Đạo tình

Đạo tình_chương 58

Chương 58 : Sống tiếp năm mươi năm

Dịch : greenrosetq

      Tề Mặc “mặt sắt đen sì” đi vào trong khoang tàu, thấy Ly Tâm toàn thân ướt như chuột lột ngồi dưới nền tàu nhìn hắn bằng cặp mắt hoảng sợ, hắn rảo bước nhanh về phía cô.

      Tề Mặc đi thẳng về phía Ly Tâm không chút do dự, cô vội nở nụ cười miễn cưỡng, cất giọng yếu ớt: “Tề lão đại, chuyện này…Á….đau quá…”. Ly Tâm chưa nói dứt câu, Tề Mặc cúi xuống bế cô dậy. Không bế thì thôi, Tề Mặc vừa động vào người, lưng Ly Tâm đau rát như bị lửa đốt. Cô liền bám chặt tay Tề Mặc.

      Nhìn gương mặt tái mét của Ly Tâm, Tề Mặc lập tức thả cô xuống và xoay người cô lại. Hắn bất chấp sự có mặt của mọi người, xé đôi lưng áo Ly Tâm. Thấy những vết bầm tím do áp lực nước tạo thành trên lưng Ly Tâm, Tề Mặc sa sầm mặt, cất giọng đầy nộ khí: “Ngu xuẩn”.

      Ly Tâm không ngờ Tề Mặc bế cô. Cô ngoan ngoãn để Tề Mặc muốn làm gì thì làm, không nói bất cứ lời nào. Trên thực tế, Ly Tâm cũng không còn sức lực mở miệng. Ngoài việc toàn thân đau nhức, cô vừa mới trở về từ cửa địa ngục, thần hồn vẫn còn lơ lửng ở tận đâu. Bây giờ Tề Mặc có ném cô lên sao Hỏa, Ly Tâm chắc cũng không phản kháng.

      Ly Tâm mệt mỏi cuộn người trong lòng Tề Mặc, gương mặt không một chút sắc khí. Tề Mặc lôm cô đi ra ngoài cửa, vừa đi hắn vừa dặn dò: “Thông báo để bọn họ chuẩn bị máy bay, nhân lực và máy kiểm trắc hạt nhân tốt nhất. Tôi cần tới Bộ hóa học của bọn họ”.

      Lập Hộ vâng vâng dạ dạ, biết “bọn họ” mà Tề Mặc chỉ là Bộ trưởng bộ quốc phòng. Anh ta lập tức ra khỏi con tàu ngầm đi tìm Hoàng Ưng.

      Ly Tâm bị Tề Mặc ôm trong lòng,  tai nghe rõ lời dặn dò lạnh lùng của Tề Mặc. Cô ngẩng cổ nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt khó hiểu: “Hạt nhân? Ý anh là gì?”

      Hồng Ưng đi ngay sau Tề Mặc lên tiếng: “Không phải cô tưởng thứ đó là thuốc nổ thuộc tính kim loạt thật đấy chứ?”

      Nghe câu hỏi của Hồng Ưng, Ly Tâm sững người một vài giây. Hồng Ưng không nhắc cô còn không nhớ đến. Dù cả tàu chứa thuốc nổ đi chăng nữa, uy lực không thể lớn đến mức như vậy. Uy lực lớn tương đương với cơn sóng thần, kể cả là loại thuốc nổ tiên tiến nhất cũng không thể so sánh. Ly Tâm quay sang hỏi Hồng Ưng: “Đó là gì?”

      “Uranium. Một loại nguyên liệu của năng lượng hạt nhân. Nó có tính chất phóng xạ, độ nguy hiểm tương đối lớn”. Hồng Ưng nghiến răng trả lời.

      “Uranium? Sao có thể là uranium? Tôi đã động vào nó…tôi còn sờ vào…”. Ly Tâm không dấu vẻ hoảng hốt, nói lắp ba lắp bắp.

      Cơ thể vốn mệt mỏi mềm nhũn của Ly Tâm đột nhiên cứng đờ. Cô vô ý thức nắm chặt áo Tề Mặc. Ly Tâm ngẩng đầu nhìn gương mặt cương nghị của Tề Mặc, toàn thân bất giác run rẩy.

      “Cô còn ngọ nguậy nữa, tôi sẽ ném cô xuống đấy”.  Tề Mặc đảo mắt qua Ly Tâm, gương mặt hắn lạnh lùng như băng giá. Lúc này, Tề Mặc đã đi lên boong tàu quân hạm. Đối diện với đại dương mênh mông, Ly Tâm biết nếu cô còn run nữa, Tề Mặc chắc chắn sẽ ném cô xuống biển. Nhưng dù cố gắng hết sức cô vẫn không thể khống chế bản thân, không biết do mệt mỏi hay do quá sợ hãi.

      “Tôi không sợ. Chỉ là…tôi không thể kìm chế”.  Ly Tâm cố gắng điều hòa hơi thở, chậm rãi nhả từng chữ một.  Khi sinh mạng bị uy hiếp, nói không sợ hãi là giả. Tuy nhiên, Ly Tâm vẫn có thể cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

      Tề Mặc nhìn Ly Tâm đang nghiến chặt răng, không khó có thể nhận ra cô đang cố điều hòa hơi thở, áp chế sự sợ hãi nhưng không có hiệu quả. Hắn mở miệng: “Ngủ đi”, rồi đập mạnh tay vào gáy Ly Tâm. Ly Tâm đột nhiên thấy choáng váng và ngất lịm.

      Tề Mặc im lặng nhìn Ly Tâm bất động ở trong lòng, hắn cau mày quay sang Hồng Ưng: “Thông báo Bạch Ưng, đem huyết thanh vừa nghiên cứu ra qua bên này”.

      Hồng Ưng gật đầu. Do bọn họ là nhà sản xuất vũ khí hàng đầu thế giới, cơ sở vật chất hoàn thiện hơn một số quốc gia nhỏ. Do đó, nhiều quốc gia không có khả năng tự sản xuất đều tìm đến họ đặt hàng.

      Liên quan đến hạt nhân, thế giới đã cấm sản xuất từ lâu, nhưng vẫn có nhiều đất nước hay thế lực lén lút tìm đến bọn họ. Sau khi thu thập đủ tài liệu, bọn họ đã có thể sản xuất vũ khí hạt nhân.  Để các nhà khoa học của bọn họ tránh bị nguy hại bởi bức xạ, họ phải nghiên cứu thêm phương thức phòng chống. Huyết thanh mới nhất do họ sáng chế ra tuy giá thành đắt đỏ nhưng hiệu quả tốt hơn mấy thứ cùng loại trên thị trường.

      Tại khu công nghiệp hạt nhân. Ly Tâm tỉnh lại khi vừa vào đến bên trong. Cô mở mắt chỉ nhìn thấy một thế giới toàn màu trắng. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc đến mức buồn nôn. Các loại máy móc không ngừng chuyển động. Những người ở trong kín mít từ đầu đến chân, lặng lẽ đứng nguyên một chỗ. Bầu không khí ức chế khiến Ly Tâm cảm thấy khó thở.

      “Uranium? Đồ khốn khiếp, dám dùng thứ này”. Sắc mặt ông Bộ trưởng quốc phòng khó coi vô cùng. Uranium bị rò rỉ một lượng lớn trên vùng biển quốc tế. Mặc dù đây không phải là chuyện của bất cứ quốc gia nào, nếu không nhờ Tề Mặc tìm ra, uranium chắc chắn sẽ xâm nhập vào đất nước của ông ta, tạo thành sự uy hiếp vô cùng lớn.

      Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Bây giờ tôi không rảnh thảo luận vấn đề đó với anh. Lập tức kiểm tra cho tôi”. Vừa nói, hắn vừa đặt Ly Tâm xuống đất.

      Bộ trưởng quốc phòng nhận thức rõ,  lần này phía ông ta cung cấp tin tức không chính xác, khiến người của Tề Mặc không bị thiệt mạng nhưng bị lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm. Sự việc này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến quan hệ hai bên. Bộ trưởng quốc phòng thấy Tề Mặc vốn không gần nữ sắc lại thân mật với Ly Tâm như vậy, đoán cô nhất định là nhân vật quan trọng với hắn. Ông ta không một phút chần chừ hét lớn: “Đưa thiết bị kiểm tra toàn thân đến đây nhanh lên. Không được bỏ sót chỗ nào. Tôi muốn xem kết quả tỉ mỉ nhất”.

      Đám nhân viên kiểm trắc thấy thái độ của bộ trưởng quốc phòng, đoán người phụ nữ trước mặt nhất định là nhân vật tai to mặt lớn. Họ liền đi tới đưa Ly Tâm về phía thiết bị kiểm trắc.

      Ly Tâm lập tức nắm chặt tay Tề Mặc. Đưa mắt nhìn cỗ máy vô cùng to lớn,  trông có vẻ như máy kiểm tra tình trạng bệnh tật ở bệnh viện,  lại giống một cỗ máy nuốt người. Ly Tâm bất giác lùi lại một bước, không biết bên trong cỗ máy là thiên đường hay địa ngục, cô vẫn chưa muốn chết.

      “Đi nhanh lên”. Thấy Ly Tâm bám chặt tay mình, Tề Mặc đẩy Ly Tâm về đằng trước, cất giọng lạnh lẽo: “Sợ gì chứ”. Hắn quay sang nói với nhân viên kiểm trắc: “Mau đưa cô ta đi”. Người nhân viên lập tức kéo mạnh Ly Tâm về phía cỗ máy.

     Ly Tâm bị lôi xềnh xệch đi. Cô ban đầu có chút sợ hãi, nhưng sau khi biết mình không thể trốn tránh, Ly Tâm tự nhiên trở nên bình tĩnh. Cô thầm nghĩ, nếu không thể từ chối, chi bằng dũng cảm đối mặt.

      Ly Tâm hít một hơi dài, cô đột ngột quay lại nhìn Tề Mặc và dứ dứ nắm đấm về phía hắn nói phẫn nộ: “Chỉ tại anh, đúng là sao chổi”. Nói xong, không chờ sự giúp đỡ của nhân viên kiểm trắc, Ly Tâm quay người chui thẳng vào trong cỗ máy.

      Ở đằng sau, Tề Mặc, bộ trưởng quốc phòng và Hồng Ưng lập tức thay đổi sắc mặt. Hồng Ưng không dám liếc qua Tề Mặc. Trong khi đó, Tề Mặc trừng trừng nhìn về phía cỗ máy có Ly Tâm. Kể từ khi hắn ngồi lên vị trí lão đại của Tề gia, không một ai dám có thái độ như vậy với hắn. Cô nàng Ly Tâm to gan thật.  Ánh mắt Tề Mặc như muốn xuyên thủng thiết bị kiểm tra đang chứa Ly Tâm. Hắn sẽ cho cô biết cái giá khiến hắn nổi giận lớn đến mức nào.

      “Kiểm tra chức năng gan”.

      “Kiểm tra chức năng thận”.

      “Lọc máu”

      “Chức năng tim phổi”.

      Cỗ máy liên tục phát tiếng thông báo, đèn tín hiệu không ngừng nhấp nháy. Ly Tâm nghiến chặt răng, chịu đựng các đầu kim di chuyển trên thân thể. Do việc gây mê không đem lại kết quả kiểm tra tốt nhất nên Ly Tâm buộc phải chịu cơn đau đớn trên da thịt.

      “Tề Mặc đáng chết, đồ khốn khiếp”. Ly Tâm bị lột sạch quần áo, hai tay hai chân bị trói chặt trên bàn kiểm tra. Nỗi đau bị kim châm khiến người kiên cường như Ly Tâm cũng không chịu nổi. Cô liền hét lớn mắng chửi Tề Mặc.

      Ở bên ngoài, đám Hồng Ưng nhăn mặt nhíu mày. Ông bộ trưởng quốc phòng mặt xanh như tàu lá, không dám liếc nhìn Tề Mặc. Lập Hộ đứng sau chứng kiến bộ dạng của ông ta, bất giác đưa tay sờ mũi rồi quay đầu về phía lão đại.

      “Đô khốn, đều do anh cưỡng ép tôi…”

      “Á…Tề Mặc, tôi sẽ giết anh…”

      Một loạt tiếng kêu rên đau khổ lẫn tiếng chửi rủa vọng ra. Sắc mặt Tề Mặc khó coi đến đỉnh điểm, toàn thân hắn tỏa ra sát khí đằng đằng. Đám Hồng Ưng và Lập Hộ đưa mắt nhìn nhau lắc đầu. Ly Tâm ở bên trong còn dám tiếp tục chửi rủa, thì bọn họ không phải lo cô có bị nhiễm bức xạ hay không. Dù Ly Tâm không bị nhiễm xạ cũng khó có thể bảo toàn mạng sống trong tay Tề Mặc.

      Tề Mặc đứng ở đằng trước chắp hai tay ra sau lưng, hai bàn tay hắn cuộn thành nắm đấm chặt đến mức nổi rõ các khớp, khiến người đằng sau không cần nhìn mặt cũng biết hắn tức giận như thế nào. Tuy nhiên, Tề Mặc từ đầu đến cuối không lên tiếng cũng không ra lệnh. Hắn giữ thái độ im lặng đáng sợ.

      “Chức năng gan bình thường”

      “Chức năng tim phổi bình thường”

      “Chứng năng thận bình thường”.

      Tiếng la hét chửi mắng của Ly Tâm nhỏ dần. Cỗ máy đọc một loạt kết quả kiểm tra. Có thể nói đây là thiết bị kiểm trắc nhiễm xạ tiên tiến nhất trên thế giới, có thể đưa ra kết quả chính xác và nhanh chóng nhất.

      Nghe thông báo từ cỗ máy, sát khí trên người Tề Mặc từ từ biến mất, nhưng sự phẫn nộ vẫn còn hiện rõ trên mặt hắn. Lập Hộ nhíu mày, thầm mặc niệm Ly Tâm ba phút. Nếu kết quả kiểm tra xuất hiện bất thường, có thể Tề Mặc sẽ bỏ qua cho cô. Nhưng bây giờ tất cả đều bình thường, Ly Tâm dám lớn tiếng chửi Tề Mặc, lần này cô chết chắc.

      Sau khi nghe một loạt báo cáo, Tề Mặc đột nhiên lên tiếng:  “Sao không có kết quả kiểm tra máu?”. Các hạng mục kiểm tra đều có kết quả, chỉ thiếu mỗi bản xét nghiệm máu”.

      Tề Mặc vừa nói dứt lời, nhân viên kiểm trắc từ bên trong đi ra, báo cáo với Bộ trưởng quốc phòng: “Hôm nay chưa thể có kết quả kiểm tra máu của cô gái này vì có chút phức tạp”.

      Tề Mặc liền hỏi nhân viên kiểm trắc: “Có gì bất thường, nói mau”.

      Thấy ông bộ trưởng quốc phòng gật đầu, người nhân viên kiểm trắc bất giác run giọng khi quay sang nhìn thấy bộ mặt đáng sợ của Tề Mặc: “Máu của cô ấy rất đặc biệt, không nằm trong nhóm máu chúng ta thường thấy. Chúng tôi phân tích mãi mà không biết có gì dị thường hay là thuộc nhóm máu đặc biệt. Bây giờ, chúng tôi phải mời chuyên gia nhóm máu, chúng tôi cần thời gian”.

      Tề Mặc nghe xong hơi nhíu mày: “Nhanh lên”. Nói rồi hắn liền đẩy cửa cỗ máy đi vào trong.

      Lúc này, Ly Tâm như vừa trải qua một cực hình lớn. Chân tay cô đã được tự do nhưng Ly Tâm không còn chút sức lực, người vã đầy mồ hôi nằm thở hổn hển trên bàn kiểm tra. Cô thậm chí không đủ sức mặc quần áo.

      Ly Tâm nhắm mắt điều hòa hơi thở. Cô đột nhiên cảm thấy một ánh mắt sắc lạnh đang chiếu vào người mình. Ly Tâm liền mở mắt, thấy Tề Mặc đang chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt phẫn nộ không che dấu,  Ly Tâm tỉnh táo ngay lập tức.

      Đối diện với thần sắc đáng sợ của Tề Mặc, Ly Tâm than thầm trong lòng. Vừa rồi do nghĩ bản thân trực tiếp tiếp xúc với uranium nên chắc chắn bị nhiễm xạ, Ly Tâm mới tỏ thái độ bất mãn với Tề Mặc.

      Hơn nữa, do cơ thể đau đớn tột cùng, Ly Tâm bất chấp tất cả, phát tiết sự phẫn nộ tích tụ bấy lâu nay với Tề Mặc. Ly Tâm tưởng đây là thiết bị tiên tiến, âm thanh của cô sẽ không lọt ra bên ngoài.  Khi nghe thấy giọng nói của Tề Mặc từ bên ngoài vọng vào, Ly Tâm bất giác nổi da gà. Bây giờ đối diện với gương mặt đầy nộ khí của Tề Mặc,  Ly Tâm có cảm giác tử thần sắp đến gần.

      Thấy vẻ mặt sợ hãi của Ly Tâm, Tề Mặc cau mày nói: “Tôi sẽ tính sổ vụ này với cô”. Vừa nói hắn vừa kéo chiếc thảm ở bên cạnh cuộn vào người Ly Tâm và bế cô ra ngoài.

      Ly Tâm vốn không ý thức bản thân đang trần truồng. Bị Tề Mặc ôm vào người, Ly Tâm mới chợt nhớ ra.  Ly Tâm bất giác đỏ ửng mặt, vùi đầu vào ngực Tề Mặc. Mặc dù cô không dưới một lần để lộ nửa thân trên trước mặt Tề Mặc nhưng lần này  cô khỏa thân hoàn toàn. May mà Tề Mặc không phải người bình thường.

      “Jiaowen đâu rồi?” Ngồi trong căn phòng nghỉ ngơi đặc biệt do Bộ trưởng quốc phòng sắp xếp, Tề Mặc lên tiếng hỏi Lập Hộ. Ly Tâm ngồi trên đùi Tề Mặc, mệt mỏi tựa người vào lòng hắn.

      “Anh ấy đang lo hậu sự”. Lập Hộ trả lời. Mượn quân hạm, mượn tàu ngầm, lại xảy ra vụ nổ lớn như vậy trên vùng biển quốc tế, bọn họ cần phải trực tiếp làm việc với Bộ quốc phòng và Cục an ninh quốc gia.  Đám Hồng Ưng, Lập Hộ không đủ tư cách nên Jiaowen đành phải ra mặt.

      Tề Mặc lạnh lùng “ừm” một tiếng, thuận tay chỉnh lại tư thế để Ly Tâm dễ chịu nhất.  Vết thương bị đạn bắn trước ngực cô bị ảnh hưởng khi bị va đập ở trên thuyền. Lưng cô lại bị tổn thương do áp lực nước nên Ly Tâm không thể nằm thẳng cũng như nằm úp, chỉ có thể ôm trong lòng.

      Thấy Tề Mặc không lên tiếng, Bộ trưởng quốc phòng mở miệng: “Tề lão đại, lần này nguồn tin của chúng tôi có vấn đề. Chúng tôi sẽ giải thích rõ ràng với anh. Bây giờ tôi phải đi giải quyết một số vấn đề, tranh thủ tìm kiếm thông tin chính xác”.

      Bộ trưởng quốc phòng biết bây giờ quá muộn để nói câu xin lỗi. Cách duy nhất đề bù đắp mối quan hệ là tìm xem lô hàng nằm ở đâu, đối tượng và địa điểm giao hàng. Đây là chuyện quan trọng nhất trước mắt, có lợi cho Tề Mặc và bản thân ông ta. Vì vậy, ông ta không cần nói nhiều lời, trực tiếp hành động là biện pháp tốt hơn cả.

      Tề Mặc lên tiếng nhắc nhở: “Thời gian giao hàng là ngày mai”. Đối với sai sót lần này, hắn sẽ tiến hành điều tra sau. Nếu chỉ là sơ suất từ phía bộ quốc phòng, hắn sẽ bỏ qua. Còn nếu bọn họ có mục đích khác thì đừng trách hắn không khách khí.

      Bộ trưởng quốc phòng đứng dậy: “Tôi biết rồi, tôi sẽ nhanh chóng báo tin cho các anh”. Nói xong, ông ta liền đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại người của Tề Mặc.

      “Lão đại….”

      “Tề!”. Hồng Ưng vừa gọi Tề Mặc, Jiaowen đột ngột đẩy cửa đi vào, Hoàng Ưng theo sau anh ta.

      “Có vấn đề gì sao?”. Thấy vẻ mặt khó coi của Tề Mặc, Ly Tâm mệt mỏi cuộn người trong lòng hắn, Jiaowen vội vàng hỏi thăm.

      Tề Mặc không ngẩng mặt, giơ tay nhấc đầu Ly Tâm, để cô có tư thế nằm thoải mái hơn. Lập Hộ đứng bên cạnh lắc đầu: “Tôi không biết, vẫn chưa có kết quả xét nghiệm máu. Không rõ là nhóm máu đặc biệt hay xảy ra vấn đề gì. Có điều, nhiều khả năng là nhóm máu đặc biệt”.

      Thiết bị kiểm trắc có độ chuẩn xác cao lại rất tỉ mỉ kỹ càng. Nếu máu của Ly Tâm có vấn đề, không thể nào xuất hiện tình trạng không ra kết quả. Vì vậy, Lập Hộ mới mạnh dạn đưa ra phân tích của mình.

      Hoàng Ưng nhíu mày: “Nhóm máu đặc biệt?” Máy móc đều không kiểm tra ra nhóm máu, máu của Ly Tâm có thể nói là đặc biệt thật. Nghe Lập Hộ nói vậy, anh ta giảm bớt sự lo lắng. Lập Hộ dù sao cũng là tiến sỹ y khoa nên lập luận của anh ta chắc sẽ đúng thôi.

      Jiaowen gật đầu đồng tình. Chứng kiến cảnh Tề Mặc ôm Ly Tâm bằng động tác nhẹ nhàng, thần sắc hoàn toàn ngược lại, anh ta bất giác lên tiếng: “Vậy tại sao sắc mặt Tề khó coi thế?”. Lúc không tìm thấy vũ khí và gặp nguy hiểm, Tề Mặc không thể hiện bất cứ sắc thái tình cảm nào khác ngoài vẻ lạnh lùng. Còn bây giờ, mặt hắn đầy nộ khí.

      Ly Tâm đang nhắm mắt nghỉ ngơi trong lòng Tề Mặc, nghe câu hỏi của Jiaowen, cô liền mở mắt nhìn trừng trừng vào anh ta. Ly Tâm vốn lo lắng Tề Mặc sẽ tính sổ với cô, Jiaowen tự nhiên đổ thêm dầu vào lửa. Cảm giác đôi cánh tay Tề Mặc siết chặt vào người mình, tim Ly Tâm đập mạnh.

      Jiaowen thấy Ly Tâm trừng mắt với anh ta, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Tâm trạng Jiaowen đột nhiên tốt hẳn lên, anh ta cười lớn: “Lần này cũng nhờ phúc tinh của Tề phát hiện ra thuốc nổ. Có thể lấy công chuộc lỗi tự ý rời khỏi tàu. Tề sẽ không truy cứu tội của cô đâu”.

      Ly Tâm nghe xong giật mình. Cô quay sang hỏi Tề Mặc: “Không phải anh bắt tôi lên con tàu đó?”

      Tề Mặc sa sầm mặt: “Tôi bắt cô lúc nào?”. Đúng là chuyện nực cười. Hắn bắt một người không biết bơi đi làm việc? Hắn không thiếu người đến mức đó.

      Ly Tâm liền ngồi thẳng dậy. Cảm giác đau đớn dội đến khiến cô bám vào người Tề Mặc. Tề Mặc giữ chặt eo Ly Tâm: “Không được động đậy”.

      Ly Tâm hít một hơi dài, nhìn mọi người xung quanh bằng ánh mắt dữ tợn: “Vậy tại sao tôi lại xuất hiện ở nơi đó? Tại sao tôi bị ném xuống biển. Là ai…ai bắt tôi đi? Là ai hả?”. Ly Tâm nghiến răng nói từng từ một, gương mặt cô toát ra sự tức giận chưa từng thấy.

      Hoàng Ưng đáp lời: “Hãy hỏi bản thân cô ấy”.

      “Ý anh là gì?” Ly Tâm trừng mắt với Hoàng Ưng.

      Hoàng Ưng nhún vai: “Tôi chỉ bảo cô ra khoang sau nghỉ ngơi. Tại sao cô lại ngồi cùng đám người chuẩn bị hành động. Nếu cô ngồi vào chỗ đó, có nghĩa cô cũng sẽ tham gia kế hoạch. Cô còn có thể trách ai?”.

      Ly Tâm  nghe xong liền cau mày. Lúc đó, cô đúng là cô bị say sóng, đi hai bước đã thấy hoa mắt chóng mặt và tức ngực. Thấy một đám người ngồi ở đó cô lập tức ngồi xuống nghỉ ngơi. Người bên cạnh nói điều gì đó với Ly Tâm, cô mơ mơ màng không nghe rõ nên đành gật đầu ứng phó. Ai ngờ cô bị lôi xuống tàu ngầm, đến lúc tỉnh lại phát hiện mình đang ở dưới đáy biển.

      Ngẩng mặt nhìn đám người trước mặt, Ly Tâm đột nhiên hiểu ra, đây là một vụ nhầm lẫn vô cùng tệ hại. Tại sao cô có thể gặp một sự cố có xác suất nhỏ như vậy?

      Thấy Ly Tâm như một quả bóng xì hơi, Jiaowen cười lớn: “Ai bảo thuộc hạ của tôi không biết cô, còn tưởng cô là người Tề cử đến đi cùng họ nên mới đưa cô xuống tàu. Chuyện này chẳng thể trách ai cả”.

      Ly Tâm vùi đầu vào ngực Tề Mặc, một lát sau mới lên tiếng: “Được rồi, coi như tôi đen đủi, tự nhiên bị say sóng. Nhưng chuyện đó không phải là lỗi của tôi. Dù sao tôi cũng cứu mạng các anh, các anh cứu tôi là lẽ đương nhiên. Tề lão đại, lần này tôi không có tội, chỉ có công”.

      Lúc này, Ly Tâm đã nghĩ thông suốt. Vụ nổ khủng khiếp như vậy, nếu cô không tình cờ phát hiện thì dù Tề Mặc không lên con tàu lớn, chỉ cần hắn cách đó không xa cũng sẽ bị hủy diệt. Đây là công lao của cô. Tuy Ly Tâm dường như chẳng làm gì nhưng cũng coi như cô lập công.

      Còn một chuyện nữa, bọn họ cứu cô là đúng. Nếu không có cô sẽ không có bọn họ. Tất nhiên không có bọn họ cũng sẽ không có cô, nhưng công lao của cô vẫn lớn hơn. Ngoài ra, cô tự nhiên còn bị vướng mắc ở nhóm máu. Nếu cô thật sự bị nhiễm xạ, cô sẽ cho bọn họ biết tay.

      Thấy Ly Tâm vùi đầu trong ngực mình, bàn tay nắm chặt áo hắn đến mức nổi rõ các khớp, Tề Mặc càng siết chặt eo Ly Tâm: “Tôi nói cô có lỗi bao giờ?”

      Ly Tâm liền ngẩng đầu. Tề Mặc nhìn thẳng vào mắt Ly Tâm bằng ánh mắt vô cùng lạnh lùng: “Có điều, tôi không thể tha thứ chuyện hồi nãy”.

      Ly Tâm sững người một lúc mới mở miệng: “Có thể lấy công chuộc tội mà”.

      “Sai. Tôi không cho rằng cô có thể chuộc tội”. Tề Mặc vẫn không rời mắt khỏi Ly Tâm.

      Ly Tâm nói bất mãn: “Tại sao? Tôi đã cứu mạng anh, trong khi chỉ mắng anh hai câu thôi. Có gì quan trọng hơn tính mạng của anh chứ?”

      “Tôi cũng cứu mạng cô”. Tề Mặc chậm rãi nhả năm chữ khiến Ly Tâm cứng họng. Lúc đó, cô thật sự không ngờ Tề Mặc đích thân đi cứu cô. Ly Tâm nghĩ, cùng lắm Tề Mặc cử thuộc hạ đi, không thể tưởng tượng nổi người đến cứu cô lại là Tề lão đại.

      Thật ra Ly Tâm không biết ở vào hoàn cảnh đó, người bình thường không thể có tốc độ và sự trấn tĩnh như Tề Mặc. Chỉ cần sai sót một giây, e rằng tất cả mọi người sẽ xuống mồ. Đám Hồng Ưng biết rõ, ngoài Tề Mặc, không một ai có bản lĩnh cứu người ở thời điểm đó. Quan trọng là Tề Mặc có muốn cứu hay không.

      Jiaowen đứng bên cạnh thấy Tề Mặc và Ly Tâm mãi không giải quyết xong vụ công tội, anh ta lắc đầu bất lực.  Thật ra Jiaowen không hiểu, đối với Ly Tâm, công lao hay phần thưởng không phải là chuyện quan trọng nhất. Điều cô cần là tung tích của Tùy Tâm, Tề Mặc lại không nói cho cô biết.  Tuy nhiên, Ly Tâm không bao giờ chấp nhận sự trừng phạt của Tề Mặc.  Tề Mặc trừng phạt đồng nghĩa với cái chết nên cô phải đấu tranh đến cùng.

      Nghe nội dung cuộc nói chuyện của hai người, Jiaowen đoán ra, sắc mặt Tề Mặc khó coi là do Ly Tâm chửi rủa hắn. Ly Tâm to gan hơn trời, dám mắng nhiếc Tề Mặc, đúng là nhổ lông trên đầu hổ mà.

      “Còn nữa, cô chỉ vô tình cứu người, cố ý miệt thị tôi”. Tề Mặc không nói nhiều, nhưng mỗi từ như mũi kim đâm vào tim Ly Tâm đau buốt.

      Ly Tâm im lặng nhìn Tề Mặc, chỉ thấy thần sắc lạnh lùng của hắn, nộ khí ngày càng rõ. Cô than thầm trong lòng, toàn thân yếu ớt dựa vào người Tề Mặc. Ly Tâm cất giọng thảng thốt: “Nhưng…tôi vẫn còn đau lắm…Vết thương bị đạn bắn chưa khỏi hẳn. Bây giờ lại bị thế này…bị thương từ trên xuống dưới. Nếu lại…lại…”.

      Lúc này, Ly Tâm có bộ dạng đáng thương vô cùng. Cô nắm chặt vạt áo trước ngực, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, nói mãi không thành câu. Tề Mặc biết Ly Tâm lo lắng đến vấn đề nhóm máu, hắn liền cau mày nhìn Ly Tâm, sự tức giận từ từ biến mất. Tề Mặc lên tiếng: “Dù có vấn đề, tôi cũng đảm bảo cô sống năm mươi năm nữa”.

      Ly Tâm nghe xong liền ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt vô cùng kiên định của Tề Mặc. Ánh mắt sắc bén như dao kiếm đó khiến người đối diện chỉ có thể tin tưởng hắn vô điều kiện. Giống như chỉ cần hắn nói ra bất cứ điều gì, hắn nhất định sẽ làm được, cô chỉ cần đặt niềm tin vào hắn.

      Tề Mặc ôm Ly Tâm đổi tư thế khác. Hắn vỗ nhẹ lên vai Ly Tâm, cất giọng trầm trầm: “Tôi sẽ ghi nhớ lần này. Cô còn tái phạm thì đừng trách tôi không khách khí. Bây giờ ngủ đi”.

      Thấy Tề Mặc chịu bỏ qua cho mình, Ly Tâm liền vui mừng gật đầu. Cô cười híp mắt nằm thoải mái trong lòng Tề Mặc chuẩn bị đi ngủ. Trước đó do vừa đau vừa mệt lại có tâm sự nên Ly Tâm không thể chợp mắt. Hơn nữa, Tề Mặc đã bảo đảm cô sống thêm năm mươi năm nên không có gì đáng lo cả. Trước mặt bao nhiêu người, Ly Tâm không ngại ngùng từ từ thiếp đi trong lòng Tề Mặc.

      Đám Jiaowen và Hồng Ưng đưa mắt nhìn nhau. Tề Mặc đúng là khoan dung độ lượng với Ly Tâm. Trên giang hồ bao nhiêu năm nay, chỉ cần người nào dám nói “không” với Tề Mặc, kẻ đó sẽ phải trả giá vô cùng đắt. Hôm nay, Ly Tâm chửi mắng Tề Mặc mà hắn vẫn bỏ qua. Ly Tâm quả là lợi hại, không biết đến cuối cùng ai sẽ khắc ai.

      Thấy Tề Mặc đưa mắt về phía mình, Jiaowen biết đã xong chuyện riêng tư, bây giờ đến lúc bàn việc công. Cục diện hiện tại vô cùng phức tạp và không thuận lợi

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s