index

Cam thảo giang hồ lục_chương 2

 Quyển 1 : Kiếp nạn

Chương 2 : Cam thảo

Edit : kun’xjh

         Thời điểm Cam Lộ tỉnh lại phát hiện mình đang nằm tại một tấm ván gỗ nhỏ trên giường . Nội thất trong phòng được bày biện kiểu thời xưa, nhưng rất đơn sơ, chỉ có duy nhất một cái bàn gỗ màu đỏ.

         Nàng cử động tay chân khiến toàn thân đau nhức không chịu được, như là đã nằm trên giường rất lâu rồi.

         “Khát quá….”

         “Cam Thảo! Ngươi đã tỉnh ?”

         Một lão phu nhân làm rơi chén nước, không biết làm sao chỉ nhìn nàng .

         Cam Lộ trong lòng ghi nhớ cái tên này, lần nữa khẩn cầu: “Ta rất khát, ta muốn uống nước ….”

         Phu nhân lúc này mới thương tâm nhìn chén nước bị rơi trên đất, vội vàng thu dọn, lại rót một chén khác mang đến cho nàng .

        Cam Lộ thăm dò hỏi: “Ngươi là nương ta?”

         Phu nhân nắm tay nàng đến phát đau: “Ngươi đã ngây ngốc nhiều năm rồi, Cuối cùng cũng tỉnh lại!”

         Cam Lộ có chút đăm chiêu, “Làm phiền mẫu thân đã chiếu cố mấy năm nay, Cam Thảo sau này nhất định sẽ hảo hảo hiếu kính vời người.”

         Phụ nhân đột nhiên có chút ngại ngùng cúi đầu, “Ngươi như thế này mới tốt, bây giờ phải gã cho người nhà họ Trần, sau này sống tốt là được rồi.”

         Cam Lộ giật nảy mình: “Nữ nhi phải lập gia đình? Việc này là thế nào?”

         Phụ nhân vừa nhìn phản ứng của nàng vừa né tránh, “Ai biết ngươi ngây ngố lâu như vậy bây giờ lại thanh tỉnh? Trong nhà, trong nhà cũng thật sự là không nuôi nổi ngươi, khó được người nhà họ Trần không có ghét bỏ, lại chịu lấy ngươi, nên nương đành phải đáp ứng.”

         Cam Lộ tiêu hoá một chút, trầm mặc không nói.

         Phu nhân biết nội tâm nàng đang bất mãn, nói: “Người nhà họ Trần đều là nhân tài . Thời điểm lúc ngươi ngây ngốc đã không ghét bỏ, hiện tại chắc chắn đối với ngươi sẽ càng tốt hơn, ngươi gả qua không có cha mẹ chồng, sẽ không quá phiền toái.”

         Cam Lộ biết người nhà rất khó xử, nhưng vẫn không chấp nhận được việc nữ nhi của mình mà cũng đem bán . Huống chi lúc trước vẫn còn ngốc nghếch . Vạn nhất người ta tùy tiện giết nàng cũng không quản được.

         Phụ nhân than thở, “Thiên hạ này nữ tử nào không phải như vậy? Địa vị chúng ta thấp, chỉ có thể tìm nơi tốt hơn mà gửi gắm! Ta nhìn Trần gia kia đều là người tốt, ngươi không cần trách nương, cứ gặp mặt đã rồi hẳn nói?”

        Cam Lộ gật đầu, phu nhân bận rộn đi ra . Nàng nhanh chóng cởi xiêm y xuống, kiểm tra hạ thể của mình, hạ thể sạch sẽ bóng loáng, không có bất kỳ dị trạng gì, Cam Lộ nhịn không được nghĩ : Chẳng lẽ chỉ là giấc mơ?

       Về sau cùng phu nhân nói chuyện mới biết trước mắt là thiên hạ của Long Lâm quốc . Nơi này địa vị của nữ tử rất thấp, hơn nữa nam nhiều nữ ít . Nam tử phú hộ sẽ theo kiểu một chồng một vợ, hoặc là một chồng nhiều vợ, còn nam nhân bần tiện sẽ không cưới được vợ nếu có sẽ là nhiều người chung một vợ . Nữ hài không đáng đồng tiền, cũng không được nuôi dưỡng tốt khi đến tuổi lập gia đình, người nhà liền thu mấy chục xâu tiền rồi tống đi . Giống như khi bán một con trâu giá tiền đều như nhau . Nơi này mọi người gả nữ nhi, cơ bản đều giống như bán đi gia súc.

        Cam Lộ lúc này mới hiểu, phu nhân này đối với ngốc tử như nàng cũng coi như là đã tận tình tận nghĩa , nàng không thể đem so với hiện đại.

        Hơn nữa nơi này cư nhiên rất bần cùng.

Advertisements

Cmt đê...>"< !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s