Lạc vương phi

Lạc vương phi_chương 32

Chương 32 : Vừa vặn bị bắt

Edit : Hàn Băng

Beta : kun’xjh

      Lúc giọng nói của Bắc Đường Diệp vang lên ngoài cửa, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê đang đánh nhau nhất thời trong lòng cả kinh, đột ngột dừng tay, trong nháy mắt khi Bắc Đường Diệp đẩy cửa đi vào, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê không kịp suy nghĩ gì khác, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa….

      Bắc Đường Diệp vừa đẩy cửa vào, đang muốn tranh công với Nam Cung Quyết thì nhìn thấy tình huống trước mặt, trong nháy mắt, ánh mắt đắc ý biến thành nồng đậm khiếp sợ, miệng há ra thành hình chữ O, không thốt nên lời. (Há há, đọc đoạn này mà ta cứ tưởng tượng đến cảnh từng đàn quạ đen bay qua..Quoác quoác quoác với ba vạch đen sau gáy=))..Hài chết ta =)))

      Trên giường lớn, Nam Cung Quyết ở trên, Lạc Mộng Khê ở dưới, bởi vì vừa rồi đánh nhau kịch liệt cho nên toàn bộ nút thắt trên áo lót đều bị bung ra để lộ lồng ngực cường tráng.

      Nam Cung Quyết ép sát trên người Lạc Mộng Khê, cho nên Bắc Đường Diệp vẫn chưa thấy rõ bộ dạng của Lạc Mộng Khê, nhưng vẫn thấy được da thịt tuyết trắng lộ ra trong không khí và mái tóc đen mượt trải dài hơn phân nửa giường.

      Nguyên bản Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết đang giao thủ, lúc Bắc Đường Diệp đẩy cửa đi vào, hai người bọn họ mặc dù dừng động tác tay nhưng vẫn chưa thu hồi thế công, Bắc Đường Diệp nhìn vào chỉ thấy cánh tay của hai người đang gắt gao đan cùng một chỗ, tư thế kia, muốn bao nhiêu ái muội liền có bấy nhiêu…

      Nam Cung Quyết nhanh tay lẹ mắt, trong lúc Bắc Đường Diệp đang ngây người, kéo chăn gấm phủ lên hai người, chặn tầm mắt của Bắc Đường Diệp trên da thịt tuyết trắng của nàng, ánh mắt lạnh như băng lửa giận thiêu đốt: ”Bắc Đường Diệp, không có ai nói cho người biết khi vào phòng người khác phải gõ cửa sao?”

      ”Thực xin lỗi, đã quấy rầy, các ngươi cứ tiếp tục, tiếp tục đi!” Giọng nói giận dữ của Nam Cung Quyết khiến Bắc Đường Diệp từ trong kinh hãi quay về, câu nói vừa ra khỏi miệng, thân ảnh thon dài của Bắc Đường Diệp đã đi đến cửa, bàn tay to vung lên, chỉ nghe: ”Phanh!” Một tiếng, cửa phòng mở rộng lại một lần nữa đóng lại.

      Trong nháy mắt cửa phòng đóng lại, Lạc Mộng Khê lập tức phản ứng, ánh mắt phát lạnh, tung chưởng đánh về phía Nam Cung Quyết, thừa dịp Nam Cung Quyết tránh né, Lạc Mộng Khê xoay người xuống giường, đang muốn đứng dậy rời đi, phía sau một trận kình phong đánh úp lại, Lạc Mộng khê mâu quang hơi trầm xuống, nhấc chân đá cái ghế gần nhất về phía Nam Cung Quyết…

      Bắc Đường Diệp đứng ngoài cửa chỉ nghe trong phòng truyền đến từng hồi ”Binh lách cách bốp”, đáy mắt lóe lên nồng đậm ý cười trêu tức, châm rãi đi về phía trước:

      Nam Cung Quyết này, rốt cục cũng thông suốt, khó trách trước kia có nhiều mỹ nữ xinh đẹp, ôn nhu đa tình, tiểu thư khuê các lương thiện, thông minh theo đuổi hắn như vậy mà hắn cũng không thèm quay đầu lại nhìn, thì ra hắn không thích những loại nữ tử ấy mà hắn chỉ thích nữ tử kiểu mèo hoang cuồng dã…

      ”Phanh!” Tiếng đổ vỡ lại một lần nữa truyền vào trong tai, Bắc Đường Diệp toàn thân đột nhiên chấn động, mồ hôi lạnh ngưng tụ trên trán: Nữ tử này có phải quá hoang dã hay không vậy…Người mà Nam Cung Quyết yêu thích…Quả nhiên không giống người thường…

      Đây là lần đầu tiền Nam Cung Quyết chạm vào nữ tử, ngày mai ta nhất định phải nhìn xem nữ tử này đến tột cùng là thần thánh phương nào, lại có thể làm cho người suốt đời không gần nữ sắc như Nam Cung Quyết phá lệ….

      Đắc ý dào dạt, Bắc Đường Diệp chậm rãi đi về phía trước: Vừa rồi ta tuy rằng không thấy được bộ dạng của nữ tử kia, nhưng lại cảm giác nàng rất quen thuộc, giống như đã từng gặp qua ở đâu đó…

      Đến tột cùng là gặp qua ở đâu? Bắc Đường Diệp vừa đi vừa đem từng nữ tử mà hắn quen biết xếp ra, đôi lông mày vẫn tiếp tục nhăn lại.

      Đột nhiên, trong đầu Bắc Đường Diệp lóe lên linh quang, lông mày lập tức giãn ra, bất thình lình xoay người nhìn về phía phòng của Nam Cung Quyết, đáy mắt nghi hoặc trở thành khiếp sợ: Lạc Mộng Khê, nữ tử kia là Lạc Mộng Khê!

      Trong phòng, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê vẫn tiếp tục đánh nhau, đêm đó trong Tướng phủ, do Nam Cung Quyết phát bệnh nên Lạc Mộng Khê mới có thể cùng hắn đánh qua năm mươi chiêu, nhưng hiện tại Nam Cung Quyết hoàn hảo không hao tổn gì, Lạc Mộng Khê đương nhiên không phải là đối thủ của hắn.

      Không quá hai mươi chiêu, Lạc Mộng Khê đã bị Nam Cung Quyết bắt lấy cổ tay, xiết chặt đè trên tường, tốc độ của Nam Cung Quyết rất nhanh, nhưng khi Lạc Mộng Khê bị áp trên vách tường, phần lưng tiếp xúc với tường lại không cảm thấy đau đớn.

      ”Lạc Mộng Khê, đêm nay là bổn vương cứu ngươi, đây là cách ngươi báo đáp ân nhân cứu mạng sao?” Ánh mắt Nam Cung Quyết lạnh như băng, đáy mắt lửa giận thiêu đốt.

      ”Nam Cung Quyết, ngươi qua đêm ở thanh lâu lại chưa tìm cô nương nào, một mình ngươi ở phòng, chỉ sợ ngươi tới nơi này không phải vì tiêu khiển, mà là có mục đích khác!” Ánh mắt Lạc Mộng Khê trong trẻo nhưng lạnh lùng: ”Đêm nay ngươi thật sự đã cứu ta, nhưng đồng thời ta cũng giúp ngươi nói dối vẹn toàn, ta và ngươi xem như là hỗ trợ lẫn nhau, không ai nợ ai!”

      Nam Cung Quyết nhẹ nhàng lắc đầu, lửa giận thiêu đốt trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, đang muốn cùng Lạc Mộng Khê giải thích….

      ”Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết….” Tiếng Bắc Đường Diệp luôn miệng kêu gọi vang lên ở ngoài cửa, giống như xảy ra đại sự.

      Nam Cung Quyết mâu quang hơi trầm xuống, quay đầu nhìn về phía cửa, thừa dịp Nam Cung Quyết thất thần, ánh mắt Lạc Mộng Khê lóe lên, giãy khỏi sự trói buộc của Nam Cung Quyết, đồng thời dùng sức đẩy hắn ra.

      Nam Cung Quyết không hề đề phòng, bị Lạc Mộng Khê đẩy lùi ra sau mấy thước.

      Bàn tay mềm mại của Lạc Mộng Khê khẽ vung lên, cầm lấy áo choàng của Nam Cung Quyết khoác lên người rồi vươn tay đẩy cửa sổ, thân ảnh mềm mại nhảy từ cửa sổ ra ngoài…

      ”Phanh!” Cửa phòng đóng chặt bị đẩy ra, Bắc Đường Diệp mặt đầy kích động xông vào, nhưng hắn chỉ kịp nhìn thấy thân ảnh Lạc Mộng Khê rời đi…

      ”Nữ tử vừa rồi là Lạc Mộng Khê?” Bắc Đường Diệp có chút không khẳng định hỏi.

      Khi thân ảnh yểu điệu của Lạc Mộng Khê hòa vào trong đêm tối, Nam Cung Quyết chậm rãi đi tới bên giường lớn hỗn độn: ”Đúng vậy!”

      ”Vừa rồi là ngươi cố ý để nàng đi, nếu không, bằng võ công của ngươi, nàng căn bản trốn không thoát…”

      ”Bắc Đường Diệp, lời nói vô nghĩa của ngươi càng ngày càng nhiều!” Nam Cung Quyết cài lại nút thắt áo lót, bắt đầu mặc lại y phục: ”Ngươi vừa rồi nói tin  tốt cùng tin  xấu rốt cuộc là cái gì?”

      ”Ách!” Bắc Đường Diệp hơi chột dạ: ”Nam Cung Quyết, trước khi nói hai tin này, ta nói cho một tin không biết là tin tốt hay tin xấu, áo choàng của ngươi, lại bị Lạc Mộng Khê lấy đi rồi!”

      Lạc Mộng Khê sau khi ra khỏi ’Hồng Xuân viện’, dọc đường phi nước đại: Nam Cung Quyết đáng ghét, trì hoãn không ít thời gian của ta, chắc chắn thị vệ của đại phu nhân đã sớm trở về Tướng phủ, với trí thông minh của đại phu nhân, chắc chắn đã hoài nghi ta, cũng đã phái người đi Khê viên, chỉ mong, tất cả vẫn còn kịp…..

      Từ xa, Lạc Mộng Khê trông thấy Tướng phủ, trong lòng vui vẻ chạy tới tường rào của phủ, xem xét xung quanh thấy không có người, Lạc Mộng Khê vươn người nhảy lên, thân hình yểu điệu như hồ điệp bay vào trong phủ.

      Sau khi nhẹ nhàng không một tiếng động đáp xuống đất, Lạc Mộng Khê không hành động thiếu suy nghĩ, xác định bốn phía không có người, Lạc Mộng Khê mới đứng dậy bước nhanh về phía Khê viên: Từ chỗ này đi vào Khê viên là gần nhất, nhưng mà, phải đi qua Hương viên của Tam phu nhân và Lạc Thải Vân…

      Nhìn từ xa, Lạc Mộng Khê trông thấy Hương viên đèn đuốc sáng trưng, tiếng người nói ồn ào, thị vệ cầm đuốc trong tay vây lấy toàn bộ Hương viên, Tam phu nhân và Lạc Thải Vân ôm nhau đứng trong viện, từng trận gió thu thổi qua, hai người rét đến run bần bật.

      Cũng khó trách, lúc này Tam phu nhân và Lạc Thải Vân đều chỉ khoác trên người một chiếc áo choàng mỏng, mơ hồ có thể thấy được chiếc áo lót màu trắng bên trong, chắc là đang ngủ thì bọn thị vệ đột nhiên xông vào, dựng hai người dậy….

      ”Phòng khách không có người!” Một thị vệ báo lại.

      ”Đại sảnh không có người!” Một thị vệ khác báo lại.

      ”Phòng ngủ không có người!” Lại một thị vệ khác lên tiếng.

      Lạc Mộng Khê mâu quang hơi trầm xuống: Đại phu nhân thực không đơn giản, ngay cả Tam phu nhân và Lạc Thải Vân mà cũng hoài nghi, lục soát Hương viên rất cẩn thận, không buông tha một góc khả nghi nào, xem ra Khê viên hẳn là đã bị người lục soát qua, ta về Khê viên xem tình hình trước, tùy thời mà hành sự….

      Mượn hoa cỏ che chắn, Lạc Mộng Khê cẩn thận tránh khỏi bọn thị vệ trong Hương viên, ngoảnh lại nhìn, thấy nàng đã cách xa Hương viên một khoảng nhất định, Lạc Mộng Khê từ trong bụi rậm đứng lên, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đang muốn chạy nhanh về Khê viên thì bất thình lình một giọng nói lạnh như băng vang lên từ phía sau: ”Lạc đại tiểu thư đi đâu vậy?”

Advertisements

7 thoughts on “Lạc vương phi_chương 32

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s