Đạo tình

Đạo tình_chương 60

Chương 60 : Khí độc

Dịch : greenrosetq

      Tề Mặc vừa dứt lời, Lập Hộ đang đứng ở cửa khoang dưới chuẩn bị hành động lập tức lên tiếng: “Không, để tôi đi”.

      Bạch Ưng phụ trách lái máy bay cũng cất cao giọng: “Lão đại, không được đâu, rất nguy hiểm”.

      Tề Mặc không trả lời Bạch Ưng. Hắn quay lại nhìn Ly Tâm: “Nhớ giữ liên lạc”, rồi đeo thiết bị thông tin và nhanh chóng đi đến chỗ Lập Hộ. Tề Mặc hắng giọng với Lập Hộ: “Chú không có bản lĩnh đó”. Nói xong, hắn liền thả người xuống dưới.

      Lập Hộ sững sờ, đưa mắt nhìn chiếc máy bay chiến đấu không ngừng lắc đi lắc lại để chống đỡ sự gây nhiễu của Ly Tâm ở bên dưới. Feiyusi đang ở trong chiếc máy bay này. Từ ô cửa, đạn không ngừng bắn ra một cách điên cuồng. Đổi lại là Lập Hộ, e rằng anh ta không có khả năng thoát khỏi làn mưa đạn và đáp xuống chiếc máy bay đang lắc lư kia. Tề Mặc không phải coi thường anh ta mà chỉ nói ra sự thật.

      “Nhanh lên, thời gian không còn nhiều nữa”. Ly Tâm lên tiếng thúc giục.  Khi đặt hết tâm trí vào công việc, Ly Tâm không cần biết ai là chủ ai là tớ, ai lớn ai nhỏ.  Cô tập trung tất cả sợi dây thần kinh vào hình ảnh trước mặt.  Nếu Bạch Ưng còn không tiến lại gần, có thể nỗ lực từ đầu đến giờ trở thành vô ích. Vì vậy Ly Tâm mới lên tiếng nhắc nhở.

      Bạch Ưng cuộn chặt bàn tay. Anh ta hít một hơi sâu, đưa cần điều khiển về phía trước. Chiếc máy bay lập tức tăng tốc độ, lao vút xuống bên dưới.

      Chiếc máy bay chiến đấu có Feiyusi không ngừng nã đạn vào máy bay của Tề Mặc. Do khoảng cách giữa hai chiếc máy bay rất gần nên Feiyusi không dám dùng vũ khí hạng nặng như pháo hay tên lửa. Trong tình thế này, chỉ cần một chiếc máy bay phát nổ, có thể dẫn đến tất cả đều bị hủy diệt. Vì vậy, Feiyusi chỉ còn cách dùng súng đạn thận trọng nhắm bắn vào chiếc máy bay bên trên. Nhưng điều đó cũng đủ tạo thành sự uy hiếp đối với tề Mặc, người đang chuẩn bị đột nhập vào  máy bay của bà ta.

      Bạch Ưng là một phi công giỏi. Chiếc máy bay do anh ta lái không ngừng uốn lượn trong không trung để giúp Tề Mặc tránh làn đạn.  Cả người Tề Mặc treo lủng lẳng trên đầu máy bay của Feiyusi.

      Một tay Tề Mặc vẫn nắm chặt cửa khoang sau máy bay giả quân dụng. Hắn không ngừng quan sát chiếc máy bay chiến đấu ở bên dưới. Do thân thể bị lắc đi lắc lại liên tục, hắn không thể nào ngắm đúng điểm rơi xuống. Tề Mặc phẫn nộ hét lớn: “Đừng lắc nữa”.

       Lập Hộ đứng ở cửa khoang sau, tay cầm khẩu súng dài bắn trả về  máy bay của Feiyusi. Nghe câu nói của Tề Mặc, Lập Hộ quay lại nhắc Bạch Ưng: “Đừng lắc nữa, lão đại không tìm được điểm rơi”.

      Bạch Ưng đập mạnh tay lên bàn điều khiển. Nếu không lắc qua lắc lại, làm sao có thể tránh làn đạn từ bên dưới. Chỉ e Tề Mặc sẽ càng gặp nguy hiểm hơn.

      “Còn lại mười hai giây nữa thôi. Mười một, mười…”. Ly Tâm lạnh lùng theo dõi màn hình, mười đầu ngón tay vẫn gõ không ngừng nghỉ trên bàn phím. Cô chỉ có thể gây nhiễu tín hiệu trong từng đó thời gian. Những việc khác nằm ngoài phạm vi kiểm soát của cô.

      Nhận được thông báo của Ly Tâm qua chiếc tai nghe, sắc mặt Tề Mặc càng tối hơn, hắn lập tức hét lên “Áp sát vào”.  Vừa nói, Tề Mặc vừa lộn người móc chân lên cửa khoang sau, thả toàn thân hướng về chiếc máy bay của Feiyusi. Hai chiếc máy bay không ngừng lắc lư, làm hắn không thể nhảy xuống dưới. Bắt buộc phải có một chiếc máy bay đứng im hắn mới có thể hành động.

      Nghe câu nói của Ly Tâm và Tề Mặc, Bạch Ưng hít một hơi dài, tay trái anh ta điều khiển chiếc máy bay giữ trạng thái thăng bằng, tay phải nhanh chóng ấn xuống bàn phím. Chiếc máy bay lập tức ngừng lắc lư, đồng thời giữ nguyên tốc độ lao xuống máy bay của Feiyusi.

      Tề Mặc đang treo người trong không trung chỉ đợi giây phút này. Khi hai chiếc máy bay nhanh chóng tiến lại gần, ánh mắt hắn càng lạnh lùng.  Đạn vẫn không ngừng bắn về phía Tề Mặc, trong khi hai chiếc máy bay vẫn tiếp tục thu hẹp khoảng cách.

      Chỉ trong một giây lát, phán đoán hai chiếc máy bay xuất hiện cự ly ngắn nhất, Tề Mặc liền lao người xuống thân chiếc máy bay của Feiyusi.

      Khi ở trên lưng máy bay, do chiếc máy bay lắc lư dữ dội nên Tề Mặc bị mất thăng bằng, trượt người xuống dưới. Lập Hộ đứng ở cửa sau chiếc máy bay bên trên và Bạch Ưng đang lái máy bay chứng kiến cảnh đó tim nhảy ra khỏi lồng ngực.

      Trong lúc trượt xuống, Tề Mặc nhanh như cắt giơ tay túm lấy thanh ngang dưới bụng máy bay. Đây là điểm tựa duy nhất của máy bay loại này. Tề Mặc dùng cánh tay còn lại bám chặt vào thân máy bay, đu người vắt lên trên. Toàn thân Tề Mặc nấp dưới bụng máy bay, khiến những  kẻ ở trong máy bay đánh mất dấu hắn. Lúc này, Lập Hộ và Bạch Ưng mới thở phào nhẹ nhõm.

      Kể ra thì lâu nhưng trên thực tế, mọi việc xảy ra trong giây lát. Hai chiếc máy bay xáp vào nhau trong một vài giây.  Sau khi Tề Mặc nhảy xuống, chiếc máy bay do Bạch Ưng lái lập tức tăng tốc độ, bay vút lên không trung.

      “Còn lại năm giây, bốn giây…”. Ly Tâm tập trung hết tinh thần vào tín hiệu trước mắt, miệng không ngừng thông báo thời gian còn lại. Bạch Ưng ở kế bên, tăng tốc đến mức cao nhất, vượt ra khỏi tầm bắn của chiếc máy bay chiến đấu loại hình mới.

      Cùng lúc đó, Jiaowen cũng ra lệnh qua hệ thống liên lạc: “Rút lui”.  Đội bay do Jiaowen chỉ huy lập tức quay đầu và phóng lên cao, giữ khoảng cách an toàn với mấy chiếc máy bay chiến đấu.

      “Một giây…Việc gây nhiễu sóng bị hủy bỏ”.  Màn hình trước mặt Ly Tâm đột nhiên nhấp nháy. Cô liền ngồi tựa người vào chiếc ghế phía sau, từ từ ngẩng đầu lên.

      Bên dưới bỗng có tiếng nổ lớn, lửa chiếu sáng một vùng trời như pháo hoa. Chắc là một chiếc máy bay trong đội chưa kịp thoát khỏi tầm bắn của máy bay chiến đấu. Bạch Ưng hơi khép mi mắt, nếu vừa rồi hành động không nhanh, chiếc máy bay của anh có thể sẽ trở thành nguyên liệu phát sáng.

      Sau cơn phát nổ, Ly Tâm mới day day hai tai và chậm rãi đứng dậy. Nhìn Lập Hộ đang nghiêm túc theo dõi hệ thống rada, Ly Tâm liền nhíu mày: “Sao anh lại ở đây? Không phải anh nhảy xuống dưới sao?”.  Lúc Ly Tâm còn chưa gây nhiễu đối phương thành công, cô rõ ràng nghe thấy Tề Mặc phân công Lập Hộ đột nhập vào máy bay của đối phương.

      Thấy Ly Tâm nhìn mình bằng ánh mắt ngờ vực, Lập Hộ không trả lời, tiếp tục quan sát màn hình rada. Ly Tâm quay đầu nhìn theo, cô càng cảm thấy khó hiểu hơn: “Anh nhìn gì vậy? Sao tôi chẳng thấy gì cả”. Trên màn hình ngoài một chiếc máy bay, không thấy xuất hiện một bóng người.

      “Lão đại đang ở trên đó”. Bạch Ưng cất giọng lạnh lùng.

      Ly Tâm sững người, một lát sau cô mới có phản ứng, giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Quả nhiên là lão đại, giỏi thật”.  Gương mặt Ly Tâm lộ vẻ thất vọng và tiếc nuối. Cô đã bỏ qua cơ hội chứng kiến một cảnh hấp dẫn. Chỉ tại cô gặp phải thử thách khó khăn là quên hết mọi chuyện, hoàn toàn không chú ý Tề Mặc nhảy xuống từ lúc nào.  Cảnh tượng kích thích đó không phải ai cũng được tận mắt chứng kiến.

      Màn hình hiển thị rung nhẹ, Tề Mặc đột nhiên xuất hiện trên màn hình. Ly Tâm chăm chú theo, gương mặt cô đầy vẻ kinh ngạc. Lúc nói chuyện này cô còn không cảm thấy gì. Bây giờ tận mắt chứng kiến cảnh Tề Mặc lộ diện ở đuôi máy bay, áp sát người vào thân máy bay từ từ leo lên phía đầu, Ly Tâm hoàn toàn bị bất ngờ, đến mức cô không thể thốt ra câu tán thưởng hay cảm thán.

      rên màn hình, Tề Mặc tiếp tục leo về phía đầu máy bay, nơi có Feiyusi đang ngồi trong buồng lái. Hai bên cửa sổ đều có người thò đầu ra để tìm kiếm dấu vết của Tề Mặc. Bộ dạng hoảng hốt và lo sợ của đối phương hiện rõ mồn một trên màn hình hiển thị. Tề Mặc nhanh chóng bò lên đầu máy bay. Hai chân hắn móc vào chỗ lồi ra trên đỉnh đầu máy bay, cả người hắn buông thõng xuống. Đến chỗ cửa sổ, vừa vặn có đầu người thò ra, Tề Mặc đấm mạnh một phát, người đó còn chưa kịp phản ứng đã bị Tề Mặc kéo ra khỏi thân máy bay, ném thẳng xuống dưới.

      Ly Tâm không nghe thấy tiếng kêu từ kẻ bị Tề Mặc ném xuống, cũng không nhìn rõ vẻ mặt của người đó, cô bất giác rùng mình. Tề Mặc quá tàn bạo, quá đáng sợ. Phải có sức mạnh lớn đến mức nào, bản lĩnh ghê gớm như thế nào, sức chịu đựng kinh khủng thế nào mới làm được chuyện đó, Tề Mặc không phải là con người.

      Trên màn hình, hai chân Tề Mặc móc lên trên, hắn trườn người sang phía bên kia thân máy bay, hắn né tránh sự truy tìm của người ở bên trong cửa sổ rồi lại đột ngột ra tay. Ly Tâm bỗng nhiên hiểu ra, Tề Mặc đã đối xử với cô khá nhẹ nhàng. Nếu Tề Mặc nặng tay với một người có thân hình mềm mại như cô, chắc chắn cô sẽ thịt nát xương tan. Vậy mà bây giờ Ly Tâm vẫn sống khỏe, chứng tỏ sự nhân từ của Tề Mặc. Ly Tâm vô ý thức chắp tay vái trời, ông trời đối xử với cô không tệ bạc.

      “Cô đang làm gì vậy? Lo lắng cho Tề sao?” Jiaowen đột ngột hỏi Ly Tâm qua màn hình hiển thị. Bạch Ưng và Lập Hộ nghe thấy cũng quay đầu nhìn cô.

      Ly Tâm nghiêm túc theo dõi màn hình trước mặt, cô chỉ nhếch mép mà không lên tiếng. Lập Hộ mỉm cười với Ly Tâm: “Hiếm có dịp cô lo lắng cho lão đại. Cô đừng lo, chỉ cần lão đại lên chiếc máy bay đó, lão đại sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Bản lĩnh của lão đại cô cũng từng lĩnh hội rồi còn gì. Đây chỉ là chuyện vặt”.

      Ly Tâm nghiến răng ken két, đây mà là chuyện vặt ư? Nếu Tề Mặc dốc toàn lực thì không biết còn khủng khiếp đến mức nào? Ly Tâm bất giác nhăn mặt: “Tôi chỉ lo lắng cho bản thân tôi”.

      Bạch Ưng quay đầu hỏi: “Ý cô là gì?”. Ly Tâm không quan tâm đến lão đại, chỉ lo cho bản thân. Cô gái này quả là bất trung. Bạch Ưng trừng mắt nhìn Ly Tâm, sắc mặt anh ta tỏ ý không hài lòng.

      Ly Tâm cũng ngẩng đầu trợn mắt đáp trả Bạch Ưng. Lập Hộ đứng bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: “Cô biết là được rồi. Sau này xem cô còn dám ngang ngạnh nữa không”. Bạch Ưng chưa từng tiếp xúc với Ly Tâm nên không hiểu tại sao cô chỉ lo cho bản thân mà không bận tâm đến Tề Mặc, Lập Hộ thì hiểu rõ nguyên nhân.

      “Được rồi, đừng bàn những chuyện khác, hãy tập trung theo dõi tình hình trước mắt. Chúng ta không thể lơi là dù chỉ một giây “. Jiaowen mặc kệ Ly Tâm lo lắng đến ai. Hoàn cảnh hiện tại quan trọng hơn cả.

       Tề Mặc nhanh chóng trườn đến đỉnh đầu máy bay. Nơi đó có một cửa khoang có thể mở ra. Đây là vị trí tiến vào máy bay chiến đấu loại hình này, cũng là nơi mỏng manh nhất trên thân máy bay. Tề Mặc nằm bò trên đó, thần sắc hắn lạnh lùng và bình thản như hắn không phải đang ở trên không trung, cũng không phải ở trên thân chiếc máy bay đang chuyển động mà giống như hắn đang trên mặt đất, nơi không có bất cứ sự nguy hiểm nào.  Tề Mặc đập mạnh vào cửa khoang máy bay. Khi cửa khoang vừa mở ra, Tề Mặc nhanh như tia chớp lao người vào trong, nhanh đến mức người của Feiyusi ở hai bên cửa sổ không kịp phản ứng.

      Tiếng súng vang lên ngay tức thì. Tề Mặc vừa lao người vào bên trong vừa rút súng nhằm đúng mi tâm (điểm giữa hai đầu lông mày) của kẻ đang chĩa súng vào hắn. Ngón tay của đối phương trên khẩu súng còn chưa kịp động đậy, toàn thân đã bị đổ nhào ra phía sau.

      Tề Mặc lộn người xuống đất. Hắn chưa kịp đứng dậy đã lập tức bay về phía sau. Kẻ ở đằng sau nhìn thấy bộ dạng Tề Mặc, sợ đến mức quên mất khẩu súng trong tay. Khi người đó tỉnh ra thì đã muộn.

      Ánh mắt Tề Mặc vô cùng lạnh lùng. Hắn không thèm để ý đến khẩu súng trong tay đối phương, nhanh như cắt giơ tay trái túm chặt cổ họng đối phương.  Tề Mặc vặn tay, chỉ nghe một tiếng rắc, xương cổ của đối phương bị nát vụn. Đồng thời, Tề Mặc quay người,  ném mạnh xác chết trong tay về phía kẻ đứng gần hắn nhất.

      Cả quá trình chỉ diễn ra trong khoảng chục giây. Những kẻ xông đến không một ai sống sót, nếu không bị bắn trúng mi tâm cũng bị Tề Mặc bóp chết.  Tề Mặc có sức mạnh kinh người, hắn lại ra tay tàn độc, chỉ cần một chiêu đã giải quyết gọn đối phương. Trong không gian chật hẹp chỉ nghe thấy tiếng xương gẫy răng rắc và mùi máu tanh nồng nặc.

      Tay Tề Mặc túm chặt người cuối cùng xông đến, đáy mắt hắn chỉ còn lại màu máu lạnh lẽo. Năm ngón tay của hắn kẹp cổ đối phương đưa lên cao. Chỉ nghe một tiếng rắc, người trong tay Tề Mặc cổ bị gãy rời, xuống thẳng âm phủ mà không kịp kêu một tiếng nào.

      Ném xác chết sang một bên, Tề Mặc nhìn Feiyusi ngồi im lặng bằng ánh mắt đầy sát khí: “Feiyusi”.

      Feiyusi bất động, gương mặt bà ta lộ rõ vẻ kinh hoàng. Nghe giọng nói lạnh lẽo như truyền đến từ địa ngục của Tề Mặc, bà ta mới ngẩng đầu nhìn Tề Mặc.

      Dù sao cũng là một trùm xã hội đen, Feiyusi nhanh chóng lấy lại tinh thần. Bà ta mỉm cười tao nhã với Tề Mặc: “Tề lão đại, người ở đây đã bị anh giết sạch rồi, ai sẽ lái máy bay?”.

      Thấy chiếc máy bay không người lái bị mất điều khiển, lao thẳng xuống bên dưới, Tề Mặc nhanh chóng mở hệ thống liên lạc trên bàn điều khiển.  Ở bên này, đám Bạch Ưng và Lập Hộ đang vô cùng căng thẳng vì không bắt được tín hiệu từ chiếc máy bay của Feiyusi. Nhận được tín hiệu của Tề Mặc, họ thở phào nhẹ nhõm.

      “Lão đại hãy ấn phím thứ ba bên trái phía trước, kéo cần điều khiển, phím bên phải thứ tư ở dưới….”. Không đợi Tề Mặc lên tiếng, Bạch Ưng lập tức chỉ dẫn các thao tác lái máy bay. Tề Mặc còn chưa biết lái loại hình máy bay mới này. Thấy chiếc máy bay tự nhiên lao đầu xuống dưới, anh ta hiểu ngay xảy ra chuyện gì.

      Tề Mặc ngồi vào vị trí cơ trưởng, làm theo lời chỉ dẫn của Bạch Ưng. Chiếc máy bay nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Hắn quay đầu về phía Feiyusi: “Bà sẽ tự nhảy xuống hay để tôi động thủ?”

      Feiyusi cười lớn: “Tề lão đại quả nhiên lợi hại. Tôi bố trí đến mức này mà anh vẫn làm được. Tôi thật sự ngưỡng mộ con trai yêu quý của tôi, có thể bắt tay hợp tác với người như anh”.

      Tề Mặc không thay đổi sắc mặt: “Nể tình Jiaowen, tôi đã khách khí với bà lắm rồi, bà đừng làm tôi mất sạch sự nhẫn nại”.

      Feiyusi nghe vậy cười ha hả: “Đã nghe danh Tề lão đại máu lạnh vô tình từ lâu. Hôm nay rơi vào tay anh, Feiyusi tôi  lãnh hậu quả như thế nào tôi hiểu rõ hơn ai hết. Tôi chỉ hối hận là hôm qua để các anh thoát được. Việc các anh có thể thoát khỏi vụ nổ đó, khiến tôi thất vọng vô cùng. Tôi đã tốn bao công sức giăng bẫy”.

      Tề Mặc gần như mất kiên nhẫn. Trong khi đó, Feiyusi nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt thâm hiểm, bà ta thong thả nói từng từ một: “Tề Mặc, Feiyusi tôi không phải hạng người vô dụng. Tôi đã dám đích thân đến đây giao hàng, tôi sẽ không để bị thất bại. Không tính đến chuyện các anh thoát chết là sai lầm của tôi. Có điều, vạn sự để lại lối đi cuối cùng là kinh nghiệm đúc lại sau bao nhiêu năm sống trên giang hồ. Bây giờ thì tốt rồi, lần này có thể khiến anh xuống mồ cùng tôi, là vinh hạnh của Feiyusi. Haha, Tề Mặc! Feiyusi tôi có chết cũng phải kéo anh theo cùng”.

      Nói xong, Feiyusi vừa cười lớn vừa đẩy cửa sổ bên cạnh bà ta. Bà ta quay lại đối diện với Tề Mặc rồi thả người xuống dưới máy bay. Tiếng cười đắc ý, ngạo mạn và ngông cuồng của bà ta vang vọng trong không trung.

      Thông qua hệ thống liên lạc, đám Bạch Ưng và Jiaowen đều nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện giữa Tề Mặc và Feiyusi. Bọn họ không dấu nổi sự căng thẳng, Bạch Ưng vội lên tiếng: “Lão đại, hãy ấn vào nút màu xanh thứ năm, giảm tốc độ bay. Tôi sẽ tới đón lão đại ngay lập tức”. Vừa nói, anh ta vừa điều khiển hạ độ cao máy bay. Do mười hai chiếc máy bay chở hàng và năm máy bay chiến đấu còn lại vẫn chưa được khống chế hoàn toàn nên Bạch Ưng không dám tiến lại gần. Chỉ còn cách Tề Mặc giảm tốc độ để máy bay anh ta có thể tiếp cận.

      Tề Mặc nói với Bạch Ưng: “Sợ gì chứ? Mau kiểm tra xem rốt cuộc…”. Vẫn chưa nói dứt lời, Tề Mặc đột nhiên cảm thấy chỗ ngồi của hắn có gì đó bất ổn. Tề Mặc theo phản xạ nhảy ra khỏi ghế cơ trưởng. Từ hai bên trên ghế đột ngột bật ra hai nửa vòng tròn sắt khóa chặt vị trí hắn vừa ngồi.

      Chỉ trong chốc lát, cả chiếc máy bay bị đóng kín. Đến cửa sổ cũng bị bịt kín mít. Buồng lái bỗng nhiên tối om, chỉ có ánh sáng mờ mờ phát ra từ bàn điều khiển. Làn khói dày đặc từ bốn phương tám hướng tỏa khắp buồng lái.

      Khí độc, đúng là khí độc. Tề Mặc là người lăn lộn lâu năm trên chốn giang hồ nên phản ứng đầu tiên của hắn là bịt chặt mũi miệng. Sắc mặt hắn lạnh như không thể lạnh hơn. Không kịp nghĩ ngợi, Tề Mặc lập tức lao về phía cửa khoang máy bay hắn vừa đột nhập. Không ngờ bên ngoài bị chặn bởi một lớp sắt thép. Tề Mặc cau mày, dùng thân hình cao lớn của hắn xô mạnh vào những chỗ khác trên máy bay

      “Lão đại,  lão đại, máy bay sắp rơi rồi”. Bạch Ưng hét lớn vào hệ thống liên lạc. Chiếc máy bay này cần đến sự điều khiển chứ không phải là máy bay không người lái. Tề Mặc vội đi tìm lối thoát nên chiếc máy bay lâm vào trạng thái rơi tự do.

      Tề Mặc nghe vậy lập tức quay đầu, nhanh chóng trở lại điều khiển máy bay giữ thăng bằng. Vì bận lái máy bay nên hắn không thể tìm cách thoát thân.

      “Lão đại, giữ nguyên tốc độ. Chúng tôi sẽ đến đón lão đại”. Bạch Ưng lái máy bay về phía Tề Mặc với tốc độ cao nhất.

      Ly Tâm nhìn Tề Mặc qua màn hình hiển thị, sắc mặt hắn khó coi vô cùng. Ở màn hình bên cạnh, Jiaowen cũng hết sức căng thẳng. Anh ta lên tiếng: “Cần tôi làm gì để cứu Tề?”. Chiếc máy bay của anh ta cũng bay về phía Tề Mặc.

      Bạch Ưng mở miệng: “Chỉ có thể dùng thuốc số không. Anh có mang theo không?”. Vỏ của máy bay chiến đấu tương đối cứng, bất cứ một loại thuốc nổ thông thường và máy cắt đều không có tác dụng.

      Jiaowen càng tỏ ra sốt ruột: “Số không? Tôi không có, tôi chỉ có số ba và số bốn”.  Tề Mặc từng dùng thuốc nổ số một để cứu Ly Tâm khi cô bị nhốt ở trên tàu. Loại thuốc  nổ này hỏa lực không lớn nhưng có uy lực rất mạnh, là loại thuốc nổ chuyên dùng cho bộ phận nhỏ bé. Thuốc nổ số không dùng cho thứ càng nhỏ hơn. Chiếc máy bay vốn không lớn lại không quá dầy, chỉ có thể dùng thuốc nổ số không.

      Thuốc nổ số lớn hơn không thể áp dụng vào máy bay của Tề Mặc, vì  uy lực của nó tương đối đáng sợ. Chiếc máy bay của Tề Mặc sẽ không chịu đựng nổi.  Không chỉ có máy bay, Tề Mặc ở bên trong càng không thể chịu nổi. Hắn ở khoảng cách gần như vậy, chắc chắn sẽ chết ngay tức thì.

      Thuốc nổ vốn chỉ sử dụng trên mặt đất hay tàu bè, chưa ai dùng trên máy bay bao giờ. Vì vậy, đám Jiaowen và Bạch Ưng đều không mang theo. Đến lúc cần dùng đến, mọi người mới hối hận không chuẩn bị từ trước.

      Sắc mặt của Bạch Ưng ngày càng khó coi. Jiaowen đập mạnh vào bàn điều khiển: “Tôi sẽ lập tức thông báo để bên đó đưa đến cho chúng ta”.

      “Là khí độc số không năm”.  Tề Mặc đột ngột lên tiếng qua hệ thống liên lạc. Lập Hộ hoảng hốt: “Số không năm? Đó là độc tố thần kinh, khiến con  người mất mạng trong một phút. Đã mười mấy giây trôi qua rồi, chúng ta không đủ thời gian điều người đưa thuốc nổ tới đây”.

      Ly Tâm cũng cảm thấy lo lắng. Cô không rời mắt khỏi Tề Mặc trên màn hình. Hắn dùng một tay bịt mũi miệng, thần sắc chỉ có vẻ lạnh lùng và uy nghiêm, không một chút hoảng loạn hay sợ hãi.  Trong khi đó, khói trắng xung quanh hắn ngày càng dày đặc.

      Mặc dù cuộc đối thoại giữa Jiaowen và đám Lập Hộ không truyền đến tai Tề Mặc, nhưng hắn có thể đoán biết nội dung thông qua khẩu hình của mọi người. Vì vậy, hắn mới lên tiếng thông báo tình hình. Đối diện với đôi mắt vô cùng lạnh lẽo của Tề Mặc, Ly Tâm bất giác cắn môi.

      Chiếc máy bay do Bạch Ưng lái nhanh chóng áp sát máy bay của Tề Mặc. Bạch Ưng, Lập Hộ và Jiaowen căng thẳng đến cực điểm. Đến gần thì sao chứ? Họ không có thuốc nổ, không có máy cắt, không có cách giải quyết trong thời gian ngắn nhất. Vỏ máy bay được làm bằng nguyên liệu đặc biệt, súng bắn không thủng. Khí độc lại không thể thoát ra bên ngoài, họ phải làm gì để cứu Tề Mặc?

      Trên màn hình, Tề Mặc cau mày, ánh mắt lóe lên một tia phức tạp và khó hiểu, khói độc xung quanh hắn phun ra càng nhiều hơn. Thời gian chỉ còn lại bốn mươi giây, Ly Tâm đứng dậy nắm lấy vai Lập Hộ: “Ngoài thuốc nổ ra không còn cách khác sao?”. Tuy Tề Mặc đối xử với cô khá tệ nhưng thực chất hắn không phải người xấu. Ly Tâm không thể chấp nhận việc cô chống mắt bất lực nhìn hắn từ từ tắt thở.

      Lập Hộ đứng ở cửa khoang sau, bắn không biết bao nhiêu viên đạn vào chiếc máy bay có Tề Mặc nhưng trên hoàn toàn phí công vô ích. Nghe câu hỏi của Ly Tâm, Lập Hộ mặt tái mét hét lớn: “Có cách gì chứ? Không có thuốc nổ, cũng không có máy cắt. Chúng ta có thể làm gì?”

      Nghe đến từ “máy cắt”, mắt Ly Tâm sáng hẳn lên. Cô liền chỉ vào chiếc nhẫn trên tay: “Dùng cái này, dùng cái này”.  Vừa nói, cô vừa điều khiển sợi dây trong chiếc nhẫn thò ra rồi quét lên cửa khoang, trên cửa lxuất hiện một vết nứt.

      Có thể do đeo một thời gian dài, Ly Tâm rút mãi vẫn không thể lôi chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay. Cô vừa cố gắng hết sức kéo chiếc nhẫn vừa hét lên: “Vặn về bên trái là ra sợi dây, vặn về bên phải ba vòng là ra…A a a…”. Ly Tâm chưa nói hết câu, Lập Hộ đột nhiên túm chặt hai chân cô, rồi đẩy mạnh cô xuống dưới.  Cả người Ly Tâm lơ lửng trên đầu chiếc máy bay có Tề Mặc.

      “Làm nhanh lên”.  Lập Hộ giữ chặt hai chân Ly Tâm, toàn thân Ly Tâm treo lủng lẳng ở cửa khoang sau máy bay. Lập Hộ lúc này vô cùng sốt ruột, làm gì có thời gian lĩnh hội lời nói của Ly Tâm. Đồ của cô, cô là người nắm rõ nhất. Vì vậy, anh ta không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp đẩy Ly Tâm xuống.

      Ly Tâm bị treo người bên trên chiếc máy bay của Tề Mặc. Đầu óc cô nổ tung, mở mắt nhìn làn mây trắng bay xung quanh, cô bất giác dựng tóc gáy.  Ở độ cao này, nếu không cẩn thận rơi xuống chắc chắn sẽ chết không toàn thây.

      “Nhanh lên đi”.  Nghe cuộc nói chuyện của Ly Tâm và Lập Hộ, Bạch Ưng vừa điều khiển máy bay hạ thấp độ cao càng gần máy bay của Tề Mặc vừa hối thúc Ly Tâm đang lơ lửng trong không trung.

Advertisements

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s