Lạc vương phi

Lạc vương phi_chương 24

Chương 24 : Nửa đêm đọ sức

Edit : kun’xjh

      “Sở trường của Tứ Hoàng tử là gì?” Lạc Mộng Khê nhẹ nhàng trầm hạ mí mắt, giống như không chút để ý hỏi.

      “Cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú bổn Hoàng tử đều có đọc qua, tỷ thí võ công cũng có thể……” Bắc Đường Diệp tràn đầy tự tin, đáy mắt càng đậm ý cười trêu tức, giống như đã nắm chắc phần thắng trong tay!

      “Bây giờ đang thái bình thịnh thế, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú mỗi người đều biết, lại tỷ thí như thế không có ý mới!” Lạc Mộng Khê thờ ơ bác bỏ ý kiến của Bắc Đường Diệp :“Vừa rồi Tứ Hoàng tử vì bắt hắc y nhân tiêu hao không ít nội lực, nếu cùng ta tỷ thí võ công, đối với Tứ Hoàng tử mà nói có chút không công bằng……”

      “Vậy ngươi nói tỷ thí cái gì?” Bắc Đường Diệp đáy mắt trêu tức biến thành nghi hoặc, hắn phát hiện, lúc này hắn không thể nhìn thấu Lạc Mộng Khê, trong nháy mắt tâm trạng hoảng hốt cùng hiếu kỳ……

      “Mà thôi……” Lạc Mộng Khê ngưng mi suy tư một lát :“Mộng Khê nghe qua một câu như vậy, cầm nghe êm tai, nhưng dẫn trăm điểu đến nghe, vương vấn không rời, không biết cầm nghệ của Tứ Hoàng tử đã đạt tới cảnh giới như thế hay chưa?”

      “Ý của Lạc cô nương là nói, chúng ta tỷ thí dẫn trăm điểu đến đây?” Bắc Đường Diệp không khẳng định mở miệng hỏi, e sợ mình hiểu sai ý.

      “Đúng vậy, không biết ý của Tứ Hoàng tử thế nào?” Lạc Mộng Khê giọng nói bình tĩnh, làm cho người ta nghe không ra cảm xúc trong lời nói của nàng.

      “Nữa đêm canh ba, trăm điểu đã sớm bay về nghỉ ngơi, làm sao có thể dẫn dụ chúng nó tới!” Bắc Đường Diệp phản đối, hiển nhiên là không đồng ý phương pháp tỷ thí của Lạc Mộng Khê.

      “Tứ hoàng tử nói sai rồi, trăm điểu về nghỉ ngơi đúng là lúc để kiểm nghiệm cầm nghệ của Tứ hoàng tử……” Nói xong, hình dáng yểu điệu của Lạc Mộng Khê chợt lóe, nhanh như gió bay trở về phòng, một lát sau, Lạc Mộng Khê xuất hiện, nhưng mà trong tay của nàng còn có một cây đàn cổ……

      “Tứ hoàng tử, xin mời!” Lạc Mộng Khê đem đàn cổ phóng tới bàn tròn trong viện, đối với Bắc Đường Diệp làm một tư thế thỉnh, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng.

      Lúc này Bắc Đường Diệp là tên đã trên dây không thể không bắn, mâu quang chợt lóe, Bắc Đường Diệp mang theo hắc y nhân ngồi xuống bàn, ném hắc y nhân bên cạnh xuống đất, ngón tay thon dài của Bắc Đường Diệp đặt trên cầm huyền :“Vậy bổn hoàng tử xin mạn phép!”

      Ngón tay khẽ động, tiếng đàn ưu mỹ êm tai từ trên ngón tay của Bắc Đường Diệp chậm rãi phát ra, tiếng đàn uyển chuyển du dương, dễ nghe êm tai, làm cho người ta bất tri bất giác cảm thấy thanh tịch . Cảnh vật xung quanh mỹ lệ, non xanh nước biếc mộng ảo, rừng cây xanh ngắt, điểu ngữ hoa hương, thác nước thăm thẳm, từng cái thoáng hiện trong đầu, làm người ta vẻ mặt khí sảng, vui vẻ thoải mái……

      Cầm nghệ của Bắc Đường Diệp xác thực cao siêu bất phàm, chính là, sau khúc tấu, tiểu viện vẫn tĩnh lặng như thường, một con chim nhỏ cũng không có!

      Nhìn sân trống trơn, Bắc Đường Diệp khe khẽ thở dài :“Bổn hoàng tử một con chim nhỏ cũng không dẫn dụ được……” Tuy nói như vậy, nhưng ánh mắt Bắc Đường Diệp vẫn bình tĩnh, trong giọng nói cũng không có chút cảm giác thất bại : Ta dẫn không được trăm điểu, Lạc Mộng Khê cũng sẽ như vậy không dẫn đến được……

      Ngay lúc Bắc Đường Diệp trong lòng oán thầm, một hồi thanh âm tuyệt mỹ hắn chưa bao giờ nghe qua vang lên, Bắc Đường Diệp trong phút chốc hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn Lạc Mộng Khê, chỉ thấy trên tay Lạc Mộng Khê cầm một vật thể không rõ là vật gì, cách mạng che mặt đặt ở bên miệng thổi……

      Loại thanh âm tuyệt mỹ này lúc cao lúc thấp, khi đoạn khi tục, giống như có người đang nói chuyện, không phải tiếng sáo, cũng không phải tiếng tiêu, mà là một loại nhạc thanh mà Bắc Đường Diệp nghe không hiểu.

      Ngay lúc Bắc Đường Diệp không nhịn được nghi hoặc, khi muốn hỏi vật Lạc Mộng Khê thổi là gì:“Phịch!” Một con chim nhỏ bay vào sân, Bắc Đường Diệp còn không kịp kinh ngạc, một con lại một con chim nhỏ liên tiếp bay vào sân……

      Theo thanh âm Lạc Mộng Khê thổi, chim nhỏ bay vào trong viện tự động xếp thành đủ loại trận thức, hình dạng xinh xắn, quay chung quanh Khê viên, không ngừng xoay tròn, bay lượn, thậm chí còn có mấy con chim nhỏ lớn mật đậu trên vai Bắc Đường Diệp, trong tiếng nhạc duyên dáng khép hờ mắt, không ngừng nhấc chân nhỏ, vỗ nhẹ cánh……

      Cùng lúc đó, cách đó không xa một thân ảnh màu trắng đứng trên nóc nhà, dáng người thon dài, cao ngất, dung nhan tuấn mỹ, khuôn mặt lạnh lùng, đáy mắt lạnh như băng, sắc bén, tay áo màu trắng theo gió tung bay, hơi thở cường thế, vương giả quanh quẩn toàn thân, xa xa nhìn lại, giống như thiên thần giáng trần.

      Nhìn chim nhỏ đầy ở trong viện, cùng với mí mắt bình tĩnh của Lạc Mộng Khê khi thổi nhạc khí, khuôn mặt anh tuấn hiện ra một tia ý cười nhàn nhạt, đáy mắt lạnh như băng, sắc bén lóe lên một tia hiếu kỳ…

      Lạc Mộng Khê nâng mí mắt, nhìn Bắc Đường Diệp đứng ở trong viện ngẩn tò te, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một tia ý cười trêu tức: Lạc Mộng Khê kiếp trước là đặc công, chẳng những tinh thông hơn mười ngôn ngữ các quốc gia, còn thông thạo cả Điểu ngữ, nữa đêm canh ba dẫn đàn chim nhỏ đến căn bản là chuyện nhỏ như trở bàn tay…

      Đột nhiên, một cỗ đàn hương nhàn nhạt như có như không bay vào trong mũi. ‘Nam Cung Quyết’ Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, đột nhiên xoay người nhìn hướng Đàn Hương bay tới, đập vào mắt đều là một mảnh trống rỗng, không thấy ai cả: chẳng lẽ vừa rồi chính là ảo giác của ta…

      Tiếng nhạc chấm dứt, đàn chim nhỏ bay đi, Lạc Mộng Khê lấy lại tinh thần, giọng nói ỉu xìu, thất bại của Bắc Đường Diệp truyền vào trong tai: ”Bổn hoàng tử đã thua, Lạc Mộng Khê hắn là của ngươi!”

      Nói xong, Bắc Đường Diệp túm tên hắc y nhân đang nằm trên mặt đất ném qua cho Lạc Mộng Khê. Ai ngờ, ngay lúc Bắc Đường Diệp ném hắc y nhân, trong nháy mắt miệng hắc y nhân đột nhiên chảy máu…

      “Không liên quan đến ta, ta không có làm!” nhìn người đang hấp hối té trên mặt đất, máu đã nhuộm khăn che mặt của hắc y nhân, Bắc Đường Diệp vội vàng giải thích.

      “Rốt cuộc là ai phái ngươi đến giết ta? Nói mau!” Lạc Mộng Khê nắm quần áo trước ngực hắc y nhân, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng thoáng hiện hàn quang.

      “Là…Là…” Hắc y nhân mở miệng, liền có nhiều máu đen chảy ra, đáy mắt lo lắng và phẫn nộ, nhưng hắn càng lo lắng càng nói không ra tên người nọ “Là…Thái…”

      Nói còn chưa hết, đầu hắc y nhân lệch qua một bên, không còn thở nữa…

      Lạc Mộng Khê đứng lên, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Bắc Đường Diệp đứng cách đó không xa, Bắc Đường Diệp nhìn nàng có chút mất tự nhiên :”Ngươi nhìn  ta làm gì, thật sự hắn bị trúng độc không phải do ta hạ, nếu không ta sớm đã đi rồi…”

      “Ta biết!” Lạc Mộng Khê đáy mắt chuyển qua bên cạnh :”Hắc y nhân là bị hạ độc trước”

      “Hắc y nhân là bị người khác hạ độc trước!”

      Hai giọng nói đồng thời vang lên, một đến từ Lạc Mộng Khê, một là giọng nói lạnh như băng, uy nghiêm đến từ cách đó không xa, Lạc Mộng Khê liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy Nam Cung Quyết mặc bạch y nhảy từ trên nóc nhà xuống, dáng người tiêu sái, phiêu dật, khuôn mặt kiêu ngạo, lạnh lùng giống như thiên thần.

      Lạc Mộng Khê đáy mắt hơi trầm xuống: xem ra mùi đàn hương vừa rồi không phải là ảo giác của ta…

      “Lạc Mộng Khê, xem ra ngươi đã đắc tội với nhân vật lợi hai!” Nam Cung Quyết giọng điệu lạnh lùng như cũ, chậm rãi đi đến gần Lạc Mộng Khê, áp lực vô hình pha lẫn với mùi đàn hương nhàn nhạt theo tới, làm người khác suýt nữa ngạt thở…

      Lạc Mộng Khê không dấu vết nhíu mày, không biết có phải là ảo giác của nàng hay không, áp lực cường thế đột nhiên giảm bớt không ít.

      “Xem ra kẻ chủ mưu đứng phía sau lần này quả thực vô cùng thông minh, phái hắc y nhân tới giết ta, sau đó lại hạ độc với hắn, nếu như hắc y nhân thuận lợi giết ta, sau đó hắc y nhân sẽ bị độc giết chết, giống như là diệt khẩu. Nếu hắc y nhân thất thủ bị bắt, hắn cũng sẽ bị độc chết, như vậy, chết sẽ không có ai đối chứng…”

      Bất luận là kết quả nào, kẻ chủ mưu đứng phái sau đều được lợi nhiều nhất, nhưng làm cho Lạc Mộng Khê cảm thấy khó hiểu chính là: nàng mới vào dị thế, gặp người ở nơi này cũng không nhiều lắm, đắc tội người lại chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, tại sao những người đó lại muốn mạng của nàng…

Advertisements

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s