Lạc vương phi

Lạc vương phi_chương 8

Chương 8 : Ai sắp đặt ai

Edit : Gió Lạc

Beta : kun’xih

     “Hôm nay, ta có việc quan trọng nên đi trước một bước, ngày khác có thời gian nhất định sẽ đến thăm hỏi!” Lạc Mộng Khê nói lời khách sáo, xoay người muốn rời đi.

     “Chậm đã, Lạc vương phủ không phải là nơi ngươi nói đến là đến, nói đi là đi!” Giọng Nam Cung Quyết lạnh như băng đồng thời di chuyển thân ảnh đến bên cạnh Lạc Mộng Khê, đưa tay chắn trước hướng Lạc Mộng Khê đang muốn rời đi.

     Lạc Mộng Khê mâu quang hơi trầm xuống, bàn tay giơ lên gở tay Nam Cung Quyết đang chắn trước mặt nàng, đang muốn thi triển thân pháp quỷ dị rời khỏi Lạc vương phủ. Như dự đoán, bàn tay to lớn của Nam Cung Quyết rời khỏi mặt nàng lại ấn trên vai nàng.

     Lạc Mộng Khê thân thủ rất nhanh, ngay khi bàn tay Nam Cung Quyết chạm tới vai nàng, Lạc Mộng Khê đã di chuyển về phía trước, chỉ nghe một tiếng vang lên: “Tê”. Quần áo trên người Lạc Mộng Khê đã bị xé hơn phân nữa, lộ ra da thịt bên trong trắng tựa như tuyết………

     Hiển nhiên không ngờ tới sự việc lại trở nên như vậy, nhìn áo quần rách rưới, đôi mắt Lạc Mộng Khê bùng lên một tia lửa giận, Nam Cung Quyết hơi sửng sốt, đang muốn nói gì đó, Lạc Mộng Khê đã nhanh như chớp vung bàn tay mềm mại lên hướng phía Nam Cung Quyết, rất nhanh lôi áo choàng trên người Nam Cung Quyết xuống.

     Cổ tay khẽ lật, bay lên mang theo áo choàng mạnh mẽ ra đòn tấn công buộc Nam Cung Quyết phải lùi về sau mấy bước, thừa lúc Nam cung Quyết lùi về sau để lộ ra khe hở, Lạc Mộng Khê khoác áo choàng nhanh chóng rời đi…….

     “Ha ha ha……… “ Một tiếng cười đột nhiên truyền vào tai, Nam Cung Quyết sắc mặt lãnh đạm: “Xuất hiện đi, bổn vương sớm biết ngươi đã đến rồi!”

     Nam Cung Quyết vừa dứt lời, một thân ảnh màu lam từ trên cây nhảy xuống, típ tục cười nói: “Ha ha ha….Vừa rồi ta buồn cười muốn chết, không thể tưởng tượng được ngươi thâm trầm lãnh đạm, thái sơn có sụp đỗ trước mắt cũng không có khả năng làm Lạc vương Nam Cung Quyết biến sắc, vậy mà cũng có khi……….”

     “Ngươi cười đủ chưa?” Giọng điệu Nam Cung Quyết vẫn như trước, lạnh như băng.

     “Đủ đủ……….” Tên nam tử áo lam đang tính trêu chọc thêm vài câu, đột nhiên chân mày nhíu lại, cúi xuống ôm thắt lưng: “Thực xin lỗi, cười làm sốc hông……!”

     “Lạc vương gia, vừa rồi ngươi đối với nữ tử kia có chút khác biệt a!” Con ngươi nam tử áo lam hơi lóe lên, khóe miệng nhếch lên một chút nhưng không có ý tốt: “Võ công ngươi trên nàng một bậc, muốn bắt nàng là chuyện dễ dàng, nhưng ngươi chẳng những không bắt nàng, mà ngược lại còn cho nàng đoạt đi áo choàng của ngươi…….”

     “Lưu Vân, đi điều tra nữ tử vừa rồi, trong vòng ba ngày, phải điều tra rõ tất cả những chuyện có liên quan đến nàng!” Ánh mắt Nam Cung Quyết trầm xuống, buông ra khẩu khí lạnh như băng không có độ ấm.

     “Vâng, Vương gia!” Trong không khí truyền đến một tiếng trả lời cung kính, một cơn gió nhẹ đi qua, tất cả quay về yên tĩnh.

     Không để ý tới nam tử áo lam đang lải nhải, Nam Cung Quyết đi về phía phòng ngủ của mình. Nam Cung Quyết không để ý đến hắn, hắn cũng không giận, đi theo sau Nam Cung Quyết tự nói một mình: “Nam Cung Quyết, ngươi vừa rồi không có suy nghĩ, vị trí ngươi đứng lúc nãy che hết tầm nhìn của ta, quần áo của vị cô nương kia bị ngươi xé rách, mà ta cái gì cũng chưa nhìn được…….” (GL: đê tiện nhỉ >.<“)

     Nam Cung Quyết bước vào trong phòng, ngồi vào bàn tự rót cho mình chén trà: “Bắc Đường Diệp, ngươi không ở Kì Thiên quốc của ngươi làm Hoàng tử, hưởng thụ vinh hoa phú quý, lại chạy đến Thanh Tiêu quốc làm gì?”

     Bắc Đường Diệp thở dài, ngồi đối diện với Nam Cung Quyết, không chút khách khí cũng tự mình châm trà: “Kì Thiên quốc, quốc thái dân an, mỗi ngày ở trong hoàng cung đều không có thú vị, nghĩ ở chỗ ngươi có trò hay, nên ta liền đến đây…”

     Đột nhiên, Bắc Đường Diệp như nghĩ tới cái gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía Nam Cung Quyết, ánh mắt nghi hoặc: “Nam Cung Quyết, ngươi sẽ không giở trò quái gì trong áo choàng chứ, nên vừa rồi mới để nữ tử kia rời đi, cũng để nàng đoạt áo choàng của ngươi mang đi.”

     Lại nói đến, sau khi Lạc Mộng Khê khoác áo Nam Cung Quyết rời khỏi Lạc vương phủ, vội vàng chạy về phía trước, ánh mắt tràn đầy giận dữ, nàng căn bản tính đi Cảnh vương phủ, không nghĩ tới, khi đi ngang qua Lạc vương phủ lại bị Nam Cung Quyết phát hiện.

     Nhưng, điều khiến Lạc Mộng Khê khó hiểu chính là, nàng thi triển thân pháp rất nhanh và quái dị, tuy rằng trong kinh thành này cao thủ nhiều như mây, nhưng người có thể phát hiện hành tung của nàng thì không nhiều, vì sao khi đi qua Lạc vương phủ lại bị Nam Cung Quyết phát hiện, điều đó cho thấy Nam Cung Quyết không phải nhân vật tầm thường………..

     Sau khi chạy được một đoạn khá xa, Lạc Mộng Khê quay đầu nhìn phía sau, trong vòng trăm mét không có một bóng người, trong lòng thở nhẹ ra, cuối đầu nhìn quần áo bị xé hơn phân nữa, càng nhìn Lạc Mộng Khê càng giận: “Nam Cung Quyết đáng ghét, ta nhất định không tha cho ngươi……..”

     Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết so qua vài chiêu, nhưng nàng đã biết võ công của Nam Cung Quyết hẳn là phải trên nàng, nếu không, khi nàng thi triển thân pháp thì Nam Cung Quyết sẽ không giữ lấy vai của nàng, còn xé rách quần áo nàng……….

     Nếu là bình thường thì Lạc Mộng Khê sẽ không mặc quần áo người khác, nhưng vừa rồi là tình huống đặc biệt, nếu nàng không khoác áo Nam Cung Quyết thì nàng sẽ phải mặc quần áo rách nát trở về.

     Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lại cúi đầu nhìn trang phục của mình, bất đắc dĩ thở dài: không thể mang bộ dạng này mà đi Cảnh vương phủ điều tra được, quên đi, trước mắt trở về phủ đã, ngày mai mới đi điều tra chân tướng sự việc………

     Một mùi đàn hương có thể làm lòng người thanh thản bay vào mũi, Lạc Mộng Khê hơi sửng sốt, cúi đầu ngửi chiếc áo choàng: Nam Cung Quyết ở Thiếu lâm tự tu dưỡng nhiều năm, thế nhưng quần áo cũng tỏa ra mùi đàn hương ư………

     Đột nhiên, Lạc Mộng Khê nghĩ tới cái gì đó, mí mắt nhếch lên, ánh mắt hiện lên một tia ngưng trọng: nếu sự thật là như vậy thì Nam Cung Quyết ngươi quả là thông minh……..

     Bỗng nhiên xuất hiện một gã ám vệ của Lạc vương phủ, chạy như điên, ước chừng một nén nhang qua đi, ám vệ đã đến trước một tòa nhà, mâu quang ánh lên một tia sáng tỏ, ám vệ ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà, lại nhìn lên bảng hiệu, sững sờ: Tiệm cầm đồ!

     Trong nháy mắt, sau khi tim hết đập mạnh, loạn nhịp, ám vệ nghiêng người bước vào cánh cửa còn chưa đóng, ở phía sau quầy hàng, ám vệ chỉ thấy áo choàng của Nam Cung Quyết được một lão nhân bỏ vào trong rương.

     Ám vệ nhanh tay lẹ mắt, thoắt cái đoạt lấy áo choàng trong tay lão nhân kia: “Áo choàng này đáng giá bao nhiêu bạc?”

     “Mười……Mười hai.” Ám vệ một thân hắc y, toàn thân tản ra hàn khí, dọa lão nhân kia lạnh run.

     Một khối bạc sáng chói hiện lên, thân ảnh ám vệ đã di chuyển ra ngoài, trong không trung truyền tới một giọng nói lạnh băng: “Đây là mười hai lượng bạc, ta chuộc áo choàng này!”

     Khi thân ảnh ám vệ đã biến mất ở đằng xa, một thân ảnh bạch y uyển chuyển từ một góc khuất bước ra, nhìn theo hướng ám vệ vừa đi, mí mắt Lạc Mộng Khê híp lại.

     Nam Cung Quyết ngươi quả nhiên là động tay động chân với áo choàng, cái này gọi là có qua có lại, ngươi đã ‘Hảo tâm’ cho ta mượn áo choàng, ta cũng tặng ngươi một phần đại lễ, từ từ hưởng thụ đi, ta tin rằng đại lễ của ta sẽ không làm ngươi thất vọng………

Advertisements

5 thoughts on “Lạc vương phi_chương 8

  1. Chị thực thông minh nha…. Lạc ca gặp phải đối thủ rồi a
    Ko bik lễ vật mà tỉ dành cho ca là j nhỉ?
    Hjhj. Thanks nàng!!!

      1. Áááá. Đừg làm zị tỷ ơi, sơ xuất nhỏ của m thâu mà. Tks kún tỷ iêu dấu nờ. Hờ hờ, post típ đj tỷ ơj

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s