Tề Mặc. Ly Tâm không kịp nghĩ ngợi giơ tay định bắt con rắn.

      “Có độc”. Tề Mặc phản ứng rất nhanh lao về phía trước đồng thời quay ngang người, dùng khẩu súng lớn trên tay đập mạnh vào thân con rắn. Khi con rắn màu đỏ tươi rơi xuống đất, Tề Mặc dẵm chân vào đầu con rắn. Con rắn giãy đành đạch dưới gót giày Tề Mặc rồi tắt thở.

      Chứng kiến tốc độ và sức mạnh của Tề Mặc, Ly Tâm không nói một lời nào, tiếp tục cùng hắn lên đường. Phía trước là một đỉnh núi khá rộng không có cây cối. Nhóm Lập Hộ và Bạch Ưng nhận được tín hiệu của Ly Tâm, máy bay của họ bay đến đây mới có thể tìm thấy cô và Tề Mặc.

      Thể lực mỗi lúc một cạn kiệt, Ly Tâm dần dần không theo kịp bước chân Tề Mặc. Tề Mặc vốn đã đi tương đối chậm để đợi cô, nhưng Ly Tâm vẫn không thể trụ nổi. Bây giờ, cô cảm thấy đôi chân nặng trình trịch. Trong lúc vội vàng, Ly Tâm dẵm lên đám lá ẩm ướt ở dưới đất và trượt chân ngã xuống.

      “Cẩn thận”. Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai Ly Tâm, một cánh tay rắn chắc giữ chặt eo cô, giúp cô không bị ngã. Ly Tâm còn chưa kịp phản ứng, eo cô bị một lực mạnh kéo lên. Chỉ trong giây lát, Ly Tâm đã nằm trên lưng Tề Mặc.

      “Bám chắc vào”. Tề Mặc đặt Ly Tâm lên lưng mình rồi hắn thả hai tay. Một tay hắn nắm chặt khẩu súng lớn, một tay chuẩn bị ứng phó với những động tĩnh bất ngờ. Tề Mặc cõng Ly Tâm đi lên đỉnh núi.

      Ở trên lưng Tề Mặc, Ly Tâm không còn chút sức lực. Cô lập tức vòng tay qua cổ Tề Mặc, hai chân kẹp chặt thắt lưng hắn. Ly Tâm hơi quay đầu về phía sau, tay phải cô ôm cổ Tề Mặc, khẩu súng trong tay trái chếch về phía sau. Tề Mặc không thể quan sát động tĩnh ở sau lưng nên Ly Tâm sẽ làm việc đó, bây giờ là lúc cần hết sức cẩn thận.

      “Ly Tâm, Ly Tâm! Cô có ở đó không? Mau nói đi”. Giọng nói đầy lo lắng của Lập Hộ đột nhiên phát ra từ chiếc hoa tai.

      Hai mắt Ly Tâm sáng ngời, cô nhanh chóng trả lời: “Phương hướng không rõ, vị trí cụ thể không rõ. Chỉ biết là một đỉnh núi trơ trọi không mọc cây cối. Tôi và Tề Mặc đang leo lên trên đó. Khoảng nửa tiếng nữa sẽ tới nơi, các anh nhanh lên”. Ly Tâm nói một hơi. Cô chỉ có thể cung cấp cho Lập Hộ từng đó manh mối. Bây giờ, cô và Tề Mặc chỉ trông chờ vào sự tìm kiếm của Lập Hộ.

      “Được, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức đi tìm hai người. Hai người hãy cẩn thận đấy”. Ở đầu bên kia, Lập Hộ dường như thở phào nhẹ nhõm. Một loạt mệnh lệnh được phát ra, tất cả máy bay nhanh chóng xuất phát.

      Ly Tâm vừa kết thúc liên lạc với Lập Hộ. Bên phải cô đột nhiên có tiếng động cực lớn, cây cối đổ rạp sang hai bên. Một con vật giống như loài gấu và sư tử hợp thể vô cùng to lớn lao ra từ phía rừng rậm.

      Ly Tâm chưa kịp nhìn rõ hình dạng con vật, khẩu súng trong tay Tề Mặc nhằm trúng đầu con dã thú. Một tiếng nổ cực lớn, đầu con dã thú bị bắn nát, máu tuôn ra xối xả. Nhưng nó bị kích nộ vẫn hung hãn lao về phía trước. Cây cối xung quanh gãy răng rắc. Con quái vật càng đến gần, bộ dạng của nó càng trở nên đáng sợ.

      Tề Mặc vẫn giữ vẻ vô cùng lạnh lùng. Khẩu súng trong tay hắn không ngừng nhả đạn về bộ phận chí mạng trên người con quái vật. Một mặt, Tề Mặc cõng Ly Tâm nhảy sang  một bên, tránh khỏi đường đi của con quái vật.

      Thân hình to lớn của con quái vật cuối cùng cũng gục ngã xuống đất ngay trước mặt hai người. Nó tuy có sức mạnh kinh hồn nhưng cũng không thể đọ với khoa học kỹ thuật của loài người

      Lúc Tề Mặc đánh trả con quái vật, Ly Tâm vẫn nằm bất động trên lưng Tề Mặc, cô không quên quan sát tình hình ở phía sau. Ly Tâm hoàn toàn phối hợp không chờ Tề Mặc nhắc nhở. Ly Tâm cũng không hiểu tại sao lúc Tề Mặc lạnh lùng liếc nhìn cô, cô đã hiểu ngay ý  của Tề Mặc. Có lẽ vào giây phút đó, cô và Tề Mặc thần giao cách cảm, Ly Tâm nghiêm chỉnh chấp hành nhiệm vụ Tề Mặc giao cho cô trong khi hai người không nói một lời nào.

      Lúc con quái vật đổ xuống, rừng cây đột nhiên có cái bóng dịch chuyển. Ly Tâm không suy nghĩ lập tức lên nòng súng rồi lia đạn về hướng đó.  Dù là thổ dân địa phương hay là động vật bị biến dị do nhiễm xạ, chỉ cần chúng động đậy là cô phải hạ thủ ngay. Chậm một vài giây, cô và Tề Mặc sẽ không còn là đối thủ của chúng.

      Loạt đạn bắn ra phát tiếng kêu chói tai. Ly Tâm do phải vặn người về đằng sau nên cánh tay cô tê buốt. Hóa ra, sử dụng súng cũng dễ dàng như trong phim ảnh.

      Trong lúc Ly Tâm nổ súng, Tề Mặc nhanh chóng quay người. Một tay hắn khóa nòng súng của Ly Tâm, tay kia cầm khẩu súng hạng nặng lia về nơi Ly Tâm vừa bắn. Lửa đạn cháy xém cây cối ở gần đó, một tiếng kêu thảm thiết vọng ra. Tề Mặc không thèm nhìn, tiếp tục cõng Ly Tâm lên đường. Khẩu súng của hắn là loại hình mới nhất được chế tạo đặc biệt, dù là thổ dân biến dị hay quái thú, một khẩu súng của hắn là đủ.

      “Súng của em chỉ có ba mươi viên đạn thôi đấy”. Tề Mặc vừa nhanh chóng di chuyển lên đỉnh núi vừa cất giọng trầm trầm.

      Ly Tâm nghe vậy bất giác nắm chặt khẩu súng trong tay. Cô không phải đang đóng phim, làm gì có kiểu súng bắn mãi không hết đạn. Trong khẩu súng của cô chỉ có từng đó viên đạn, vừa rồi cô điên cuồng nổ súng, không biết bây giờ còn lại bao nhiêu viên.

      Đây là lần đầu tiên Ly Tâm bắn súng. Trước đây cô từng nhìn thấy nhiều lần nhưng chưa từng sử dụng bao giờ. Vào thời khắc này, Ly Tâm nhận thức cô cần phải học cách sử dụng vũ khí. Bởi vì cô đi theo Tề Mặc nên nếu cô nhát gan, không thể bảo vệ bản thân, không biết sử dụng mấy thứ đó, cái chết có thể chụp xuống đầu cô bất cứ lúc nào.

      Ly Tâm gật đầu: “Tôi biết rồi”.

      “Em còn lại mười một viên”. Tề Mặc nói lạnh lùng.

      Thấy Tề Mặc chỉ dựa vào cảm giác cũng biết súng trong tay cô còn bao nhiêu viên đạn, Ly Tâm hết sức kinh ngạc. Đồng thời, cô tiếp tục đưa mắt về khu vực do cô phụ trách. Bây giờ không phải lúc tỏ thái độ sùng bái hay kính nể Tề Mặc.

      Mặc dù cõng Ly Tâm trên lưng nhưng Tề Mặc vẫn chạy rất nhanh. Đỉnh núi ngày càng gần, tầm mắt ngày càng rộng mở, tim Ly Tâm đập thình thịch. Nhưng cô biết càng gần đến đích, cô càng phải giữ bình tĩnh, không được hoảng loạn.

      Bịch, Ly Tâm ở trên lưng Tề Mặc đột nhiên bị va chạm kịch liệt khiến cô suýt nữa tuột tay rơi khỏi lưng Tề Mặc. Ly Tâm nhanh chóng quay đầu lại.

      Ly Tâm chỉ thấy một hình bóng nhanh như tia chớp lao đến trước Tề Mặc, tay chụp xuống đầu vai Tề Mặc, vào đúng mặt Ly Tâm.

      Không có tiếng động, Ly Tâm cảm thấy luồng gió khi cánh tay chụp xuống. Ly Tâm không nghĩ ngợi nhiều, đầu cô chúi về phía vai bên này của Tề Mặc, khẩu súng trong tay hướng về bóng hình đó và nhanh chóng lên nòng.

      Tề Mặc đột ngột ra tay, tay trái hắn túm chặt năm ngón tay của đối phương bẻ ngược lại, đồng thời đẩy người đối phương ra xa. Tay phải Tề Mặc đang cầm vũ khí thúc mạnh vào bàn tay cầm súng của Ly Tâm, khiến khẩu súng chệch đi hướng khác.

      Chỉ trong chốc lát, một tiếng súng nổ vang phát ra từ súng của Ly Tâm, đạn bay sượt qua đầu bóng hình đó. Đối phương bị Tề Mặc đẩy rất mạnh bắn ra xa vài bước. Hắn đột nhiên cất tiếng nói: “Lão đại?”

      Ly Tâm bất giác sững sờ. Cô chớp chớp mắt, người này là ai nhỉ? Do sự việc xảy ra quá nhanh nên vừa rồi cô chỉ nhìn thấy hình bóng một con người chứ không nhìn rõ là người nào.

      Đối phương nhanh chóng quay người lại, anh ta mặc một bộ độ chống bức xạ. Bóng dáng anh ta rất quen thuộc, trông có vẻ giống người của Tề Mặc. Ly Tâm cảm thấy toát mồ hôi lạnh, may mà vừa rồi Tề Mặc ngăn cản kịp thời, nếu không cô đã khiến người của mình bị thương.

     “Hắc Ưng”. Tề Mặc lạnh lùng nhìn bộ dạng thảm hại của Hắc Ưng, lên tiếng xác nhận.

      “Vâng…là Hắc Ưng đây ạ”. Hắc Ưng chạy đến bên Tề Mặc. Ly Tâm cũng nhận ra giọng nói của Hắc Ưng.

      “Cám ơn lão đại giơ cao đánh khẽ”. Thấy Tề Mặc không nói một lời nào, tiếp tục đi lên núi, Hắc Ưng vừa chạy theo Tề Mặc vừa mở miệng.

      Vừa rồi Hắc Ưng trốn ở trong rừng, không nghe thấy tiếng nói của Tề Mặc và Ly Tâm. Anh ta chỉ cảm giác một ai đó đang di chuyển rất nhanh về phía anh ta. Mấy ngày qua, Hắc Ưng chịu không ít khổ cực ở địa bàn của đám thổ dân, anh ta biết cần phải ra tay trước mới có cơ hội giành thắng lợi trước đám thổ dân có sức mạnh kinh hồn.

      Vì vậy Hắc Ưng không nghĩ ngợi, nghe tiếng bước chân đi tới, anh ta liền lao vào đối phương. Thổ dân địa phương chỉ có ưu thế ở vòng ngoài. Càng đến sát người chúng, phản ứng và tốc độ của chúng sẽ càng chậm. Đây là nhược điểm duy nhất của đám thổ dân bị Hắc Ưng phát hiện sau hơn một ngày đối phó với chúng.

      Hắc Ưng không kịp nhìn kỹ, chỉ biết tấn công vào đúng tim đối phương, nhưng không ngờ người đó lại là Tề Mặc. May mà Tề Mặc có phản ứng rất nhanh, nhưng suýt nữa cũng bẻ gẫy tay anh ta.

      Ly Tâm không ngờ gặp lại Hắc Ưng ở nơi này. Tuy bộ dạng anh ta thảm hại nhưng giọng nói vẫn bình thường, chứng tỏ anh ta không sao cả. Sự xuất hiện của Hắc Ưng khiến Ly Tâm thấy an tâm một chút. Nghe câu nói của Hắc Ưng, cô lập tức hỏi lại: “Sao thế?”. Cô có thấy Tề Mặc giơ cao đánh khẽ gì đâu.

      Ly Tâm không biết, Tề Mặc vốn là người nhạy bén trời sinh. Hắc Ưng theo hắn nhiều năm, hơi thở và mùi đặc trưng của anh ta đã rất quen thuộc với hắn. Nếu không phải có cảm giác Hắc Ưng đang ở đó, làm gì có chuyện hắn để Hắc Ưng áp sát vào người mình. Vì là Hắc Ưng nên Tề Mặc mới nhẹ tay. Dù hắn không bẻ gãy tay Hắc Ưng, anh ta có thể chết bởi viên đạn bắn ra từ nóng súng của Ly Tâm.

      Càng lên gần đỉnh núi, tầm nhìn càng rộng hơn. Ly Tâm vẫn tập trung quan sát phía sau, cô đột nhiên hét lớn: “Bọn chúng đuổi theo chúng ta”.

      Bởi vì vị trí của bọn họ ở trên cao nên có thể nhìn thấy rõ cảnh vật bên dưới. Từng bóng người biến dị len lỏi trong rừng cây, tiến về phía bọn họ. Đám thổ dân di chuyển với tốc độ rất nhanh.

      Hắc Ưng liền quay người lại: “Để tôi đi thu hút sự chú ý của bọn chúng, lão…”

      “Câm miệng”. Hắc Ưng chưa nói hết câu, Tề Mặc cất giọng đầy phẫn nộ, khiến Hắc Ưng im bặt.

      “Tôi đã liên lạc với Lập Hộ, họ sẽ nhanh chóng đến đón chúng ta. Tề Mặc, thả tôi xuống đi, nhanh lên…”. Ly Tâm vội vàng giải thích rồi quay đầu nói với Tề Mặc. Hiện tại cô đã hồi phục sức lực, cô có thể tự đi, không muốn gây vướng víu cho Tề Mặc.

      “Em có thể đi nhanh đến mức nào?” Tề Mặc không quay đầu, đôi chân hắn vẫn tiếp tục lao về phía trước. Lúc này, rừng cây đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại nham thạch, từng tảng đá khá lớn, khiến Tề Mặc buộc phải leo lên.

      Ly Tâm không tiếp tục tranh cãi với Tề Mặc. Dù cô lấy lại sức cũng không thể nhanh bằng Tề Mặc. Cô chỉ muốn giúp Tề Mặc tiết kiệm sức lực nhưng xem ra, Tề Mặc không nghe lời cô.

      Ly Tâm chăm chú nhìn xuống bên dưới. Đám thổ dân nhanh nhẹn như loài báo đang rút ngắn khoảng cách, khiến tim Ly Tâm như như bị treo ngược. Máy bay của Lập Hộ vẫn chưa đến. Nếu bọn họ không đến kịp, không biết điều gì sẽ chờ đón ba người.

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s