Đạo tình

Đạo tình_chương 41

Chương 41 : Đen ăn đen

Dịch : greenrosetq

      Ly Tâm ấn nút copy, cóp lại đoạn băng vừa rồi để đưa cho Tề Mặc xem. Tề Mặc mà chứng kiến cảnh này, đám người của Phong Gia đừng hòng bảo toàn mạng sống.  Mặc dù Phong Tế khá dè chừng Tề Mặc nhưng có đoạn băng này, Tề Mặc sẽ có thể quang minh chính đại chiếm địa bàn của Phong Tế. Đến lúc đó, Lam Bang chỉ còn biết chống mắt nhìn miếng mồi rơi vào tay Tề Mặc.

      Ly Tâm ngồi yên lặng quan sát màn hình camera. Phòng tra tấn tối om không thấy có bất cứ động tĩnh nào. Ly Tâm đoán những người ở bên trong biết căn phòng có gắn tia hồng ngoại, không may chạm vào là đi đời ngay. Vì vậy hiện tại, Ly Tâm không cần lo đến sự an toàn của cô gái bị hành hạ. Cô nên đi tìm Tề Mặc trước.

      Ly Tâm vừa theo dõi vừa suy tính nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách báo động cho Tề Mặc. Màn hình vi tính đột nhiên rung nhẹ. Ly Tâm liền tập trung tinh thần cao độ, phát hiện có cao thủ xâm nhập vào hệ thống. Nếu không phải làm nghề của Ly Tâm, sẽ không ai phát hiện màn hình đã bị định cách phát đi phát lại hình ảnh cũ. ‘Gặp đúng đối thủ rồi, hôm nay quả là thú vị” Ly Tâm nghĩ thầm.

      Ly Tâm liền múa hai bàn tay trên bàn phím. Xâm nhập và chống xâm nhập, cao thủ và cao thủ giao đấu chỉ tính trong một khoảng thời gian một vài giây.  Màn hình hơi nhấp nháy rồi khôi phục lại hình ảnh chân thực thu được từ các camera. Ly Tâm mỉm cười, xâm nhập  hệ thống là sở trường của cô, chống xâm nhập cũng là sở trường của cô.  Ly Tâm thao tác khôi phục hình ảnh nhanh như chớp, đối phương không thể phát giác.

      Nhìn cảnh tượng trên màn hình sau khi hệ thống được khôi phục, Ly Tâm bất giác cười gượng. Tề Mặc quả nhiên không phải người tầm thường. Thuộc hạ của hắn từ các ngả lặng lẽ xâm nhập vào tòa nhà một cách nhanh chóng mà không bị phát giác.

      Ly Tâm nhìn thấy xung quanh tòa nhà toàn là người của Tề Mặc. Thuộc hạ của Phong Tế bị tiêu diệt sạch sẽ trong nháy mắt. Đây là lần đầu tiên Ly Tâm tận mắt chứng  kiến cảnh “đen ăn đen” (xã hội đen tiêu diệt lẫn nhau), có vẻ không gay cấn như trong phim ảnh.

      Ly Tâm chăm chú theo dõi cảnh “đen ăn đen”, đầu óc cô mải tập trung vào hình ảnh hạ thủ đối phương mà quên mất chuyện cô cần phải làm gì vào lúc này.

      Màn hình camera chuyển đến căn phòng của Tề Mặc, trong phòng không một bóng người. Ly Tâm giật mình, không biết đám Tề Mặc biến đi đâu rồi. Cô vội chuyển sang camera khác, thấy đám Tề Mặc xuất hiện ở tầng hai. Tề Mặc lạnh lùng vô cảm bước đi rất nhanh, Phong Tế gượng gạo đi theo sau. Ly Tâm biết là đã có người thông báo với Tề Mặc, bây giờ là lúc hắn nên rời khỏi nơi này.

      Ly Tâm không còn thời gian bận tâm đến chuyện tại sao Tề Mặc lại động thủ ở đây, có lý do chính đáng nào hay không. Cô chỉ biết nếu cô ở lại đây, người của Tề Mặc không quen cô sẽ cho cô đi gặp tổ tông mất.

      Nghĩ đến điều này, Ly Tâm lập tức rút cuộn băng vừa copy, nhanh chóng đi về phía phòng tra tấn. Cô gái đó không đáng chết.

      Đứng trước phòng tra tấn, Ly Tâm đeo cặp kính chuyên dùng trong phòng tối có tia hồng ngoại, lách người qua khe cửa vào trong. Đám đàn ông ở trong phòng tuy không thể động đậy nhưng chúng vẫn có thể nổ súng bình thường.

      Ly Tâm đeo cặp kính nên nhìn thấy rõ mồn một. Có người đàn ông và đàn bà vẫn giữ nguyên tư thế mờ ám, khiến Ly Tâm thật sự không biết nói gì.

      “Mẹ nó, chuyện này là thế nào, sao tự nhiên lại cúp điện nhỉ?”

      “Không biết, về lý mà nói không thể mất điện lâu như vậy. Lẽ nào xảy ra chuyện gì rồi, Tề lão đại không phải hạng người tầm thường đâu”.

      “Shit, nếu tao biết ai giở trò, tao sẽ giết nó ngay lập tức. Lão tam, mày hãy đi thu đồ đi. Đợi ra khỏi nơi này, tao sẽ ném vài cái vào Tề Gia, cho chúng nó chết hết. Mẹ nó chứ, ức hiếp người quá đáng. Bọn nó chẳng coi lão đại của chúng ta ra gì”.

      “Trong cái hộp để góc trái phòng phải không? Đúng đấy, cho chúng nó chết hết đi”.

      Ly Tâm vừa đi đến bên cô gái bị gãy tay, đột nhiên nghe được cuộc nói chuyện trên. Cô hiếu kỳ mò sang bên đó. Bàn tay thần trộm của Ly Tâm dường như mới chỉ lướt qua, chiếc hộp đã mở nắp. Ly Tâm thò tay vào cầm ra xem. Cô liền giật mình, bên trong là mười mấy cái cúc tròn, thứ công nghệ cao đánh sụp cả tòa nhà kính trong biển hoa anh túc lần trước. Ly Tâm chửi thầm trong lòng, trút hết đống cúc vào trong túi áo.

      “Ai, ai ở nơi đó, ra đây ngay!”.  Người trong phòng nghe thấy tiếng động khẽ, lập tức quát hỏi.

      Ly Tâm không thèm để ý đến đám người không thể nhúc nhích kia. Cô lộn một vòng qua tia hồng ngoại về chỗ người phụ nữ gẫy tay đang bị ngất, nhẹ nhàng kéo cô ta ra khe cửa.

      Bên ngoài yên tĩnh lạ thường, Ly Tâm biết đây là điềm báo trước một cơn phong ba bão táp. Ly Tâm nhanh chóng kéo cô gái bất tỉnh về đằng sau Lưu Cư. Thời gian là tiền bạc, nếu Tề Mặc biết cô tự ý giúp đỡ người hắn không thích, không biết hắn sẽ hành hạ cô như thế nào.

      Để cô gái bất tỉnh vào nơi tương đối an toàn, Ly Tâm lập tức phi người về phía cửa lớn đại sảnh. Tề Mặc là người cô không thể đắc tội.

      Lúc này, Tề Mặc đang từ bên trong đi ra ngoài. Mãi không thấy bóng dáng Ly Tâm, gương mặt hắn tối sầm. Hắn còn chưa động thủ, Phong Tế tuyệt đối không dám động đến người của hắn. Tề Mặc đoán Ly Tâm không phải bỏ hắn mà đi.  Người đàn bà này rốt cuộc chui vào xó xỉnh nào rồi?

      “Tề lão đại, chúng tôi có chuyện muốn nói. Tề lão đại xem…”

      “Không cần”. Tề Mặc phất tay cắt ngang lời Phong Tế. Nói chuyện ư, hắn không đủ kiên nhẫn dài dòng với ông ta. Nếu hôm nay không phải vì mục đích chiếm địa bàn, dựa vào ông ta có thể mời hắn dự tiệc, thật là chuyện nực cười.

      Tề Mặc đứng ở ngoài cửa lớn, thần sắc càng lạnh lùng. Hắn sẽ cho Ly Tâm hai mươi giây. Nếu cô ta vẫn không xuất hiện thì đừng trách hắn không khách khí.

      Hai mươi giây sau, Tề Mặc không nói một tiếng nào bước lên xe. Đám thuộc hạ của hắn vào vị trí chuẩn bị sẵn sàng. Hắn đã cho Ly Tâm thời gian mà cô dám giở trò với hắn. Tốt nhất cô nên có bản lĩnh thoát thân, hắn không cần người vô dụng.

      Chiếc xe từ từ lăn bánh đột nhiên phanh gấp. Ly Tâm xông ra ngay trước đầu mũi xe của Tề Mặc. Cô thở hổn hển đến mức không nói lên lời. Cô cố  chạy thật nhanh đến đây. Nguy hiểm quá, nếu Ly Tâm muộn một chút, nơi này có thể trở thành bãi chiến trường. Ly Tâm vẫn chưa sống đủ, cô không muốn chết sớm như vậy.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt không hài lòng. Trong lúc khẩn cấp như thế này, chậm một phút là thêm tầng tầng lớp lớp phiền phức. Đúng rồi, không phải nguy hiểm mà là phiền phức. Tề Mặc không sợ bất cứ sự nguy hiểm nào. Chỉ là đối với những việc cỏn con, hắn cảm thấy vô cùng phiền phức.

      Tề Mặc dịch mông vào trong để nhường chỗ cho Ly Tâm. Ly Tâm liền nhào vào trong xe. Cùng lúc đó, hai người đàn ông ở phòng giám sát camera bị Ly Tâm đánh ngất cũng vừa tỉnh lại, hoảng hốt hét lớn vào bộ đàm: “Tề Gia xâm nhập, Tề Gia ăn cắp tài liệu”.  Tiếng nói của họ được truyền đi qua loa phát thanh, khiến người của Phong Tế ở mọi góc đều nghe thấy rõ mồn một.

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s